Sau khi xử lý việc bố trí cho các tướng lĩnh thì tôi quyết định tiếp theo sẽ làm gì với Nam man tộc.
Quyết định ấy là gì.
“Ngài định thu nhận người Nam man vào Ích Châu sao?”
“Đúng vậy.”
Tôi định chính thức thu nhận một số người Nam man đang tìm kiếm cơ hội mới vào Ích Châu.
Mạnh Hoạch vừa rồi đã đường hoàng nói rõ mà.
Nếu cô ta trở lại Nam man thì có thể dẫn theo đại quân ít nhất hai mươi vạn.
Một vùng đất có tới hàng chục vạn dân cư sinh sống.
Gia Cát Lượng bận rộn xử lý nội chính quốc gia đích thân xuất chinh để bắt Mạnh Hoạch bảy lần thì cũng có lý do của nó.
Với Thục quốc khi ấy dân số kém Tào Ngụy tới bốn lần thì nhìn thấy hàng chục vạn dân cư ở phương nam mà thèm thuồng cũng chẳng có gì lạ.
Nếu chỉ để trấn áp Nam man tộc gây rối thì Gia Cát Lượng đích thân xuất chinh cũng chẳng cần thiết.
Dù Lưu Bị đã bị thiêu rụi sạch quân đội ở Di Lăng nhưng Thục quốc không phải không có tướng lĩnh tài năng.
Gia Cát Lượng không chỉ trấn áp phản loạn mà muốn chính thức sáp nhập Nam man tộc vào Thục quốc.
Lúc ấy Tư Mã Ý đang nghe ý kiến của tôi nói.
“Ưm… Thần không phản đối nhưng Nam man tộc có thuận theo ngoan ngoãn không ạ?”
“Vì vậy mới thả Mạnh Hoạch ra.”
Dù cô ta có làm trò xấu xí cố chấp nói chưa từng chiến đấu hết sức nhưng Mạnh Hoạch trước hết là nhân vật được Nam man tộc tôn làm vương.
Dù mất mát binh sĩ kinh khủng trước Gia Cát Lượng nhưng được thả ra thì lại như chưa từng có chuyện gì mà tập hợp lại quân đội.
Lặp lại việc ấy tới bảy lần thì có thể thấy vị thế của Mạnh Hoạch trong nội bộ Nam man tộc lớn đến mức nào.
Nếu Mạnh Hoạch thật lòng cúi đầu và toàn lực hợp tác với tôi thì có thể khiến quốc gia phồn vinh mà không có tạp âm gì.
“…….”
Vốn dĩ có Gia Cát Lượng, bậc kỳ tài nội chính, ở đây thì còn gì khó khăn.
Vấn đề chỉ là phải bắt và thả Mạnh Hoạch bao nhiêu lần…
Chuyện đó thì sao cũng được.
Giờ yếu tố có thể tạo biến số cho Mạnh Hoạch đã không còn tồn tại.
Dù cô ta có nói hai mươi vạn binh sĩ nhưng quy mô ấy trong lịch sử Trung Quốc thì cũng khá phổ biến nên chẳng ngạc nhiên.
Cứ như Gia Cát Lượng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa làm, đánh ngã liên tục là xong.
Khi tôi đang suy nghĩ về phương châm tiếp theo thì một phó quan tiến đến hành lễ với tôi.
“Chủ công, trước khi rời đi Mạnh Hoạch để lại một bức thư.”
“Thư sao?”
Tôi mở trúc giản trông khá cao cấp ra xem.
Trên trúc giản viết như sau.
──Ta đã đánh một trận ở lãnh thổ các ngươi rồi, lần này đến lượt các ngươi đến lãnh thổ ta!
“…….”
Đây lại là cách thách đấu mới lạ.
Cảm giác này cụ thể nên diễn tả thế nào đây.
Dù sao thì đúng là lời Mạnh Hoạch sẽ nói.
Tôi gấp trúc giản lại rồi nói.
“Lại phải hành quân đường dài nữa rồi.”
Nếu ký ức tôi đúng thì đường sá ở đó cực kỳ hiểm trở.
Dù sao đã gọi thì phải đến thôi.
Biết làm gì được chứ.
