Ngân Khanh sơn (銀坑山) thành Tam Giang (三江城).
Mạnh Hoạch đặt tên thành là Tam Giang vì được ba con sông bao quanh giờ đang đứng trên tường thành quan sát doanh trại địch.
“Vậy là đám kia không nhúc nhích gì sao?”
“Ừ! Có vẻ nhìn thấy địa hình quanh đây nên chúng không dám nghĩ đến chuyện tấn công đâu ạ!?”
Nghe báo cáo của Mạnh Ưu thì Mạnh Hoạch bắt đầu cười lớn hào sảng.
“Ha ha! Đương nhiên rồi! Thành này là ta xây để đề phòng mọi trường hợp mà!”
Đối với Nam man tộc sống tụ tập trong rừng rậm và hang động thì tường thành là khái niệm rất xa lạ.
Bộ lạc đánh nhau thì chỉ cầm đại khái một thanh đao rồi lao vào đâm chém nên càng như vậy.
Nhưng Mạnh Hoạch trong Nam man tộc có tư duy khá cởi mở lại rất quan tâm đến văn hóa khác, và những thứ nàng thấy hữu dụng thì không chút do dự mà học theo.
Dù có tường thành sụp vì chịu không nổi trọng lượng, thời gian xây lâu hơn dự kiến và nhiều lần thử nghiệm thất bại nhưng bộ lạc do Mạnh Hoạch dẫn dắt cuối cùng cũng thành công xây dựng được tòa yếu đài thiên nhiên ưu việt.
“Quà tặng gửi cho địch thì đủ chứ?!”
“Đừng lo, tỷ tỷ! Chuẩn bị đầy ắp rồi!”
Mạnh Ưu kiểm tra tên bắn bằng cung và đá dùng cho máy bắn đá rồi đáp đầy sức mạnh.
Hai chị em chứng minh cùng huyết mạch bằng ngoại hình tương tự cười khúc khích.
Mạnh Hoạch quay đầu về phía nữ nhân tóc đỏ rồi hét lớn.
“Sao nào! Thế này thì chúng ta thua sao?!”
“…Ừ, đúng là giỏi thật.”
Chúc Dung đang dựa vào tường thành nhìn dáng vẻ tự tin của Mạnh Hoạch thì thở dài một hơi.
“Nhớ lời hứa với ta chứ? Cơ hội chỉ đến lần này thôi.”
“Thôi nào, biết rồi!”
Lời hứa nếu lần này bại trận thì sẽ ngoan ngoãn cúi đầu hàng phục Đại tướng quân.
Không chịu khuất phục trước áp lực bên ngoài thì tốt nhưng cái gì quá đáng cũng thành độc.
Ngay cả cây đại thụ cao chọc trời cũng không chịu nổi thiên tai thì cỏ dại khắp đồng bằng lại cúi đầu, hạ thấp thân mình rồi kiên cường chịu đựng một cách đáng ngưỡng mộ.
Giờ bộ lạc chúng ta cần chính là tư thế linh hoạt ứng phó với tình hình bên ngoài.
Không thể để cá nhân cố chấp làm tăng thêm hy sinh vô ích nữa.
Mạnh Hoạch nhớ lại lời hứa với Chúc Dung thì đặt tay lên hông nói.
“Giờ ta sẽ không thua nữa nên lời hứa ấy cũng vô nghĩa thôi!”
“Hà…”
Chúc Dung nhìn dáng vẻ ấy thì khoanh tay lại thở dài lần nữa.
Nếu là Mạnh Hoạch mà nàng biết thì dù bại trận trong trận chiến này cũng sẽ lớn tiếng không chịu hàng.
Từ nhỏ nàng đã như vậy.
Thà chết trong chiến đấu còn hơn cúi đầu trước kẻ dùng sức mạnh áp bức.
Chắc Mạnh Hoạch cũng biết.
Biết rằng mình đang đưa ra những chủ trương vô lý đến mức nào mà vẫn không chịu hàng.
