301-400

Chương 334: Nam Man (南蠻) (2)

Chương 334: Nam Man (南蠻) (2)

“Trước tiên có một điều cần lưu ý, đó là Nam Man tộc không hề yếu trong các trận chiến trực diện.”

Tư Mã Ý đang dự đoán Mạnh Hoạch sẽ tấn công từ đâu thì lẩm bẩm một câu.

Nghe vậy thì tôi gật đầu đồng tình.

“Vì sống ở nơi có đủ loại dã thú.”

Giống như con người tụ tập săn mãnh thú, còn đàn thú săn con người lạc đàn, con người và dã thú đều tiến hành cuộc cạnh tranh sinh tồn khốc liệt theo cách riêng.

Bộ lạc Mộc Lộc Đại Vương có thể huấn luyện cả mãnh thú thì coi như ngoại lệ.

Druid thì không thể đo lường bằng lẽ thường của con người.

Man di so với binh sĩ nhà Hán thì mạnh hơn rất nhiều, Nam man tộc cuối cùng cũng là man di.

“Quân số hai mươi vạn mà Mạnh Hoạch nhắc đến thì khả năng cao là nói dối ạ.”

Tư Mã Ý dùng giọng điềm tĩnh kết luận.

“Lý do nghĩ vậy là?”

“Kế sách thổi phồng quân số để khiến đối phương không dám khinh thường thì ai cũng dùng.”

Có thể coi là Hư Trương Thanh Thế (虛張聲勢) sao.

Dù sao thì ngay cả Hàn Tín được gọi là Quốc Sĩ Vô Song khi tấn công nước Triệu cũng thổi phồng ba vạn quân thành mười vạn.

Lý do quân số của Hàn Tín, người thắng mọi trận chiến, lại ít như vậy không gì khác chính là vì ở dưới Tây Sở Bá Vương đang thay phiên nghiền nát quân Hán Cao Tổ theo thời gian thực…

…Cái này không quan trọng nên bỏ qua.

Suýt nữa lại nghĩ sang hướng kỳ lạ nữa rồi.

Tôi kéo ánh mắt đang định hướng về phía Tư Dữ trở lại.

“Chúng ta cũng đột kích không cho nhiều thời gian nên cùng lắm chỉ vài vạn là hợp lý.”

“Vậy sao.”

Đó là tin tốt.

Thành thật thì ở Nam man mà đối đầu đại quân hai mươi vạn thì tôi không tự tin.

Chó cậy gần nhà mà, huống hồ đây lại là man di.

Hơn nữa man di như vậy lại không chỉ một hai.

Ngay cả nhà Hán, đế quốc thống nhất với lịch sử hàng trăm năm, cũng không thể giải quyết hoàn toàn man di mà chỉ coi là cục xương khó nhai.

Trừ khi là Quang Vũ Đế nhờ thiên tai bất ngờ mà đánh tan Hung Nô thì chưa từng có trường hợp chiếm hoàn toàn ưu thế trước man di.

Hung Nô bị đánh tan thì Ô Hoàn tộc và Tiên Ti tộc đang chờ cơ hội liền tuyên bố độc lập và bắt đầu hoành hành, đó mới là vấn đề.

Quang Vũ Đế cũng không dự đoán được đến mức ấy sao.

Dù sao nếu dự đoán được thì không phải mức độ có năng lực nữa mà là tiên tri rồi.

“Để xem… Theo bản đồ địa hình thì hướng dự đoán Mạnh Hoạch sẽ đến là…”

“Bên phải ạ, chủ công.”

“…….”

Tư Mã Ý thì im lặng trước dáng vẻ Gia Cát Lượng cắt ngang cuộc trò chuyện.

Lông mày giật giật thì có vẻ đang giận dữ ngút trời.

“Theo tính toán của thần thì Mạnh Hoạch có xác suất cao lấy quận Vĩnh Xương (永昌郡) làm căn cứ.”

Dù Tư Mã Ý có nói gì thì Gia Cát Lượng vẫn tiếp tục.

“Vậy thì vị trí có thể tấn công chúng ta chỉ có bên phải thôi chứ ạ?”

Gia Cát Lượng không chút do dự dự đoán hành động tiếp theo của Mạnh Hoạch.

Đúng nghĩa là kết luận trong chớp mắt.

Trong tình huống bị cướp lượt như vậy thì Tư Mã Ý ra tay là đương nhiên.

“Kẻ địch có thể vòng ra ngoài lớn rồi tấn công từ hướng khác chứ.”

“…….”

“Tại sao lại nghĩ ả sẽ đến từ bên phải?”