Nếu không đáp ứng yêu cầu này mà đánh bại Mạnh Hoạch thì cô ta lại sẽ cố chấp đòi trận chiến vô hiệu.
Tôi mở miệng với các tướng lĩnh gần đó.
“Tạm thời để binh sĩ nghỉ ngơi. Đích đến tiếp theo là phương nam.”
“Vâng!”
Các tướng lĩnh đáp lớn đầy sức mạnh rồi giữ tư thế cung kính.
──────────
Nếu hỏi độc giả đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa rằng địa hình Nam man là gì thì chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời là rừng rậm.
Câu trả lời ấy không hẳn sai.
Trừ việc rừng rậm ấy kết hợp với dãy núi cao trải rộng mênh mông.
Nói cách khác là địa hình điên rồ nơi rừng rậm rậm rạp và núi cao hòa quyện.
Dân tộc cường tráng sinh sống trong núi và hang động, tụ họp khi có việc rồi lại tản ra.
Có thể nói là chuyên môn hóa theo hướng khác với kỵ binh phương bắc.
Giờ tôi hiểu tại sao Mạnh Hoạch lại tự tin đến vậy.
Cái nóng hầm hập như thiêu đốt.
Rừng rậm khiến một bước chân cũng khó khăn.
Thêm cả những sườn dốc dựng đứng thường xuyên xuất hiện.
Các tướng lĩnh và mưu sĩ đối mặt địa hình hiểm trở ấy thì có phản ứng khác nhau.
“Ồ… Ở đây sinh sống thì không cần huấn luyện núi non nữa nhỉ.”
Lữ Bố cưỡi Xích Thố Mã quan sát địa hình thì dùng giọng cảm thán nói.
“Ư ê ê…”
Bàng Thống có vẻ yếu nóng thì nằm sấp trên xe ngựa như mực khô.
…Phượng Hoàng mà yếu nóng cũng được sao?
Cái này hơi khó nói.
“…….”
Tư Dữ thì như thể nóng bức chẳng liên quan gì mà không đổ một giọt mồ hôi, vẫn giữ bên cạnh tôi.
Thỉnh thoảng nhìn lại thì tự hỏi có phải cùng là người không.
“Đại tướng quân cũng biết, chúng thần thì du kích chiến là tự tin nhất.”
Khi mọi người đang di chuyển với dáng vẻ cá tính riêng thì Đóa Tư Đại Vương tự nguyện dẫn đường mở miệng.
“Mạnh Hoạch chắc chắn sẽ lợi dụng điểm này nên xin hãy cẩn thận…”
“Không, không sao.”
Tôi lắc đầu rồi nói.
“Chiến đấu trên núi thì binh sĩ của chúng ta cũng quen thuộc như nhau.”
May mà đã mang theo binh tinh nhuệ quen thuộc với núi non để đề phòng tình huống này.
Dù không sánh được Nam man tộc nhưng binh sĩ của tôi thì núi non đã thuộc làu làu.
Những kỷ niệm cứ liên tục leo lên leo xuống núi chơi trốn tìm với kỵ binh man di thì dù thời gian trôi qua cũng chẳng hề được mỹ hóa.
───Ngài tò mò Mạnh Hoạch sẽ dùng chiến thuật gì sao?
───Ừ.
───Rõ ràng rồi còn gì.
Khi đang lập kế hoạch trước khi di chuyển quân thì Tư Mã Ý dùng giọng như chẳng có gì khó nói.
───Ả sẽ khiến chúng ta kiệt sức ở địa hình không quen thuộc rồi sau đó dồn toàn lực đánh một trận.
───…….
───Dù có cố xoay sở đầu óc thì cùng lắm cũng chỉ đến mức này thôi?
Tư Mã Ý đã nhìn thấu Mạnh Hoạch sẽ làm gì nói ý kiến của mình.
───Vậy nên hãy hơi chiều theo ả một chút.
───Hử?
───Nếu chúng ta cứ tỏ ra lề mề thì ả sẽ nghĩ cơ hội đến rồi lao vào ngay.
Nói xong Tư Mã Ý lộ vẻ mặt tinh quái.
───Trước hết… Làm rối loạn trận hình một chút nhé?
