301-400

Chương 352: Săn bắn (1)

Chương 352: Săn bắn (1)

Về đến Lạc Dương thì tôi thật sự được trải nghiệm cuộc sống bám váy vợ là thế nào.

“Đây, sáng nay cũng toàn là món ngươi thích đấy.”

“…Bệ hạ, thức ăn nhiều quá ạ.”

“Không sao. Thức ăn thừa sẽ chia cho hạ nhân trong cung.”

Không chỉ ngày nào cũng dùng bữa cùng tôi như một lẽ đương nhiên,

“Hừm… Đại tướng quân nghĩ sao về tờ tấu chương này?”

“…Theo thần thấy thì không có gì lạ ạ.”

“Vậy thì chấp thuận đi.”

Ngay cả trong hoàng cung khi xử lý công việc cùng văn võ bá quan cũng luôn giữ tôi bên cạnh,

“…Bệ hạ.”

“Ừ? Sao vậy?”

“Hôm nay liệu có…”

“Hì hì, nói gì mà đương nhiên thế. Tối nay cũng cùng nhau chứ.”

Hoàn toàn dùng chung cả tẩm cung, không rời tôi nửa bước.

Dù sao cũng là nam nữ trẻ tuổi đang độ sung sức, đêm khuya chỉ hai người ở lại thì chuyện gì xảy ra cũng đã rõ.

“…….”

Hoàng đế như đã đoán trước câu hỏi của tôi thì khẽ cười, khiến tôi không biết nói gì.

“Ngươi muốn thì cứ thoải mái đùa giỡn trẫm đến mức nào cũng được.”

Bệ hạ thì thầm bên tai tôi bằng giọng đầy tình cảm.

Có phải thấy tôi là sức mạnh lại trỗi dậy không?

Rõ ràng đáng lẽ phải mệt nhưng bệ hạ vẫn liên tục dí sát vào tôi.

Nếu là nam nhân bình thường thì sợ hãi nữ nhân hút hồn mình mà giữ khoảng cách cũng không lạ.

May mắn là tôi chưa từng thua trên giường.

Bệ hạ hoàn toàn không sợ việc chồng chất thân thể với tôi.

Ngược lại còn gần với kiểu hưởng thụ giống Tào Tháo.

Nếu bắt buộc tìm điểm khác biệt thì chỉ có một.

Bệ hạ rất thích cảm giác thỏa mãn tinh thần khi trao đổi cảm xúc lẫn nhau.

Tào Tháo thì… ừm…

Cứ thích cái gì cũng được.

Đây là khoảng thời gian giúp tôi hiểu gian hùng loạn thế trong lịch sử nguyên bản sao có thể để lại hơn ba mươi đứa con.

“Đây, mau về thôi.”

“…Vâng.”

Bệ hạ nắm chặt tay tôi với dáng vẻ hơi thiếu phẩm vị rồi nói.

Ít nhất sẽ không có tin đồn quan hệ phu thê không tốt.

Giờ tôi chỉ lo một chuyện.

Sau khi bệ hạ dịu lại thì nữ nhân khác sẽ giận dỗi.

“…….”

Có lẽ đã giận rồi cũng nên.

Ngày càng trôi qua thì ánh mắt Tư Dữ thay đổi rất tinh tế, tôi đã nhận ra từ lâu.

Lữ Bố ghen tuông rất nặng chỉ một ngày đã có khí thế lao vào bất chấp hoàng đế hay gì, nên tôi buộc phải đích thân dỗ dành.

‘Ư ư… Giờ không chịu nổi nữa! Ta phải đích thân nói gì đó….’

‘Lữ Bố.’

‘……Được rồi. Ta sẽ ngoan ngoãn….’

Khi tôi gọi tên bằng giọng nghiêm khắc giả vờ thì lập tức trở nên rụt rè, trông chẳng khác gì ông chồng bị vợ nắm chặt.

Khi hoàng đế tạm rời đi một chút, tôi khẽ ôm thì cô ấy tan chảy như kem dưới nắng, trông rất thú vị.