Cũng đúng.

Nếu Mạnh Hoạch đi thẳng một mạch thì sẽ xuất hiện từ bên phải, nhưng cô ta lại xoay sở đầu óc thì có thể trực tiếp tấn công nơi khác của quân ta.

Thậm chí vòng ra ngoài lớn nhắm vào đường tiếp tế cũng được.

Dĩ nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng hậu phương nên dù Mạnh Hoạch tấn công nơi ấy cũng không sao…

Gia Cát Lượng tự tin như vậy hẳn có lý do.

“Kế hoạch không phải là giả vờ kiệt sức để dụ địch tấn công sao ạ?”

“…….”

“Nếu chúng ta lộ sơ hở mà Mạnh Hoạch vẫn cố ý tấn công nơi khác thì kế hoạch lừa gạt (Khi man - 欺瞞) đã thất bại.”

Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh giải thích tiếp rồi mỉm cười nói.

“Nếu các hạ thật sự không tự tin thì giờ tại hạ có cần lập kế sách khác cho không ạ?”

“…Chậc, thôi đi.”

Tư Mã Ý như đã đoán trước câu trả lời nên tặc lưỡi đáp.

…Cái gì vậy. Giăng bẫy nhau à?

Có vẻ Tư Mã Ý đã thử thăm dò Gia Cát Lượng một lần, còn Gia Cát Lượng thì dễ dàng vượt qua.

Đây là đấu khí giữa mưu sĩ sao.

Nếu đấu trực tiếp thì tôi sẽ can thiệp nên giờ hai đứa chỉ đấu nước ngầm đến mức không lộ rõ.

Tư Mã Ý trao đổi ánh mắt khó hiểu với Gia Cát Lượng thì mở miệng với tôi.

“Dù sao cân nhắc đủ thứ thì Mạnh Hoạch sẽ đến từ bên phải như ai đó nói.”

Gia Cát Lượng thoáng giật mình trước dáng vẻ Tư Mã Ý tự gọi mình là “ai đó”.

Biểu cảm thì đang cười nhưng ai ở đây cũng biết Gia Cát Lượng không thật sự cười.

“Vậy sao?”

“Vâng.”

Dĩ nhiên tôi đã quen với việc hai đứa trao đổi thế này nên chỉ gật đầu.

Bàng Thống đang quan sát thì từ sớm đã giấu đi sự tồn tại của mình.

Như thể giao hết mọi thứ cho tôi rồi động viên cố lên rồi lén lút trốn.

Đương nhiên Bàng Thống đang trốn thì tôi nhìn thấy rõ mồn một.

Có cơ hội thì phải lôi ra ngay mới được.

“Tính cách bản thân trông khá đơn giản. Vậy thì dự đoán hành động tiếp theo thì dễ thôi.”

“…….”

Dễ vậy sao?

Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng (Tri Bỉ Tri Kỷ, Bách Chiến Bất Đãi - 知彼知己 百戰不殆).

Biết địch biết ta thì trăm trận không nguy, nhưng việc phán đoán điều đó thì cực kỳ khó khăn.

“Giờ thì đặt bẫy để bắt dã thú nhé?”

Nếu biết địch di chuyển từ đâu thế nào thì giờ chỉ còn việc ứng phó rồi phản công.

‘Dù sao trận này là vô hiệu!’

Tính cách hung hãn lao vào bất chấp nước lửa giống con trâu mình cưỡi.

Theo một nghĩa nào đó thì là vua rất hợp với man di có tính hiếu chiến.

Bản thân trận chiến với Nam man tộc thì đã thắng nhiều lần nên số lần bắt và thả Mạnh Hoạch chắc chắn không đến bảy lần.

Đêm hôm ấy, tôi sắp xếp suy nghĩ rồi điềm tĩnh viết một bức thư.

──────────

Và ngày hôm sau.

“…….”

Tôi nhìn Mạnh Hoạch bị bắt trói kéo tới trước mặt rồi hỏi.

“Lần này bị bắt khá dễ dàng nhỉ.”

“Im đi!”

Có lẽ nhận ra tôi đang trêu chọc nên Mạnh Hoạch hậm hực hét lớn.

“Rõ ràng không cảm nhận được động tĩnh gì mà sao lại nhảy ra từ đó được?!”

“Vì di chuyển bí mật nên không thể biết được thôi.”

Tôi dùng giọng không quan trọng nói.

Dù Mạnh Hoạch có đặt trinh sát theo dõi chúng tôi nhưng tiểu mưu sĩ của chúng tôi đã sớm phát hiện hết nên lặng lẽ di chuyển quân bố trí mai phục.