───…….
Tôi không thể nói trước mặt nhưng dáng vẻ Tư Mã Ý lúc ấy thật sự gian ác.
Oa a a a──!
Khi tôi đang nhớ lại quá khứ thì xung quanh đột nhiên vang lên tiếng hò hét.
Phó quan tiến đến báo cáo với tôi.
“Chủ công! Địch tập kích ạ!”
Nghe vậy thì tôi gật đầu.
Giờ Mạnh Hoạch sẽ như Tư Mã Ý nói, giấu bản doanh chính rồi liên tục tiến hành du kích chiến.
Vậy việc chúng tôi phải làm là gì.
Chỉ cần diễn xuất như thể không biết làm sao trước du kích chiến để lộ vẻ yếu đuối.
Cuối cùng để kết thúc thì không tránh khỏi một trận đại chiến nên Mạnh Hoạch chắc chắn sẽ xuất hiện trên chiến trường.
Và nếu bắt chắc Mạnh Hoạch thì kết thúc.
Tôi nói với phó quan đang chờ lệnh.
“Chỉ tiếp nhận vừa phải thôi, đừng đuổi theo.”
“Vâng!”
Phó quan nhận lệnh của tôi thì biến mất, tôi quay đầu quan sát chiến trường diễn ra thế nào.
“Đám các ngươi hôm nay gặp xui rồi! Chết đi!”
Nam man tộc đứng trên núi cao khí thế hừng hực ném đá và bắn tên.
“Cầm khiên giữ vững! Chỉ là tấn công tầm thường thôi!”
Bộ binh dùng khiên lớn bằng thân người để bảo vệ bản thân.
“Bắn!”
Vút vút vút─!
“Khục!”
“Ư a!”
Cung thủ vừa phát hiện vị trí Nam man tộc thì lập tức bắn tên.
Trong tình hình hỗn loạn ấy tôi suy nghĩ về phương châm tiếp theo.
──────────
“Đại Vương! Địch đang rối loạn không theo kịp!”
“Ha ha ha! Ta đã nói gì nào! Cứ quấy rối từng chút một thì chúng chẳng là gì!”
Đã mấy ngày kể từ khi quân đội Đại tướng quân và quân đội Mạnh Hoạch chính thức giao chiến.
Mạnh Hoạch như thường lệ phái quân du kích làm suy yếu địch thì trước tình hình thuận lợi thì vỗ tay cười lớn.
Chúng cũng không chịu dễ dàng nên bắn tên phản kháng dữ dội nhưng cũng chỉ đến đó thôi.
Không dám đuổi theo quân ta đang lùi bước mà chỉ lo vội vàng chỉnh đốn đội hình.
Càng ngày càng lộ rõ vẻ mệt mỏi trên mặt địch, trận hình cũng rối loạn nhiều.
Mạnh Hoạch quan sát động tĩnh địch mấy ngày thì nhận ra ngay đây là cơ hội.
“…Chắc chắn chứ?”
“Hử?”
Khi Mạnh Hoạch định ra lệnh toàn quân tấn công thì gần đó vang lên giọng cộc lốc.
“Hỏi là địch thật sự kiệt sức hay không chắc chắn chứ.”
“Ha ha! Lo chuyện đó sao?”
Khi Chúc Dung toàn thân quấn băng hỏi thì Mạnh Hoạch cười lớn.
“Nếu chúng không kiệt sức thì sao lại cử động chậm chạp thế kia?”
“…….”
“Ngươi cứ ở sau nhìn thôi! Ta sẽ đánh ngã hết rồi về!”
Mạnh Hoạch lại cưỡi Xích Mao Ngưu (赤毛牛) hét lớn với binh sĩ gần đó.
“Hãy cho địch biết lần trước chúng thắng chỉ nhờ may mắn thôi!”
“Oa a a──!”
“Xung phong──!!”
Ngay khi Mạnh Hoạch hét lớn thì Nam man tộc đang chờ ở bản doanh bắt đầu tiến công về phía Đại tướng quân.
Khoảnh khắc Man Vương (蠻王) Mạnh Hoạch lần thứ hai đối đầu với Đại tướng quân.
0 Bình luận