À, Tư Dữ thì không phải kem mà giống tượng đá đứng cứng tại chỗ mới đúng.

Thật sự quá dễ dàng.

Tình huống vừa tốt vừa khó xử khiến tôi chỉ có thể cười khổ.

──────────

Bệ hạ bắt đầu dí sát vào tôi đã một tuần trôi qua.

Giờ nếu không quay lại công việc thì có lẽ Tư Mã Ý sẽ dùng ánh mắt khoét thủng sau gáy tôi.

Ừ. Một tuần nghỉ dài rồi.

Không có ý định bị Tư Mã Ý khoét thủng sau gáy mà chết nên tôi nói với hoàng đế – đang cười bên cạnh.

“Bệ hạ.”

“…Có chuyện gì?”

Có lẽ nhận ra gì đó từ giọng điềm tĩnh của tôi.

Hoàng đế khẽ dò xét tôi rồi đáp.

Nếu nói trái tim không rung động trước dáng vẻ đáng yêu ấy thì là dối trá, nhưng giờ là lúc phải dứt khoát với tâm trạng sư tử đẩy con non xuống vách núi.

Vốn dĩ công việc chất đống mà cứ sống thế này không được.

Thân thể và tâm hồn quả thật thoải mái nhưng giờ phải quay lại bản nghiệp.

Nếu chìm đắm quá nhiều vào hưởng thụ thì thân tâm sa đọa, muốn quay lại như cũ cũng khó.

“Hôm nay là ngày cuối cùng.”

“…….”

“Bệ hạ cũng vậy, thần cũng vậy, đều có việc phải làm.”

Tôi cười nhẹ rồi tiếp tục.

“Lần sau có thời gian thì tiếp tục nhé.”

“…Được rồi.”

Dù đôi khi bệ hạ dí sát đến mức áp lực nhưng khi tôi chân thành bày tỏ ý kiến thì dù bản thân không muốn cũng miễn cưỡng chấp thuận.

Lúc ấy bệ hạ nói.

“Dù sao hôm nay vẫn ổn chứ?”

“Vâng.”

Khi tôi gật đầu thì bệ hạ cũng cười giống tôi.

“Vậy thì trẫm cũng nên hít thở không khí bên ngoài lâu rồi.”

“Ý bệ hạ là vận động…”

“Mau chuẩn bị săn bắn đi.”

À.

Nghĩ lại thì bệ hạ ít khi đi săn.

Săn bắn mà các bậc cao nhân xưa thích đến vậy.

Có người thích săn đến mức bỏ bê quốc sự rồi làm nước mất.

Nhưng lý do bệ hạ không săn thì đơn giản.

‘Ưm? Trẫm thích ở bên Đại tướng quân hơn là săn bắn.’

‘…Vinh hạnh quá ạ.’

Thật sự nhất quán.

Đến mức này thì nghi ngờ cơ thể tôi tiết ra thứ gì đó giống pheromone cũng không lạ.

Cái gì nhỉ. Với mèo thì giống cỏ mèo ấy.

Mèo ngửi mùi cỏ mèo thì như phê, lảo đảo, chảy dãi, nằm vật ra như kẻ nghiện ma túy.

Nhưng lại hoàn toàn vô hại với cơ thể mèo thì thật đáng kinh ngạc.

Ma túy không tác dụng phụ…

Nghe thôi đã thấy hái ra tiền rồi.

Dù sao thì giống như nam nhân bản năng thích mùi cơ thể nữ nhân thì nữ nhân cũng phản ứng với mùi cơ thể nam nhân, không có gì lạ.

Ngay cả Điêu Thuyền sau này gọi là khuynh quốc khuynh thành cũng vừa ngửi mùi cơ thể tôi thì mất hồn.

…Có lẽ chỉ đơn thuần là sở thích mùi hương thôi.

Các thần tử xung quanh hoàng đế nghe bệ hạ nói đi săn thì lập tức tất bật chuẩn bị.

