301-400

Chương 344: Nam Man (南蠻) (12)

Chương 344: Nam Man (南蠻) (12)

Từ xưa đến nay để củng cố quan hệ giữa hai thế lực thì việc người có địa vị cao kết hôn với nhau là chuyện cực kỳ phổ biến.

Nếu phải kể một nhân vật rất quen thuộc với tôi thì chỉ có Vương Kiến thôi.

Cung Duệ ngày ngày hô hào dùng thiết chùy đánh chết yêu ma quỷ quái mà thi hành bạo chính.

Vương Kiến liên kết với các hào tộc bất mãn với hắn rồi lật đổ, sau này để tránh chuyện tương tự xảy ra thì cưới con gái nhiều hào tộc làm vợ.

Số lượng nữ nhân được đón về làm vợ chính xác là bao nhiêu thì tôi không nhớ nhưng ít nhất cũng vượt quá hai mươi người.

Không cần đi xa đến tận Cao Ly, chỉ riêng Thục quốc và Ngô quốc thì Lưu Bị và Tôn phu nhân đã kết hôn mà.

Nhờ đó hưởng lợi nên Tôn Quyền sau này còn định gả con trai mình cho con gái Quan Vũ nhưng chỉ nhận được lời chửi “đồ chó”.

Dù ý kiến của đương sự thế nào thì một khi đã kết hôn thành công thì nhìn bề ngoài cũng khiến người ta nghĩ hai thế lực này quan hệ rất tốt.

Dù vậy thì cái này có phần đột ngột quá chăng.

Tôi dang rộng hai tay nhìn Mạnh Hoạch đang đứng đường hoàng rồi lên tiếng.

“…Ừm, Mạnh Hoạch.”

“Vâng! Ngài gọi ạ!”

Mạnh Hoạch vừa nghe tôi gọi đã đáp bằng giọng tràn đầy sức mạnh.

Giọng nói dù nghe nhiều lần vẫn không quen.

Không thể tưởng tượng được người trước mặt này sẽ ủ rũ.

“Ta sẽ tự lo liệu nên không cần lo lắng về Nam Trung đến vậy.”

“Không ạ! Thần muốn giúp đỡ dù chỉ một chút như thế này!”

Mạnh Hoạch không chút do dự tiếp tục nói.

“Sau khi suy nghĩ rất lâu thì thần nhận ra! Cách báo đáp vô số ân tình từ Đại tướng quân chỉ có một mà thôi!”

“……Ân tình sao.”

“Vâng ạ!”

Mạnh Hoạch vừa nãy đã xóa sạch khoảng cách với tôi bằng phát ngôn ấy thì tiếp tục nói đầy sức mạnh.

“Việc ngài chịu đựng những đòi hỏi vô lý của thần rồi nhiều lần cho thần cơ hội!”

Bản thân cũng biết là vô lý mà.

Biết là vô lý mà vẫn đường hoàng đòi hỏi như vậy thì thật sự đáng kinh ngạc.

“Việc không đối xử tùy tiện với tù binh mà đối đãi danh dự!”

Cái đó thì đúng.

Giờ thì Mạnh Hoạch đã hàng nên toàn bộ được thả nhưng tù binh Nam man tộc ăn uống kinh khủng.

Đến mức ngay cả Gia Cát Lượng cũng bắt đào đất để trả tiền ăn.

“Việc ngài nhận ra tình trạng của Chúc Dung mà thần không biết rồi chữa trị!”

Có lẽ đang nói việc tôi đưa thuốc cho Chúc Dung khi vết thương nhiễm trùng sắp chết.

Dù sao thì Trương Giác cũng nói may mắn vì thuốc tôi đưa đã làm chậm tiến triển bệnh tình.

‘…….’

‘…Có vấn đề gì sao?’

‘Không có gì ạ.’

Chính Hoa Đà đưa thuốc cho ta dùng lúc nguy cấp đã lộ ánh mắt hơi khó hiểu.

Có lẽ ngạc nhiên vì tôi dễ dàng đưa thuốc quý ấy cho người khác.

Hoa Đà giờ đang vì có nhiều thực vật thú vị ở Nam man nên đi hái khắp nơi.

