Sau kỳ nghỉ Tết Trung Thu với những đêm dài hơn thường lệ, tôi đã tận hưởng một chút không khí lễ hội và giờ lại quay về với nhịp sống thường nhật.
“Kyau uu!”
Tôi ôm Quan Bình, con của Quan Vũ, trong lòng.
Quan Bình khác hẳn mẹ mà có tính cách cực kỳ hoạt bát, liên tục ngọ nguậy rồi nghịch ngón tay tôi không ngừng.
Đây chính là đứa trẻ chỉ nhìn lá rơi lăn cũng cười khanh khách sao.
Không biết ngón tay tôi có gì mà nó thích đến vậy.
“Chủ, chủ công. Xin lỗi ngài.”
Quan Vũ thấy con mình làm phiền công việc của tôi thì cúi đầu với biểu cảm áy náy.
Có một điểm đáng chú ý là dù cúi đầu nhưng khóe miệng hơi nhếch lên, trông không có vẻ khó chịu chút nào.
Quan Vũ nghiêm khắc với mọi thứ trên đời cuối cùng cũng là một người mẹ.
Tôi dùng giọng không quan trọng đáp lại.
“Không sao. Đây chỉ là việc đương nhiên của người làm cha thôi.”
Thực tế là không thể tập trung hoàn toàn vào công việc nhưng ngược lại tình huống này lại tốt.
Thành thật thì bàn tay mềm mại ấm áp nghịch ngón tay tôi khiến tâm trí được chữa lành.
Con của Quan Vũ thường được ba tỷ muội đào viên hợp sức chăm sóc rất chăm chỉ.
Lưu Bị và Trương Phi… nên gọi là dì cả và dì út sao?
‘Oa oa oa─!’
‘Á á á! Con bé lại khóc rồi! Phải làm sao đây?!’
Trương Phi làm gì đó sai khiến con bé khóc.
‘…Ích Đức.’
‘Vân Trường tỷ tỷ?! Chờ, chờ đã…! Á á á─!!’
Quan Vũ vừa rời đi một lát lập tức xuất hiện rồi đập một cái thật mạnh.
Cảnh tượng như vậy rất thường xuyên.
Nhìn vậy thì lo lắng liệu có nuôi nổi con mình không.
…Dù sao nếu tôi giúp thì cuối cùng cũng sẽ làm tốt thôi.
Việc nuôi dạy con vốn không phải chỉ của mẹ.
‘…….’
‘Ừ. Ngoan lắm.’
Lưu Bị chứng minh mình là đại tỷ thì chăm sóc đứa trẻ cực kỳ tốt.
Quả nhiên là nhân vật trong lịch sử nguyên bản dẫn dắt thế lực bằng nhân đức.
Giọng nói dịu dàng đặc trưng của Lưu Bị cùng biểu cảm dịu dàng thì tối ưu hóa để chăm sóc trẻ con cũng không ngoa.
…Ngoài ra còn có lý do khác khiến đứa trẻ cảm thấy thoải mái.
‘Măm ma.’
‘…….’
Nên gọi là tình mẫu tử lớn lao sao.
Đứa trẻ lộ rõ hứng thú với thân hình của Lưu Bị, người có vòng một lớn nhất trong các nữ nhân tôi từng gặp.
‘Phụt ha ha! Vân Trường tỷ tỷ! Vừa nghe thấy không?! Nó vừa bảo là măm măm kìa!’
‘…….’
‘Dù sao thì ngay cả ta cùng là nữ nhân cũng thấy cực kỳ lớn… Ái da á á──!!’
Lúc ấy từ gần đó vang lên tiếng kêu giống như gà con sắp chết nhưng không cần quan tâm lắm.
Dù sao thì nữ nhân có vòng một lớn dường như mang lại sự thoải mái gì đó cho trẻ con.
Thành thật thì Quan Vũ và Trương Phi cũng lớn nhưng trước Lưu Bị thì phải chịu thua một bậc.
Nghĩ đến đó thì tôi quay đầu nhìn Quan Vũ.
Quan Vũ vừa chạm mắt tôi đã giật mình kinh hãi rồi hỏi.
“Có, có chuyện gì ạ?”
“Không. Không có gì đâu.”
Quan Vũ trước ánh mắt tôi quay lại mà không có ý gì lại lộ phản ứng thú vị.
