301-400

Chương 303: Trương Tùng (1)

Chương 303: Trương Tùng (1)

Tôi đã thường xuyên nhắc đến Lưu Yên của Ích Châu trước đây.

Lão nhân ấy từ đầu đã mang theo ý đồ đen tối cực kỳ để xuống Ích Châu.

Lòng trung thành với nhà Hán thì đã quên từ lâu rồi bắt đầu hành động vì quyền lực của chính mình.

Theo lịch sử gốc thì dù mang theo ý đồ đen tối như vậy mà vẫn sống khá lâu mới chết.

Xuống Ích Châu thỏa mãn dục vọng quyền lực rồi một mình chết queo đi một cách vô danh tiểu tốt.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng chỉ lộ mặt thoáng qua khi bảo ba huynh đệ đào viên đi bắt Khăn Vàng rồi hết.

Sau khi xuống Ích Châu thì không biết từ lúc nào đã chết rồi nhường vị trí cho Lưu Chương.

Chỉ nghe đến đây thì có vẻ mục đích lập vương quốc riêng của Lưu Yên đã thành công nhưng vấn đề bắt đầu nổ ra từ sau đó.

Lưu Chương kế thừa Lưu Yên lại là nhân vật vô năng hơn dự đoán rất nhiều.

Đối với Trương Lỗ chiếm giữ vùng Hán Trung thì không biết làm gì ngoài việc để quốc lực bị hao mòn, sau cùng còn sợ Tào Tháo xâm lược Ích Châu nên dâng cả cống phẩm.

Khi Lưu Chương cảm nhận được nguy cơ từ thế công của Trương Lỗ rồi bàn bạc đối sách thì một nhân vật tự tin bước ra nói sẽ giải quyết vấn đề Trương Lỗ.

Trương Tùng (張松).

Nhân vật chính thức giương cao ngọn cờ chinh phạt Ích Châu.

Lúc ấy miêu tả ngoại hình của Trương Tùng thì có phần quá mức không nể nang.

Trán nhô ra, mũi tẹt, môi lộ cả răng hô.

Thậm chí chiều cao còn chưa tới năm thước (115cm).

Và giọng nói thì giống như tiếng chuông đồng vang lên nên tôi tò mò không biết từ Trương Tùng sẽ phát ra giọng gì.

Rốt cuộc vì oán niệm gì mà lại thiết lập Trương Tùng như vậy.

A, có lẽ vì cái đó sao?

Tôi nhớ lại hành động trong lịch sử gốc của Trương Tùng thì suy nghĩ đến một chỗ rồi gật đầu.

Trương Tùng (張松).

Ông là nhân vật thất vọng với chủ công của mình rồi đi tìm chủ công mới để dâng cả Ích Châu.

Nói theo lời tục thì là bán nước tích cực, một tên phản quốc.

La Quán Trung viết Diễn Nghĩa cuối cùng cũng là người xưa nên rất coi trọng khái niệm Trung (忠).

Nhờ vậy mà nhân vật phản bội chủ công của mình thì bị đối xử lạnh nhạt một chút có thể cảm nhận được.

Đặc trưng của Trương Tùng được miêu tả trong Diễn Nghĩa là thế này.

Xấu xí, lùn tịt, tuy thông minh nhưng không có mắt nhìn người.

Nếu có mắt nhìn người thì đã không dám chọc tức Tào Tháo bằng cách bảo sách do chính Tào Tháo viết là đạo văn.

Tào Tháo cho Trương Tùng đến gặp mình xem quân sĩ của mình rồi tự tin nói.

‘Ta đến nay đã đập tan hết kẻ địch cản đường rồi mới lên đến vị trí này!’

Chỉ nghe thoáng qua cũng biết là lời ngạo mạn.

Trương Tùng nghe vậy thì đáp lại như thế này.

‘Điều đó thần cũng biết rõ. Việc gặp Lữ Bố ở Bộc Dương, gặp Trương Tú ở Uyển Thành, gặp Chu Du ở Xích Bích, gặp Quan Vũ ở Hoa Dung Đạo, gặp Mã Siêu ở Đồng Quan, tất cả đều biết rõ.’