Tôi đã cho hộ vệ để đề phòng thú dữ tấn công nên chắc không có chuyện gì.

“Cuối cùng, việc không biến dân tộc chúng thần thành nô lệ mà tiếp nhận làm bách tính!”

“…….”

Nghe vậy thì tôi im lặng.

Tôi từng tò mò tại sao Mạnh Hoạch lại chống cự ác liệt đến vậy, hóa ra là vì lý do này.

Giống như các quốc gia chống lại thế lực lớn nhất là Ngụy quốc thì Ngô quốc cũng giống Thục quốc, chịu thiếu hụt dân số.

Không, đất thì nhiều nhưng không có người khai phá?

Dù nhìn thế nào cũng là tình trạng thiếu dân số.

Trong tình huống ấy thì quyết định của Tôn Quyền, quân chủ Ngô quốc, là gì?

Đơn giản thôi.

Săn nô lệ.

Tôn Quyền liên tục đánh đập Sơn Việt tộc, nỗi nhức nhối ở Giang Đông, rồi đối xử với dân Sơn Việt tộc bị bắt làm tù binh như nô lệ.

Nhưng vẫn chưa thỏa mãn nên Tôn Quyền còn phái binh sang tận Nhật Bản bắt người về.

Đương nhiên cuộc viễn chinh liều lĩnh ấy đại bại.

Binh sĩ được cử đi bắt nô lệ thì hầu hết chết, Tôn Quyền giận dữ liền chặt đầu tướng lĩnh chỉ huy họ.

Ngoài ra khi Sĩ Nhiếp cai quản Giao Châu chết thì lập tức giết sạch con trai ông ta, sau đó xâm lược Giao Châu, sau này gọi là miền Bắc Việt Nam, là nhân vật chân thành với nô lệ.

Có thể nói đây là hành động quá đáng kiểu chuột nhắt nhưng thời ấy thì bình thường.

Thời kỳ coi người ngoại bang là man di mà khinh thường.

Xét kỹ thì dân tộc Hán (漢) hiện tại cũng là dân tộc pha trộn từ Tần quốc, Sở quốc, Yên quốc v.v. nhưng tiêu chuẩn của họ thì thật sự khó thích nghi.

Ngược lại Gia Cát Lượng thi hành chính sách dung hợp với các dân tộc khác rồi tiếp nhận họ mới là trường hợp đặc biệt.

Đúng là bậc đại tài nội chính được mọi người công nhận.

Dù sao… dù đối xử tốt với nô lệ đến đâu thì cuối cùng vẫn là nô lệ nên thường xuyên bị ngược đãi đến chết là chuyện thường ngày.

Mạnh Hoạch hẳn lo lắng tình huống ấy xảy ra với dân tộc mình nên chống cự hết sức.

Như đã nói lần trước, dù Mạnh Hoạch trông không suy nghĩ gì nhưng lại có đủ đức hạnh cần có của một vị vua.

“Thần dù cả đời làm việc cũng không trả hết vô số ân tình! Xin hãy giúp thần giảm bớt gánh nặng trong lòng dù chỉ một chút!”

Nói xong Mạnh Hoạch cúi rạp hành lễ.

Ừm… Dù vậy thì với tôi cũng hơi nặng nề.

Tôi là loại gì nhỉ.

Loại bảo thủ nghĩ rằng nam nữ phải có thiện cảm lẫn nhau mới được chồng chất thân thể.

Dùng tiền mua hay dùng ân tình ép buộc thì hậu vị rất khó chịu.

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi Mạnh Hoạch một câu.

“Trước khi nhận lời thì ta hỏi một câu.”

“Vâng! Xin cứ nói ạ!”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thuần khiết trông không thể nói dối rồi hỏi.

“Ngươi có thiện cảm lý tính với ta không?”

“Ha ha! Ngài lo lắng chuyện đó sao!”

Mạnh Hoạch nhận ra ý đồ câu hỏi của tôi thì cười lớn hào sảng.

“Khi thần nói thân thể chưa biết nam nhân thì ngài đã biết rồi, thần tuyệt đối không chọn đại bất kỳ nam nhân nào!”