Dù vậy lý do Mạnh Hoạch kiên trì đến thế thì đơn giản.
Có phần do bản tính ngoan cố như trâu trời sinh nhưng quan trọng hơn là nàng nghĩ nếu chính mình cũng cúi đầu thì cả nước sẽ trở thành nô lệ của dân tộc khác.
Con ngốc ấy nghĩ vậy cũng không lạ.
Nhà Hán chiếm lĩnh lãnh thổ rộng lớn từ xưa đã lấy danh nghĩa khai phát vùng đất để chiếm đoạt rồi bắt dân bản địa làm nô lệ.
Lý do Sơn Việt tộc ở vùng Giang Đông phía đông không chịu công nhận sự thống trị của nhà Hán mà tiếp tục kháng cự cũng vì vậy.
Cả nước trở thành nô lệ.
Ngay cả nàng nghĩ cũng thấy khá thê thảm.
Mạnh Hoạch chỉ đang làm việc mà bản thân với tư cách vua dẫn dắt nước cho là đúng.
“……Hy vọng ta không nhìn lầm người.”
Nếu nàng chưa từng trực tiếp gặp Đại tướng quân thì có lẽ sẽ ủng hộ Mạnh Hoạch đến cùng.
Cùng loại tụ lại với nhau, bản thân nàng cuối cùng cũng giống Mạnh Hoạch, thà chết còn hơn chịu đựng trở thành nô lệ.
Dù bộ lạc ngốc nghếch tự ý ca ngợi nàng là hậu duệ Hỏa thần nhưng điều đó không phải lý do để trở thành nô lệ.
‘Ưm? Toàn bộ làm nô lệ sao? Ta trông như kẻ đó à?’
Khi nàng hỏi liệu có làm nô lệ bọn nàng không thì hắn chớp mắt ngẩn ngơ như thể chưa từng nghĩ đến kế hoạch ấy.
‘Ừm… Không biết ngươi có tin hay không nhưng ta chỉ định di cư họ đến vùng đất vô chủ rồi cho làm ruộng thôi.’
Đại tướng quân nói trong quá trình ấy sẽ không có đối xử bất hợp lý.
Thuế cũng thu như dân thường khác, phần còn lại sau khi nộp thuế thì được giữ làm tài sản cá nhân.
‘Nếu muốn làm quan thì cũng được… Dĩ nhiên phải học hỏi đủ thứ.’
Hắn còn ra vẻ mạnh mẽ nói nếu có kẻ phân biệt đối xử thì hắn sẽ đích thân giải quyết.
‘…Ngươi nghĩ người khác hòa hợp dễ dàng vậy sao?’
‘Ha ha! Triệu, Tề, Yên, Tần, Sở… Bao nhiêu nước như vậy cuối cùng cũng hợp thành Hán (漢), thêm một nữa thì có gì to tát!’
Thời kỳ ngôn ngữ, văn tự, đơn vị đều khác nhau giữa các nước.
Thực tế thì có thể gọi là các dân tộc khác nhau nhưng qua thời gian dài thì hợp thành một.
‘Vốn dĩ có nhân tài liên quan đến chuyện này nên đừng lo!’
Nói xong Đại tướng quân thì xoa đầu tiểu quái vật tóc trắng gần đó.
‘…Chủ công?’
Người bị xoa đầu thì lộ vẻ hơi ngạc nhiên.
Dù có chút ngốc nghếch nhưng ít nhất trông không giống đang nói dối.
“Chúng ta thật sự có thể thay đổi sao.”
Chúc Dung nhìn trời rồi nói.
Dân tộc vốn hung bạo luôn chĩa đao vào nhau.
Giờ dù Mạnh Hoạch đã hợp nhất đất nước nhưng thực tế chỉ gần với liên minh nên bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào hỗn loạn.
Bộ lạc mất bao nhiêu người vì mãnh thú từ rừng rậm nhảy ra, bao nhiêu người mất mạng vì ăn uống sai.