Tào Tháo ở Uyển Thành tham mỹ nhân góa phụ rồi mất cả thân thích và tướng hộ vệ.

Ở Xích Bích thì vì hỏa công của Chu Du mà vô số binh sĩ bị thiêu chết.

Ở Hoa Dung Đạo thì một nước quân chủ phải cúi người cầu mạng.

Ở Đồng Quan thì cởi bỏ áo giáp rồi cắt râu để không bị nhận ra mà chạy trối chết.

Việc gặp Lữ Bố ở Bộc Dương thì là chuyện ấy.

Sau khi bị Trần Cung đâm sau lưng cướp mất Duyện Châu thì trong quá trình lật qua lật lại thì Lữ Bố không nhận ra Tào Tháo nên hắn sống sót.

Nói cách khác Trương Tùng nhắc đến những trận đánh mà Tào Tháo bị đánh cho tơi tả suýt mất mạng để châm chọc Tào Tháo.

Ngôn ngữ bạo lực chứa đầy sự thật nặng nề.

Trong sách thì đương nhiên Tào Tháo nổi giận đùng đùng nhưng được nhắc đến việc giết Trương Tùng để trấn an.

Từ đó có thể biết mức độ khiêu khích mạnh đến mức nào.

Với Trương Tùng thì phải chờ ba ngày liền, đưa hối lộ cho cận thị (近侍, cận thần hầu cận quân chủ) hai bên rồi mới được gặp.

Dù vậy thì công khai chọc tức Tào Tháo thì có hơi quá chăng.

Sau đó Trương Tùng bị Lưu Bị cảm hóa rồi âm thầm mưu sự trong Ích Châu nhưng bị Lưu Chương phát hiện nên mất đầu.

Vì vậy việc tôi phải làm lúc này chỉ có một.

Giống như Lưu Bị đã làm thì hậu đãi Trương Tùng để cảm hóa ông.

Như vậy sẽ có được bản đồ bảo vật ghi chép toàn bộ địa hình và vật tư của Ba Thục.

Tôi đi một lúc thì thấy Triệu Vân đang chờ trước tòa nhà tiếp đãi khách.

Tôi mở miệng với Triệu Vân.

“Hiện giờ y đang ở trong đó sao?”

“Vâng ạ. Theo mệnh lệnh chủ công thì thần đã tiếp đãi thức ăn rượu nước rồi hoan nghênh y.”

Có vẻ đã thực hiện tốt lệnh tôi ban.

“Ừ. Khó nhọc rồi.”

“Tuân mệnh.”

Nghe vậy thì tôi gật đầu rồi lại bước tiếp.

Tôi đẩy mạnh cửa bước vào thì thấy nhân vật có lẽ là Trương Tùng.

Ấn tượng thì khá bình thường.

Đương nhiên khi đối diện với người ấy thì tôi nhất thời không khỏi nảy sinh nghi vấn.

……Trương Tùng thật sao?

Trương Tùng tôi biết thì trán nhô ra, răng hô lộ rõ, mũi tẹt và chiều cao nhỏ bé, là nhân vật xấu xí.

Trương Tùng thì ngược lại có ngoại hình cực kỳ bình thường.

Nếu nói theo kiếp trước thì là ấn tượng thường gặp khi đi lại trên đường.

…Chẳng lẽ ở thế giới này thì đây được coi là ngoại hình xấu xí sao?

Nếu vậy thì hơi sốc thật.

Trước hết tôi gác nghi vấn lại rồi lên tiếng với nữ nhân có ấn tượng bình thường trước mặt.

“Ngươi là sứ giả của Lưu Yên sao?”

“Đúng vậy ạ.”

Nữ nhân có ấn tượng bình thường cung kính hành lễ với tôi.

Tôi lo sẽ bị ghét từ đầu như với Tào Tháo nhưng may mắn là nút đầu đã cài tốt.

“Để ngươi chờ lâu rồi.”

“Không có chuyện đó ạ. Ngược lại được một kẻ thư sinh như thần được tiếp đãi thế này thì chỉ có thể cảm tạ.”