“…….”

“Xin đừng lo! Thần cũng không hề nghĩ chỉ kết thúc bằng quan hệ công việc đâu!”

Thật sự thẳng thắn kinh khủng.

Có nhân vật nào hợp với từ “dũng mãnh lao về phía trước” như thế này không.

‘Cái, cái đó… Ưm….’

Mã Siêu đứng trước mặt ta thì giọng run rẩy mắt đảo lia lịa nên học theo dáng vẻ này mới phải.

Trước câu trả lời chỉ biết tiến thẳng của Mạnh Hoạch thì hành động duy nhất tôi có thể làm là một.

“Tốt. Đã nói đến mức ấy thì rút lui cũng không hay.”

“Ưm…! Phù ha!”

Lúc ấy Lữ Bố thoát khỏi sự kiềm chế của tôi thì dùng biểu cảm hoảng hốt nói.

“Khoan, khoan đã! Thật sự định làm sao?!”

“Ừ.”

“Ư ư… Thật sự không phải dã thú sao…”

Lữ Bố dùng ánh mắt sắc lạnh liếc tôi rồi hét lớn.

“Thôi! Muốn làm gì thì làm! Ta không quan tâm nữa!”

Dù nói vậy nhưng chắc chắn sau này vẫn quan tâm.

Lữ Bố có vẻ sắp lao ra khỏi phòng nhưng chân như bị nam châm hút nên không nhúc nhích.

Mạnh Hoạch nhìn tình huống ấy rồi hỏi.

“Ơ… Các vị? Có định tiếp tục ở lại phòng không ạ?”

“…Nếu vậy thì sao?”

Giờ đã quyết định hướng làm nhục Mạnh Hoạch sao.

Đương nhiên không phải tôi sẽ ở lại xem.

“Tư Dữ. Đưa nàng ấy ra ngoài.”

“Vâng.”

Tư Dữ khẽ gật đầu rồi nắm cổ áo sau của Lữ Bố kéo lê đi.

Lữ Bố bị nắm cổ áo thì vùng vẫy hét lớn.

“Này! Nếu có nữ nhân kỳ lạ hại Đinh Lăng thì làm sao đây?!”

“…….”

“Phải ở ngay gần mới ứng phó được chứ!”

Gì vậy.

Sao Lữ Bố lại logic thế này?

Đúng là lúc nam nhân bất lực nhất chính là lúc làm chuyện ấy.

Như Lữ Bố nói thì có thể có nữ nhân đáng sợ hại tôi trên giường.

Trước tiếng hét của Lữ Bố và ánh mắt nghi hoặc của tôi thì Tư Dữ dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

“Không sao ạ.”

“Hử?”

“Kẻ muốn hại người khác thì nhất định mang sát khí (殺氣).”

“…….”

Tôi suy nghĩ ý nghĩa câu ấy rồi nhanh chóng đi đến một kết luận.

Tức là Tư Dữ có thể cảm nhận sát khí từ kẻ muốn hại tôi.

…Có thể được sao?

Thật sự dù nói là từ huyền ảo hay võ hiệp cũng tin được.

“Không, thật sự! Sao sức mạnh lại lớn thế!”

Lữ Bố vùng vẫy thoát ra nhưng sức mạnh dùng đơn thuần không kỹ thuật chỉ bị sức mạnh lớn hơn đè bẹp.

Cuối cùng Lữ Bố bỏ cuộc bị kéo lê thì chỉ tay vào Mạnh Hoạch hét lớn.

“Ê! Này! Xem ngươi chịu được bao lâu!”

“…Vâng?”

“Nếu ngã xuống yếu ớt thì ta không tha đâu! Hiểu chưa?!”

Dù nghĩ thế nào thì cũng không phải lời nói với thiếu nữ.

Mạnh Hoạch trông không hiểu Lữ Bố nói gì, tôi nhìn dáng vẻ thuần khiết ấy rồi lên tiếng.

“…Vậy đã chuẩn bị xong chưa?”

“Vâng, vâng ạ! Xin hãy chiếu cố nhiều!”

Mạnh Hoạch tỉnh táo lại rồi đáp lớn đầy sức mạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!