Tôi quan sát cô ấy thì thoáng nổi hứng đùa.
“Chỉ là muốn nhìn khuôn mặt mỹ nhân của thê tử một chút thôi.”
“…….”
Quan Vũ nghe câu đùa của tôi thì không đáp nổi gì mà cúi gằm đầu.
“Trời ơi. Huyền Đức tỷ tỷ, nhìn kìa. Vân Trường tỷ tỷ đỏ mặt đến mang tai rồi.”
“Ừ. Cảnh tượng hiếm thấy thật.”
Cô cả và cô út không thể để tình huống này trôi qua liền bắt đầu thì thầm với nhau.
“…….”
“Á! Nhìn sang đây rồi! Không được chạm mắt!”
Khi nghe tiếng thì thầm của hai tỷ muội thì đầu tôi tự nhiên quay lại khiến hai người lập tức tránh ánh mắt.
Tôi đâu phải Medusa mà phản ứng thế kia.
Ai nhìn cũng tưởng tôi đang thi triển lời nguyền hóa đá.
Lưu Bị và Trương Phi cũng xấu hổ khi tôi nhìn chằm chằm nên tránh ánh mắt vì vậy sao.
“A uu a!”
Tình huống nếu rối thì rối thật nhưng đứa trẻ trông rất vui vì xung quanh toàn người quen.
Tôi chọc chọc má mềm mại của đứa trẻ rồi nói.
“Thích không?”
“A bu!”
Ừ. Con thích thì ta cũng thích.
──────────
Sau khi Tào Tháo đột ngột đến Lạc Dương thì thế lực tôi dẫn dắt và thế lực Tào Tháo dẫn dắt đã hợp nhất cũng không ngoa.
Tôi nhìn bản đồ qua lại rồi lẩm bẩm.
“Để xem… Vậy thì nơi còn lại là…”
Dự Châu nằm gần Kinh Châu và Duyện Châu.
Giang Đông ở phía bên kia Trường Giang.
Chỉ còn Hà Bắc trừ Tinh Châu.
Trong tình huống này thì nơi tôi nhắm đến tiếp theo chỉ có thể là nơi ấy.
Dự Châu (豫州).
Còn cần nói gì nữa.
Khu vực do Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ (孔伷), thực sự không có chút cảm giác tồn tại nào, cai quản.
Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ trước đây kẹt giữa hai gã khổng lồ Tào Tháo và Viên Thuật nên chỉ lo giữ vững địa bàn, sau khi Viên Thuật bị Tào Tháo đè bẹp ở trận Khuông Đình rồi chạy sang Giang Đông thì tôi lại ngồi chễm chệ ở Kinh Châu khiến thế lực càng co cụm.
Trong tình huống ấy thì mỗi lần muốn làm gì cũng bị dư đảng Khăn Vàng đánh cho tơi bời, thế lực rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết lặp đi lặp lại…
Khi hắn đang vật lộn quần lót với Khăn Vàng thì thế lực xung quanh lớn lên chóng mặt.
Nghĩ vậy thì Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ thực sự thiếu vận may.
Khăn Vàng giờ đã không thể xem là nông dân nổi loạn đơn thuần là chuyên gia du kích chiến và chiến tranh sơn địa.
Viên Thuật năng lực kém nhưng vật tư và binh sĩ thì cực kỳ nhiều.
Tào Tháo gian hùng loạn thế dù tình thế bất lợi áp đảo vẫn lật ngược cục diện.
Bị đánh hội đồng cả trong lẫn ngoài thế này thì trừ phi năng lực cực kỳ xuất chúng còn không thì Khổng Trụ thoát khỏi tình huống này là chuyện xa vời.
Kết cục là vị Dự Châu Thứ sử có cái tên kỳ lạ này đã bị đánh cho te tua tơi tả, đến mức giờ đây chẳng còn màng đến dã tâm hay tham vọng gì nữa.
Nói thẳng ra nếu tôi gửi chiếu thư bảo từ bỏ chức Thứ sử rồi đến Lạc Dương thì hắn sẽ cảm tạ mà hành lễ cũng không lạ.
“……Hừm.”
Khi đang tập trung vào Dự Châu thì ánh mắt tôi hướng về một khu vực.
Trần quốc (陳國) thuộc Dự Châu (豫州).
