Tôi đã quyết định phương châm hành động nên bắt đầu lập kế hoạch trước.
“Cách chiếm Dự Châu trong hòa bình sao?”
“Ừ.”
Tiểu mưu sĩ như thường lệ đang nhìn văn kiện rồi đáp lại lời gọi của tôi khẽ nhíu mày.
“Ưm ưm… Phương pháp không phải không có nhưng hoàn toàn không đổ một giọt máu mà chiếm lĩnh thì khó đấy ạ?”
“Ừ?”
Khi tôi nghiêng đầu thì Tư Mã Ý nhìn tôi bằng đôi mắt tím.
“Khăn Vàng.”
“…….”
“Chúng thì bản thân đàm phán đã không thể rồi.”
Nghe vậy tôi ôm đầu.
Đây chính là lý do người có tín niệm đáng sợ sao.
Rốt cuộc chúng đã hận nhà Hán đến mức sùi bọt mép thế nào mà ngay cả Tư Mã Ý cũng đánh giá là thế lực không thể ngoại giao.
Tôi còn nghĩ thời gian trôi qua thì sẽ dịu bớt chút ít nhưng ngược lại độc khí chỉ tăng thêm.
“Nhưng điều này cũng không hẳn xấu đâu ạ.”
Lúc ấy Tư Mã Ý đang quan sát hành động của tôi tiếp tục nói.
“Có kẻ thù chung là Khăn Vàng nên nhận được sự hợp tác của Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ hay Trần Vương Lưu Sủng thì dễ dàng thôi.”
“Ưm…”
“Nói rằng nhận hoàng mệnh đến giải quyết rắc rối thì ngoài việc hoan nghênh chúng ta ra thì không còn cách nào khác.”
Tư Mã Ý nói vậy rồi khẽ cười âm trầm.
“Như vậy là bao vây Dự Châu rồi đổ vài tội danh lên đầu hai kẻ ấy chặt đầu… Á!”
“Lại nói chuyện kỳ quặc.”
Tôi đập một cái thật mạnh vào đầu Tư Mã Ý, người không hổ danh là đáng sợ khi lập kế hoạch.
Dĩ nhiên hình phạt của tôi không dừng ở đó.
“Tiểu mưu sĩ của chúng ta. Đã bảo đừng nói chuyện đáng sợ rồi mà?”
“Nhông nhải nhiểu nhưu nhĩ…! Nhừng nhối nhử như nhẻ nhon nhữa…! (Không phải tiểu mưu sĩ…! Đừng đối xử như trẻ con nữa…!)”
Tư Mã Ý dù má phúng phính bị kéo vẫn nói hết lời mình muốn nói.
Khác hẳn Gia Cát Lượng bị tôi kéo má thì chỉ kêu á á rồi luống cuống.
Xác nhận ánh mắt bất mãn của Tư Mã Ý thì tôi buông má con bé ra.
“Chưa biết hai người ấy là loại người gì mà đã bảo giết ngay thì không đúng.”
“Xì… Dù sao thì đây cũng là cách chắc chắn và không để lại hậu họa nhất mà…”
Nghe lời tôi thì Tư Mã Ý lẩm bẩm càu nhàu.
Dù nhìn thế nào cũng là hành vi thiếu lễ phép nhưng tôi biết vì sao Tư Mã Ý đưa ra kế sách này thì khẽ cười rồi xoa đầu con bé.
“Biết rồi. Là kế sách lo lắng nếu ta gặp chuyện gì đó nên mới đưa ra.”
“…….”
“Cảm ơn nên giờ nghỉ ngơi thì cùng đi mua gì đó ăn nhé?”
“…Hừ. Nghĩ rằng làm vậy là thần sẽ nguôi giận sao?”
Khi tôi cưng nựng xoa đầu thì Tư Mã Ý quay phắt đầu đi rồi nói.
“Thần muốn ăn bánh ngọt.”
“Ừ.”
Có vẻ đã nguôi giận rồi.
──────────
Dù tôi đã đập đầu và kéo má Tư Mã Ý nhưng không có nghĩa kế sách con bé đưa ra là xấu.
Quân đội Đại tướng quân mang hoàng mệnh đến nói giải quyết việc nước rồi muốn vào đất của ngươi thì ai dám khóa cửa.
