Đây là điều không cần nói cũng biết, Trung Quốc có diện tích đất đai cực kỳ rộng lớn.
Nếu chỉ di chuyển bằng bộ hành mà không có phương tiện cưỡi ngựa nào đặc biệt thì việc vượt qua Trung Quốc thôi cũng mất ít nhất vài tháng.
Khoảng cách từ Lạc Dương đến Giang Đông đại khái khoảng 2.000 dặm (khoảng 780km), Tây Lương cũng tương tự, khoảng hai nghìn dặm là đến.
Vậy thì hãy nghĩ xem.
Từ Lạc Dương xuất phát đến Nam man thì đại khái mất bao nhiêu ngày?
Tôi đã đích thân đến đây nên có thể đoán được, nếu không cưỡi ngựa đột biến như Xích Thố Mã thì ít nhất cũng phải hơn một tháng.
Lý do thì đơn giản.
Chỉ riêng khoảng cách đã quá xa xôi.
Sau khi thu thập đủ loại thông tin địa lý thì tôi biết được khoảng cách từ Lạc Dương đến Vân Nam lên tới 5.000 dặm (2.000 km).
Khoảng cách kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Nếu một người đi bộ với tốc độ 4 km một giờ, không ăn không ngủ mà cứ đi thì cũng mất 500 giờ.
Thực tế thì Nam man là nơi phải đi qua nhiều thành thị ở Ích Châu mới đến được nên cũng có phần khoảng cách bị thổi phồng lên.
Chỉ là không có cách nào khác ngoài việc đi đường vòng như vậy mà thôi.
Không muốn đi vòng theo đường lớn sao?
Vậy thì khai phá dãy núi cao ngất ở Ích Châu là được.
Núi hiểm trở đến mức ba người leo lên thì hai người rơi xuống vực ấy.
Đây là kinh nghiệm của Vua leo núi Đặng Ngải từng trực tiếp khai phá núi để chiếm Ích Châu nên có thể tin được.
Kỵ binh tinh nhuệ của quân tôi tích lũy đủ loại kinh nghiệm dù thay ngựa liên tục chạy cũng mất khoảng mười lăm ngày.
Tôi và Mạnh Hoạch đánh nhau từ đầu đến giờ đã qua khá nhiều thời gian nhưng Hoa Đà đến sớm thế này thì không phải mức bình thường.
Tôi đối diện với đôi mắt trong sáng của Hoa Đà thì suy nghĩ một lát rồi lên tiếng.
“…Ừm, cái gì nhỉ. Ngươi đến sớm thật đấy.”
“Đại tướng quân còn gửi cả thư thì thần sao dám chậm trễ.”
Hoa Đà dùng giọng điềm tĩnh đáp câu hỏi của tôi rồi tiếp tục.
“Thần chỉ dốc hết sức để đáp lại lời triệu hoán mà đến đây thôi ạ.”
“…….”
Không phải mức dốc hết sức bình thường đâu.
Từ lúc đầu gặp Hoa Đà tôi đã cảm nhận được khí chất thần bí nào đó, chẳng lẽ thật sự là thần tiên sao?
…Giờ không phải lúc đào sâu chuyện đó nên đừng truy cứu nữa.
Tò mò vô ích chỉ rước họa vào thân.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đưa ra kết luận và nói với Hoa Đà.
“Đi đường xa như vậy có mệt không?”
“…….”
“Nếu ngươi muốn thì ta cho nghỉ một ngày…”
“Không ạ, không sao đâu.”
Hoa Đà đáp dứt khoát.
“Khi chữa trị bệnh nhân thì thời gian là điều quan trọng nhất.”
“Ừm… Đúng là vậy…”
Nhưng trạng thái của y sư chữa bệnh cũng quan trọng chứ.
Khi tôi lộ vẻ lo lắng thì Hoa Đà như an ủi mà giải thích.
“Không sao ạ. Xin hãy tin thần.”
Hoa Đà đáp mà không hề lộ vẻ mệt mỏi.
Thật sự dùng cách gì để đến đây nhanh vậy.
Cô ấy đã nói không sao thì phản đối cũng kỳ.
Tôi khẽ gật đầu.
“Vậy thì ta tin tưởng giao cho ngươi.”
Vốn dĩ đã định vậy.
Như Trương Giác nói, giờ ngoài Hoa Đà thì không còn ai có thể giao việc chữa trị cho Chúc Dung.
Hoa Đà như đã hiểu hết tâm tư tôi thì hành lễ.
“Thần sẽ đáp ứng kỳ vọng của Đại tướng quân.”
──────────
Tin Hoa Đà đến lan nhanh khắp doanh trại.