Như vậy thì lưới mai phục hoàn hảo được hình thành ở rừng rậm và núi non gần đó.

Kết quả là Mạnh Hoạch tự tin lao tới thì bị kỵ binh do Trương Liêu dẫn dắt bắt gọn.

Giống như Triệu Vân thì cảnh Trương Liêu nhanh chóng đánh bại Mạnh Hoạch thì khá ấn tượng.

‘Đừng coi thường ta!’

‘Ồ? Mạnh hơn ta nghĩ đấy.’

Mạnh Hoạch lần này quyết không để dễ dàng nên giao thủ vài hợp đầu với Trương Liêu nhưng…

Không né được lưỡi đao cong như rắn của Trương Liêu.

‘Hấp!’

‘Ư ghê!’

Mạnh Hoạch bị đánh trúng bụng nơi có giáp bảo vệ rồi bay vèo.

Ụm bò ooo─?!

Lần này chủ nhân bại trước tướng khác nên con trâu lông đỏ lại phát ra tiếng kêu kinh ngạc.

Tôi đã bắt hầu hết Nam man tộc bằng đánh úp mai phục hoàn toàn rồi hỏi Mạnh Hoạch.

“Hừm, giờ đã có tâm tư hàng phục ta chưa?”

“Không! Hoàn toàn không!”

Mạnh Hoạch lắc đầu như không cần suy nghĩ.

Tôi dùng giọng tò mò hỏi.

“Lý do?”

“Chưa giao thủ tử tế mà đã bị bắt một cách vô duyên quá! Trận này vô hiệu!”

Mạnh Hoạch gào lên.

Hoàn toàn dự đoán đường di chuyển của địch, dùng mai phục tiêu diệt.

Đội hình hành quân thẳng tắp thì kỵ binh giữ sức lao tới một lượt thì đúng nghĩa bị đập tan.

Trong lúc ấy Trương Liêu bắt gọn Mạnh Hoạch nên Nam man tộc mất chỉ huy thì làm sao ứng phó được.

Nam man tộc thì quy mô lớn lao mà bại trận quá dễ dàng.

Chắc Mạnh Hoạch không chấp nhận được thất bại vô duyên ấy.

Tôi cười khẩy nói.

“Vẫn tự tin lắm. Còn giấu binh sĩ nào nữa sao?”

“Đúng vậy! Ở căn cứ của ta là Ngân Khanh sơn (銀坑山) còn mấy vạn binh sĩ!”

Dù mất mát binh sĩ kinh khủng mà vẫn còn gì đó.

Như củ hành, càng bóc càng ra cái mới.

“Nếu ngươi chiếm được pháo đài ở đó rồi lại bắt ta lần nữa thì lúc ấy ta mới hàng phục!”

Lần này định đánh thủ thành sao.

Tôi dùng giọng không khó khăn đáp.

“Tùy ngươi. Tháo trói cho ả.”

“Vâng!”

Ngay khi binh sĩ gần đó tháo trói thì Mạnh Hoạch hậm hực hét lớn.

“Đợi đấy! Lần sau ta nhất định thắng──!!”

“Ơ, tỷ tỷ! Cùng đi!”

Chị em da đồng tóc vàng biến mất, tôi lập tức quay đầu.

“Vẫn còn chịu được sao?”

“…Hừ.”

Chúc Dung dù đã tháo băng nhưng sắc mặt vẫn hơi tái thì giữ dáng vẻ nữ trượng phu mạnh mẽ ở lại vị trí.

Trước biểu cảm mau tháo dây trói đi thì tôi ném một gói nhỏ từ trong ngực ra.

“Đây là thuốc mà thái y đã đưa cho ta trước khi xuất chinh, dặn là cứ bôi vào vết thương.”

“…….”

“Giờ ngươi cần hơn ta đấy.”

Cái này cũng chỉ là cấp cứu thôi, bị thương thì phải mau về nhận điều trị thì đã nói rồi.

Người thái y đưa thuốc này cho tôi thì không cần nhắc đến.

Tôi nhìn Chúc Dung đã tháo dây trói rồi nói.

“Mang đi đi. Không cần trả giá gì cả.”

“…Vậy thì nhận.”

Chúc Dung như không từ chối thì cầm gói tôi ném rồi rời đi.

Đích đến tiếp theo là Ngân Khanh sơn, căn cứ của Mạnh Hoạch sao.

Chiếm được nơi ấy thì ít nhất không lo bạc nữa, tôi nghĩ vậy rồi đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!