Như lời cô ấy nói thì bên cạnh Trương Tùng giờ đầy rượu và thức ăn.

Nhìn thoáng qua cũng thấy xa hoa.

Tôi nghĩ sau khi xong việc thì phải ăn no thì lập tức ngồi xuống rồi mở miệng.

“Nghe nói từ Thục Trung (蜀中, cách gọi khác của Ích Châu) mang cống phẩm đến, thời tiết lạnh thế này mà vất vả nhiều rồi.”

“…….”

“Giờ thì nghe đây. Ngươi đến gặp ta vì việc gì?”

Sau khi ném lời chào xã giao thì tôi nghiêm túc hỏi.

Trước câu hỏi của tôi thì Trương Tùng dùng giọng cung kính đáp.

“Vâng ạ. Chủ công của thần gần đây đã thỉnh cầu viện binh để đối phó với Trương Lỗ ở Hán Trung.”

“Viện binh sao…”

Trước hết nói lý do bề ngoài đến trước sao.

Thực ra dù lý do thật sự chỉ có vậy thì với tôi cũng chẳng có gì xấu.

Nếu tôi nuốt chửng Hán Trung thì bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm đến Ích Châu.

Cũng có cách từ Kinh Châu đánh vào Ích Châu nhưng đường tấn công càng nhiều càng tốt.

Binh pháp Tôn Tử cũng nói bên phòng thủ nên phân tán lực lượng để không thể tập trung.

Nhưng rõ ràng Lưu Yên cũng biết điều này thì tại sao lại đi nước cờ tự sát thế này?

Nếu là Lưu Chương thì có thể bỏ qua nhưng ít nhất lão nhân âm hiểm như Lưu Yên sẽ không vui khi quyền lực của mình gặp nguy hiểm.

…Ưm, tình hình Ích Châu hiện tại hỗn loạn hơn tôi nghĩ sao?

Tôi cũng đang thu thập tin tức nhưng Lưu Yên quá khép kín nên thông tin cực kỳ ít.

Hầu hết thương nhân vận chuyển vật tư cũng bị kiểm soát thì nói hết rồi.

Từ đầu vùng Ba Thục đi lại đã quá khó khăn.

Bên ngoài toàn là núi bao quanh, trung tâm thì là bình nguyên rộng lớn màu mỡ là yếu địa thiên nhiên.

Trừ khi là nhân vật chính trong phim điệp viên thì khó mà mang về thông tin có ý nghĩa.

Cùng lắm chỉ biết giá cả thế nào hay dân chúng sống ra sao mà thôi.

Dù vậy cũng không thể buông tay hoàn toàn nên tôi đã cố gắng tối đa.

“…….”

Dù sao thì vấn đề này chỉ cần khéo léo dụ dỗ nhân vật trước mắt là giải quyết được.

Tôi nói với Trương Tùng vừa nhắc đến viện binh như vậy.

“Mức độ ấy thì không khó. Ngươi mang cống phẩm đến thì ta sẽ chấp thuận thỉnh cầu, hãy truyền lại như vậy.”

Không hổ là Ba Thục nên giàu có thật.

Vàng, ngọc trai, lụa, đủ loại vật phẩm đắt tiền chất đầy.

Mức này thì giúp ích rất lớn cho tài chính nên từ chối cũng hơi khó.

Có thể cảm nhận được Lưu Yên thực sự đặt cược tất cả vào đề nghị này.

…Thật sự có chuyện gì sao?

Trương Tùng quan sát khí sắc của tôi thì cung kính cúi người.

“Thần xin cảm tạ hồng ân. Chủ công của thần chắc chắn cũng sẽ vui mừng.”

“Không cần nói vậy.”

Tôi xua tay rồi trước khi Trương Tùng rời khỏi chỗ thì dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Thời tiết lạnh thế này mà đi đường xa chắc mệt mỏi lắm, ở lại vài ngày rồi đi.”

“…Có được như vậy không ạ?”

“Ừ.”

Nếu đi thì phải để lại bản đồ bảo vật.

Tôi giấu suy nghĩ vô thưởng vô phạt ấy rồi bắt đầu tiếp đãi Trương Tùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!