“…? Thần y đã đến rồi sao ạ?”
“Ừ.”
Trương Giác cũng giống tâm trạng tôi nên hiếm khi lộ vẻ hoảng hốt rồi bắt đầu suy nghĩ gì đó.
“Hừm… Chẳng lẽ…”
Có vẻ đoán ra điều gì rồi.
“Dù sao thì đến sớm là tin tốt.”
Nhận ra tôi đang nhìn mình chằm chằm thì Trương Giác khẽ cười.
“Thần sẽ đi bàn giao bệnh nhân.”
“…Ừ.”
Trương Giác giảm cả thời gian nghỉ ngơi để chăm sóc hết sức không cho tình trạng Chúc Dung xấu thêm.
Vừa làm vậy vừa chữa trị vết thương cho binh sĩ thì thật đáng kinh ngạc.
Nhờ dáng vẻ tận tụy ấy mà chị em Mạnh Hoạch mỗi lần bị Trương Giác mắng vì sai lầm thì không dám phản kháng chút nào.
‘Tại hạ đã nói rõ nghỉ ngơi là ưu tiên hàng đầu mà?’
‘Điều, điều đó….’
‘Nếu cứ tiếp tục thế này thì tại hạ cũng phải cứng rắn….’
‘Xin lỗi──!’
Dáng vẻ đầy khí phách lúc đầu gặp tôi thì đi đâu mất rồi.
Mạnh Hoạch giờ thân thiết đến mức khó tin từng là kẻ địch, thu hẹp khoảng cách cực nhanh.
…Khoan đã.
Tin Hoa Đà đến đã lan khắp doanh trại rồi phải không?
Nghĩ đến đây thì tôi cảm thấy dự cảm không lành.
Như thể có ai đó sắp lao tới với khí thế kinh thiên động địa…
“Chủ côngggg──!!”
Đúng rồi.
Tôi nhìn Kim thái dương đang chạy tới từ xa làm bụi bay mù mịt.
Mạnh Hoạch lao mạnh mẽ về phía tôi thì ý thức được sẽ bị Lữ Bố chặn như lần trước nên điều chỉnh khoảng cách thần kỳ rồi dừng trước mặt tôi.
Mạnh Hoạch mắt lấp lánh hỏi tôi.
“Nghe đồn vị Thần y mà ngài nói lần trước đã đến có phải thật không ạ?!”
“…Ừ.”
Tôi thấy không cần giấu nên trả lời thẳng thắn.
Mạnh Hoạch nghe câu trả lời thì lập tức nở nụ cười rạng rỡ rồi hét lớn.
“Tin tốt thế này! Cảm giác vui mừng này phải diễn tả thế nào đây!”
Nói vậy thì Mạnh Hoạch vui đến mức muốn ôm chặt người tôi nhảy tưng tưng.
Nếu Tư Dữ và Lữ Bố ở xung quanh không trừng mắt thì có lẽ đã làm vậy từ lâu.
Sau khi bày tỏ niềm vui một lượt thì Mạnh Hoạch dò xét sắc mặt tôi rồi hỏi.
“Vậy… việc chữa trị cho Chúc Dung thì khoảng bao giờ…”
“Có cả lời yêu cầu của bản thân nên có lẽ là hôm nay.”
“Vừa đến đã lập tức…”
Mạnh Hoạch dùng giọng cảm động nói.
“Ư ư, ân tình này phải báo đáp thế nào đây…”
“Ta cũng không biết.”
Cô ấy là nhân vật khó đoán nội tâm đến mức ngay cả tôi cũng không rõ cô ấy thích gì.
Không tích lũy của cải, không sưu tầm vật quý, cũng không có sở thích gì đáng kể khác.
Chỉ lặng lẽ tập trung vào việc chữa trị người khác.
Đúng nghĩa là siêu thoát khỏi dục vọng, cảm giác như robot nên tôi cũng không biết đánh giá thế nào.
Tôi nhìn cảnh Trương Giác và Hoa Đà đang nói chuyện từ xa rồi lẩm bẩm.
“Trước hết hãy xem tài nghệ của Thần y vậy.”
“Vâng ạ!”
“Dù khó mà trực tiếp xem quá trình chữa trị.”
“…Vâng?”
Chẳng lẽ định nhìn chằm chằm cảnh mổ xẻ sao.
Nếu người bảo hộ mất lý trí lao vào thì người khác thì thôi, bệnh nhân chắc chắn chết.
Tôi điềm tĩnh giải thích cho Mạnh Hoạch.
“Như từ trước đến nay, việc ngươi phải làm chỉ là tin tưởng người khác rồi chờ đợi thôi.”
“…….”
“Có làm được không?”