Kết quả là chỉ còn lại chiến sĩ cường tráng trong bộ lạc.
Những người không đạt tiêu chuẩn thì đều chết hết.
Bản thân nàng đã quen nên không nghĩ gì nhưng chắc chắn có người trong bộ lạc muốn thay đổi số phận này.
“Dù sao thì xem dần dần thay đổi thế nào cũng thú vị đấy.”
Chúc Dung ôm vết thương càng ngày càng nhức nhối rồi cười.
Nếu đúng như dự đoán của nàng thì chẳng bao lâu nữa sẽ có thể bẻ gãy cái tính ngoan cố như trâu ấy.
──────────
“Dù sao kéo dài thời gian thì không phải phương pháp tốt.”
“Hử? Tại sao vậy?”
Nghe kế sách của Gia Cát Lượng thì tôi lộ vẻ nghi hoặc.
Tôi cứ nghĩ Mạnh Hoạch ngồi chễm chệ trên núi thì sẽ dựng vòng vây để đói chết cô ta.
Gia Cát Lượng nhìn nghi vấn của tôi thì khẽ cười đáp.
“Binh sĩ chúng ta không quen với cái nóng Nam man, hơn nữa dịch bệnh có thể lan ra khiến tổn thất lớn.”
“…Ra vậy.”
Tôi biết bệnh nhiệt đới thường phát ở rừng rậm thì nếu mắc phải là chết ngay lập tức.
Người bản địa sinh ra lớn lên ở đó thì không sao nhưng người ngoại lai từ khí hậu khác thì lập tức lên đường về âm phủ.
Thời đại này không có vắc-xin nên không thể phòng ngừa trước.
Gia Cát Lượng cảnh báo nếu ở lâu Nam man thì có thể phải chiến đấu với dịch bệnh thay vì Mạnh Hoạch.
Nghe vậy thì tôi hỏi lại.
“Vậy thì nên làm thế nào?”
“Lúc này thì phương pháp đơn giản nhất lại trở thành con đường sống.”
Gia Cát Lượng khẽ gật đầu rồi phe phẩy quạt lông trắng.
“Hãy chuẩn bị một gói cho mỗi binh sĩ chúng ta và Nam man tộc bị bắt làm tù binh.”
“Cả tù binh nữa?”
“Vâng ạ.”
Gia Cát Lượng nhận câu hỏi của tôi thì lộ nụ cười hơi đen tối.
“Chúng đã ăn bao nhiêu lương thực đến giờ, cũng nên trả tiền ăn rồi chứ ạ?”
“…….”
Có vẻ rất khó chịu vì tù binh Nam man tộc chỉ biết ăn lương thực.
Dù sao thì người quản lý nội chính thu gom lương thực ấy chính là Gia Cát Lượng nên phản ứng vậy cũng không lạ.
Vì sống ở rừng rậm nơi đứng yên cũng mất sức nên Nam man tộc ăn nhiều hơn binh sĩ khác.
Tù binh Nam man tộc lên đến hàng vạn thì chi phí chắc chắn không nhỏ.
Có lẽ nếu quan viên ở Lạc Dương nhìn thấy thì sẽ kinh ngạc đến mức phát ra tiếng “Ức”.
Dù sao thì họ cũng sẽ trở thành bách tính nhà Hán sau này nên tôi không nghĩ tiếc.
Ích Châu vốn là vùng đất cực kỳ phú quý nên mức chi tiêu này vẫn chịu được.
“Chuẩn bị gói thì không khó nhưng ngươi định làm gì với chúng?”
“Nếu chúng xây tường thành thì chúng ta làm đồi bằng đất là được.”
Nghe đến đây thì tôi đã đoán được kế hoạch của Gia Cát Lượng.
Chắc chắn trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Gia Cát Lượng cũng chiếm Ngân Khanh sơn theo cách này?
Tôi quay đầu nhìn thành mà Mạnh Hoạch cố thủ.
Tường thành do Mạnh Hoạch xây thì không cao lắm.
0 Bình luận