Dù sao thì săn bắn.

Dù gì tôi cũng mang danh Đại Tướng Quân, nếu không săn được ít nhất một con thì còn mặt mũi nào.

Nhưng mà….

Một người từng được ghi danh vào sử sách vì thành tích bắn trúng đích ngọn kích từ khoảng cách xa hàng trăm bước.

Thậm chí lúc đó người ấy còn đang trong tình trạng say xỉn, bạn có tin được không?

Người có Lữ Bố, ngựa có Xích Thố.

(Nhân Trung Lữ Bố, Mã Trung Xích Thố - 人中呂布 馬中赤兔)

Tôi nhớ lại quá khứ từng được Lữ Bố có thể gọi là thần cung mà không hổ thẹn dạy dỗ.

‘Khi kéo dây cung mà có cảm giác thì bắn mạnh tay!’

Lữ Bố đặt tay lên hông tôi đang luyện bắn ở trường bắn rồi hét lớn đầy tự tin.

Nghe vậy thì tôi đương nhiên phải hỏi.

‘…Tư thế thì sao?’

‘Ừ? Chỉ cần có cảm giác thì bắn đại là trúng thôi mà?’

Tài năng kiểu này thật sự.

Mong đợi lời giải thích logic từ Lữ Bố là sai lầm.

Tư Dữ là người dùng thương ném có sức mạnh phá hoại hơn hẳn bắn cung nên không thể học hỏi.

…Vốn dĩ Tư Dữ cũng giống Lữ Bố, dựa vào trực giác đánh trúng nên cũng chẳng có ý nghĩa.

Từ thời ở Tinh Châu đã luyện cung thuật nên giờ có mức độ tạm chấp nhận được nhưng hỏi có bắn trúng thú một trăm phần trăm không thì chỉ biết lắc đầu.

Ừm… Thì sao chứ.

Không bắn được con nào thì thôi.

Dù sao chức vị của tôi là Đại tướng quân, nếu vì võ nghệ kém mà bị chê cười thì kẻ đó đã bị đánh hội đồng rồi chôn đâu đó dưới Hoàng Hà.

Nghĩ vậy mà tôi cũng thấy lạnh gáy.

Giờ dù có kẻ như vậy thì nếu có mắt nhìn cũng không dám lộ ra ngoài.

Chê cười Đại tướng quân kiêm quốc tế của hoàng đế?

Đến mức đó thì không phải bị giết mà là tự sát mới hợp lý.

Chuẩn bị săn bắn không mất nhiều thời gian.

Gần Lạc Dương đã có săn trường hoàng gia sở hữu, người quản lý săn trường cũng rất siêng năng.

Lúc ấy nữ nhân tóc đen tiến đến hành lễ trước mặt tôi.

“Đại tướng quân, chuẩn bị hộ vệ đã xong hết.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu với tỷ muội Đào Viên kết nghĩa lâu rồi không gặp rồi hỏi.

“Trong lúc ta vắng mặt có chuyện gì đặc biệt không?”

“…….”

“…Lưu Bị?”

“…À, vâng. Không có chuyện gì đặc biệt ạ.”

Rõ ràng là có chuyện mà.

Không hiểu sao Quan Vũ và Trương Phi đang nhìn Lưu Bị dò xét.

Dù sao thì tôi cũng không để ý lắm.

Nếu thật sự cấp bách thì đã báo cáo từ lâu rồi.

Tôi khẽ liếc nhìn tỷ muội Đào Viên rồi nhún vai bước đi.

Trừ khi có con hổ điên lẻn vào thì săn trường chỉ có nai và chim trĩ thôi.

Nếu thật sự có hổ thì cấm quân hộ vệ hoàng thất và bộ khúc của tôi sẽ tự săn nên không cần lo.

Vấn đề là tôi có thật sự bắn trúng thú không.

Giờ là lúc kỹ năng bắn cung kém cỏi của tôi được phơi bày trước thiên hạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!