“Vâng ạ…”
Mạnh Hoạch cũng là người tuân thủ thượng lệnh hạ phục nghiêm ngặt nên nói vậy là sẽ ngoan ngoãn.
“Tốt, vậy thì…”
Nói đến đây thì tôi đột nhiên ngáp vì mệt mỏi ập đến.
Mạnh Hoạch nhìn thấy thì hỏi.
“Hử? Chủ công, ngài mệt sao ạ?”
“…Có vẻ vậy.”
Khi tôi điềm tĩnh thừa nhận thì Mạnh Hoạch cười lớn hào sảng nói.
“Ha ha! Chắc vì ngủ nghỉ ở nơi không quen thuộc nên thế! Thần sẽ nói riêng với họ!”
“Ừ.”
Tôi cảm thấy biết ơn sự chu đáo của Mạnh Hoạch.
…Nhưng lý do mệt mỏi giờ không phải vì thế đâu.
“…….”
“Gì, gì vậy! Sao nhìn ta?!”
Tư Dữ vừa chạm mắt tôi thì lập tức quay đầu đi, Lữ Bố thì mặt đỏ bừng, dùng giọng hoảng loạn hét lớn.
Sao hai người này vẫn khỏe thế.
Chẳng phải tôi đã thắng rồi sao?
Tôi cảm thấy kính nể trước thể lực phi nhân loại của hai người.
──────────
Sau đó thì không có sự cố gì đặc biệt, thời gian cứ trôi qua.
Hoa Đà đáp ứng niềm tin của mọi người mà chữa trị thành công cho Chúc Dung, sắc mặt Chúc Dung cải thiện rõ rệt và vài ngày sau tỉnh lại.
“Ư, hửm? Gì vậy, ta chưa chết à?”
“…….”
Không ngờ thật sự dùng tính mạng mình để thuyết phục Mạnh Hoạch.
Với tôi thì đây là tình bạn chân chính không thể tưởng tượng nổi.
“Oaaaa─! Ta cứ nghĩ thật sự xảy ra chuyện lớn rồi──!”
“Làm cái trò gì tởm vậy! Tránh ra đi?!”
Chúc Dung liên tục đẩy Mạnh Hoạch đang khóc lóc lao vào mình.
“Hừm… Cùng tóc đỏ với ta.”
Lữ Bố nhìn Chúc Dung có màu tóc giống mình thì lẩm bẩm như thấy lạ.
Thực tế thì xét kỹ thì có chút khác biệt.
Nếu tóc Lữ Bố đỏ như máu thì tóc Chúc Dung đỏ như ngọn lửa.
Dù sao thì cũng là màu sắc cực kỳ quyến rũ thì không thể phủ nhận.
Tôi lặng lẽ rời phòng để cho những người thân cận có thời gian trò chuyện.
Giờ thì phải làm việc thật sự rồi.
Ổn định Ích Châu và Nam man, thi hành chính sách dung hợp để các dân tộc khác nhau không gây xung đột, giờ là lúc dốc hết sức…
“Hức… Đại, Đại tướng quân…!”
“……?”
Lúc ấy tiếng thở hổn hển vang lên từ xung quanh thì tôi quay đầu.
Đó không phải Cấm quân sao.
Sao lại đến tận Nam man xa xôi thế này.
Cấm quân trông mệt mỏi rõ rệt vì hành quân cật lực hành lễ với tôi.
“Không phải chuyện khác, mà là có thứ cần trình lên.”
“…Trước hết hít thở đi đã.”
“Vâng, vâng…”
Cấm quân hít thở sâu mấy lần rồi lấy từ trong ngực ra một bức thư đưa cho tôi.
“…….”
Tôi nhận rồi tự nhiên mở thư ra…
───Giờ thì mau trở về đi.
Chỉ ghi ngắn gọn những việc cần thiết.
Xác nhận nét chữ lưu loát rõ ràng là do chính tay viết thì tôi nhắm mắt lại.
Nghĩ lại thì thời gian đã trôi qua lâu thật.
Trong lịch sử nguyên bản thì Gia Cát Lượng cũng khởi binh chinh Nam man mùa xuân rồi về mùa thu nên quả nhiên là việc tiêu tốn thời gian kinh khủng.
Dù sao tôi kết thúc vào mùa hè nên may mắn rồi.
Tôi gấp thư cẩn thận bỏ vào ngực rồi ra lệnh.
“Sắp tới sẽ về Lạc Dương. Chuẩn bị đi.”
“Vâng!”
Phó quan phụ tá tôi đáp lớn đầy sức mạnh.
Khoảnh khắc chinh phạt Ích Châu và Nam man dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc.
0 Bình luận