Khu vực này do nhân vật được phong làm Chư hầu vương cai quản.
Ừ. Chư hầu vương.
Tước vị ngang hàng với Ngụy Vương (魏王) mà Tào Tháo bất chấp phản đối của thần tử vẫn lên.
Trần Vương Lưu Sủng (陳王 劉寵).
Nếu chỉ xét huyết thống cao quý thì ngang hàng với Lưu Ngu từng cai quản U Châu.
Hiện tại Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ bị Khăn Vàng đánh cho tơi bời rồi hoàn toàn kiệt quệ, trong tình huống này thì nhân vật có thể nuốt chửng Dự Châu chỉ có Lưu Sủng.
Hoàng tộc hiếm hoi có năng lực trong nhà Hán đã mục ruỗng đến mức tối đa.
Khi các hoàng tộc cao cấp khác gặp loạn thế rồi chết đói thì Lưu Sủng giống Lưu Ngu hay Lưu Biểu thành công đứng lên làm quân chủ một vùng là trường hợp hiếm thấy.
Nghĩa là để thế lực tôi hòa bình chiếm Dự Châu thì cần ba yếu tố.
1.Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ từ bỏ quyền lực của mình,
2.Trần Vương Lưu Sủng phải có lòng trung thành với hoàng thất nhà Hán,
3.Quan trọng nhất là phải dỗ dành tốt Khăn Vàng chỉ cần thấy thế lực nhà Hán là mắt đỏ ngầu.
Nhìn vậy thì thú vị ngoài dự đoán thật.
Một khu vực Dự Châu mà có mấy thế lực đan xen?
May mà (thứ từng là) Viên Thuật và Tào Tháo không tham gia cuộc tranh đoạt này, không thì suýt nữa một khu vực có đến sáu thế lực cạnh tranh.
Thành thật thì lý do tôi để mặc Dự Châu đến giờ cũng vì tình thế phức tạp như vậy.
Dùng sức mạnh ép buộc cũng là cách nhưng tôi không cảm thấy lý do phải đổ máu để chiếm Dự Châu.
Chỉ một cái vẫy tay vô ý của tôi đã có thể khiến hàng chục hàng trăm vạn người chết nên rút kiếm phải cực kỳ thận trọng.
Nhưng giờ thì trì hoãn đến đây thôi.
Nhìn bản đồ thì Dự Châu nhô ra giữa thế lực tôi trông rất chướng mắt.
Giống như mụn nhọt trên da vậy.
Giang Đông và Hà Bắc… chắc phải đợi sang năm.
Lãnh thổ Trung Quốc quá rộng nên chinh phạt Ích Châu và Nam Man đã tiêu tốn hơn nửa năm.
Giang Đông cũng giống Ích Châu có man di làm đủ loại hỗn loạn, nghĩ đến việc dẹp yên nơi đó thì vui đến phát điên.
Thế lực Lưu Do tự xưng là lão làng mà đóng trại bên kia Trường Giang cũng là vấn đề, thế lực Nghiêm Bạch Hổ tự xưng Đông Ngô Đức Vương rồi rình rập cơ hội cũng vậy…
Thời điểm xuất binh Tiểu Bá Vương trong lịch sử nguyên bản đã đánh tan tác chúng chắc cũng không còn xa.
Thời gian xây dựng thủy quân cũng gần hai năm nên xảy ra hải chiến trên Trường Giang cũng không vấn đề.
Hà Bắc thì nhìn Công Tôn Toản dần bị đẩy lùi thì có vẻ sớm muộn người thắng sẽ được định đoạt.
Vấn đề là Công Tôn Toản sẽ dùng chiêu cuối cùng là lối chơi Dịch Kinh Lâu.
Nếu Công Tôn Toản đóng chặt ở Dịch Kinh Lâu thì Viên Thiệu lại không nhúc nhích được mấy năm ở phía trên.
Như vậy thì người thống nhất thiên hạ cuối cùng sẽ là tôi.
…Nhưng sao lại có dự cảm bất an thế này.
“…….”
Tôi ngẩng đầu rồi hướng ánh mắt về phía thảo nguyên xa xôi ở phương Bắc.
Mùa đông vẫn chưa đến nhưng gió lạnh lẽo và khắc nghiệt hơn bao giờ hết lướt qua thân thể tôi.
0 Bình luận