Nếu có kẻ làm vậy thì rõ ràng tên ấy có gì đó bất thường nên đưa vào danh sách cần đề phòng cũng không có gì để nói.
Thực ra Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ và Trần Vương Lưu Sủng thì tôi không lo lắng lắm.
Dự Châu Thứ sử giờ không thể tự mình làm gì được, Trần Vương thì theo đánh giá từ người xung quanh thì không phải nhân vật sẽ gây đại họa để lên ngôi hoàng đế.
Hình như là thế nào nhỉ.
Khi các quan viên khác chỉ bóc lột bách tính rồi không làm việc nước khiến khắp nhà Hán xảy ra nạn đói thì chỉ có lãnh thổ Trần Vương được mùa.
Không phải Trần Vương dùng thuật gì đó để hô biến ra mùa màng bội thu mà do cai quản công bằng nên dân chúng chăm chỉ làm việc dẫn đến được mùa.
Số lượng Khăn Vàng biểu thị mức độ tham nhũng của quan viên địa phương cũng cực kỳ ít trong Trần Quốc (陳國).
Nhân vật có năng lực như vậy mà vì dục vọng quyền lực nổi loạn thì sẽ rất phiền phức.
Nhưng điểm đó cũng không khiến tôi lo lắng quá mức.
Vì hắn là Chư hầu vương. Chư hầu vương.
Chỉ xét quan chức thì ngay cả tôi là Đại tướng quân cũng không thể tùy tiện đối đãi với tước vị cao quý ấy.
Chư hầu vương có thể xây dựng thế lực độc lập hoàn toàn trong lãnh thổ do hoàng đế phong mà sống không thiếu thứ gì.
Một trong những lịch sử đen tối lớn nhất Trung Quốc là Loạn Bát Vương cũng vì phong quá nhiều Chư hầu vương nên mới loạn hết cả lên.
Hàn Tín được gọi là Quốc Sĩ Vô Song cũng từng kêu ca đòi làm Chư hầu vương rồi bị Hán Cao Tổ để mắt đến đúng không.
Như vậy thì tước vị không thiếu danh dự lẫn quyền lực mà còn gây chuyện thì kẻ gây chuyện mới là kẻ lạ.
…Vấn đề là những kẻ lạ như vậy khá nhiều nhưng nghe chuyện thì Trần Vương không phải loại người ấy.
Vốn dĩ nếu kế hoạch diễn ra suôn sẻ thì tôi sẽ trực tiếp gặp Lưu Sủng nên lúc đó phán đoán cũng không muộn.
Vậy thì vấn đề còn lại chỉ có một.
──Thương Thiên Dĩ Tử, Hoàng Thiên Đương Lập! (蒼天已死, 黃天當立!)
──Tuế Tại Giáp Tý, Thiên Hạ Đại Cát! (歲在甲子, 天下大吉!)
Những khẩu hiệu tôi từng nghe đến phát ngán khi còn đang lằng nhằng với Hắc Sơn Tặc ở Tinh Châu.
Khẩu hiệu của hàng chục vạn dân chúng tụ họp dưới ngọn cờ thiêu rụi nhà Hán rồi dựng nước mới trên đó.
Sau trận công phòng Cự Lộc dưới sự chỉ huy của Hoàng Phủ Tung thì chúng không còn khí thế như xưa nhưng tên gọi Khăn Vàng từng làm rung chuyển nhà Hán vẫn khắc sâu trong ký ức mọi người.
Ít nhất không ai coi thường chúng là đám đạo tặc đơn thuần.
Vốn dĩ những kẻ coi thường Khăn Vàng thời loạn khởi nghĩa đều bị chém đôi hết rồi.
Ngay cả Tư Mã Ý cũng lắc đầu nói ngoại giao không thể với tinh nhuệ ấy…
Nhưng hiện tại thế lực tôi có nhân vật ấy mà.
Vị thủ lĩnh tinh thần của quân Khăn Vàng.
Đại Hiền Lương Sư Trương Giác (大賢良師 張角).
Tướng lĩnh Khăn Vàng từng đến Lạc Dương đã nói như vậy.
‘Nếu là thế lực mà ngài ấy chọn thì tại hạ và cái vị chỉ việc theo thôi.’
Tên hình như là Quản Hợi thì phải.
Tướng lĩnh trong diễn nghĩa từng giao chiến với Quan Vũ mấy chục hợp.
Nếu tôi đấu với Quan Vũ thì tự tin sẽ trở thành Đinh/Lăng giống Hoa Hùng hay Nhan Lương ngay lập tức.
…Giờ Quan Vũ cũng không thể chém chồng yêu quý nên phải tính là hòa?
Dù sao thì với thực lực đến mức ấy thì trong thế lực Khăn Vàng cũng là nhân vật hàng đầu nhưng cô ấy không chút do dự nói sẽ theo thế lực tôi.
Có lẽ lý do dư đảng Khăn Vàng còn lại ở Dự Châu nghiến răng ken két kiềm chế thế lực xung quanh cũng vì đây.
Thực tế thì lãnh thổ tôi cai quản chưa từng bị Khăn Vàng gây thiệt hại.
Ngược lại khi liên minh lấy Viên Thuật làm minh chủ đánh tôi thì chúng còn phóng hỏa bản doanh đối phương rồi đâm sau lưng một cú thật mạnh.
Vì là thế lực hữu hảo như vậy nên muốn hấp thu thì có thể hấp thu.
Nhưng làm sao để hấp thu Khăn Vàng mà không lộ liễu đây.
Nếu tin đồn thế lực tôi tiếp nhận nhóm người bị đóng dấu không thể ngoại giao lan ra thì chắc chắn sẽ có người nghĩ lạ…
Thành thật thì với uy thế hiện tại của tôi thì không bị tổn hại gì lớn nhưng dù sao cũng có chuyện vạn nhất.
“…Vậy nên mới đến tìm thần ạ?”
“Ừ.”
Nữ nhân tóc nâu đang nhàn nhã phân biệt dược thảo và độc thảo trong y quán riêng dùng động tác quen thuộc đi lại trong bếp.
Không lâu sau cô ấy lấy lá trà từ tủ rồi dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Thần nghĩ sẽ không khó đến vậy đâu ạ.”
“Tại sao?”
“Bây giờ hoạt động của Khăn Vàng chỉ còn số ít thôi ạ.”
Nữ nhân pha trà thơm ngát cho tôi rồi tiếp tục.
“Tối đa chỉ vài ngàn người.”
“…….”
“Ở chiến trường thì có thể dùng phục kích hay tập kích để vượt qua chênh lệch số lượng nhưng công thành chiến thì không thể ạ.”
Nữ nhân từng đấu với quân triều đình do Đổng Trác dẫn đầu nhiều năm và giành thắng lợi nhiều lần khẽ cười.
“Cuối cùng nghĩa là không có nơi cư trú cố định mà lang thang khắp nơi, nếu Dự Châu Thứ sử có năng lực đến mức bắt được chúng thì đã xảy ra biến cố từ lâu rồi ạ.”
Vậy là nói nếu nói dối khéo thì chúng sẽ không nhận ra sao.
Nhưng vài ngàn người cũng không phải con số nhỏ mà.
Ở Trung Quốc chiến tranh bùng nổ thì đơn vị cơ bản là vạn người thì tương đối ít sao.
Thời điểm Khăn Vàng mới nổi dậy thì số lượng lên đến vài chục vạn nên với Trương Giác thì ít cũng đúng.
Tôi chờ trà nguội rồi hỏi thêm.
“Còn Trần Vương Lưu Sủng?”
“Ưm… Năng lực hơn Dự Châu Thứ sử nhưng tình hình thì tương tự ạ.”
Trương Giác đáp rằng Trần Vương tập trung bảo vệ lãnh thổ và bách tính của mình nên không chủ động ra tay.
Không chủ động tấn công nhưng nếu đánh tôi thì sẽ đánh hết sao.
“Vậy thì giả vờ tìm kiếm toàn Dự Châu rồi hấp thu chúng là được.”
“Vâng ạ.”
Tôi hoàn toàn định đoạt phương châm hành động thì gật đầu rồi uống ngụm trà trước mặt.
“…….”
Gì vậy. Sao đắng thế này.
Có phải ngoài lá trà còn bỏ thứ gì khác không?
“Thần có bỏ thêm dược liệu tốt cho thân thể, ngài thấy thế nào ạ?”
Bất ngờ vì có dược liệu mà vẫn thơm ngát.
Tôi nhìn Trương Giác đang hỏi đùa rồi lộ vẻ tươi mới.
0 Bình luận