Quá trình tôi đuổi theo con hươu trắng thì đơn giản.
Vút─!
Trước hết lắp tên vào dây cung rồi bắn.
Phập!
Nhưng mũi tên tôi bắn vẫn như mọi khi rơi xuống đất,
“Kééét. Khiiiiii.”
Con hươu trắng đang quan sát không hề thực hiện động tác né tránh gì mà phát ra tiếng kêu kỳ quái.
Sau khi đuổi theo con hươu trắng một lúc thì tôi nhận ra.
Chuyện này hoàn toàn không có cách giải quyết.
Con đó không phải loại may mắn mới bắt được.
Giống như tôi vừa nãy bắt được con hươu đực thì dù có bắn chính xác thì con này cũng dễ dàng tránh được.
“Khiiiiii.”
“…Hừ.”
Cuối cùng tôi hạ cung rồi thở dài một hơi.
Giờ chỉ nhìn thôi đã khiến tôi tức giận vì tính cách xấu xa nhưng không được thì không được thôi.
Người bình thường thích chơi game mà không thắng nổi người chơi chuyên nghiệp là chuyện đương nhiên phải không.
Trong thế giới mà quái lực loạn thần thực sự tồn tại thì con thú có trí thông minh và thể chất vượt trội một cách bất thường…
Con thú đó ai nghĩ cũng thuộc loại linh vật.
“Gần tối rồi.”
Thật sự tập trung quá nên không nhận ra mặt trời đang dần lặn.
Khi tôi dừng ngựa rồi ngẩng nhìn trời thì Lữ Bố đang ở gần hỏi.
“Giờ dừng sao?”
“Ừ. Di chuyển quá hăng nên đói rồi.”
Con hươu trắng đáng ghét ấy như đang chơi trò vòng tròn lớn rồi xoay tròn, tôi đuổi theo nó thì tự nhiên cũng xoay tròn quanh khu vực này.
Không biết có phải ảo giác không nhưng hơi chóng mặt.
“Ưm… Vậy thì trước khi về hẳn…”
Lúc ấy Lữ Bố nghe lời tôi quay đầu nhìn con hươu trắng.
“Con thú vô lễ ấy giết rồi về nhé?”
Lữ Bố dùng đôi mắt đỏ như liên tưởng đến máu mà trừng con hươu trắng.
Có vẻ rất không vừa ý vì bị nó cười nhạo.
“…….”
Ngay cả Tư Dữ ban đầu nghiêng đầu không hiểu tình hình giờ cũng nhìn con hươu trắng bằng ánh mắt điềm tĩnh.
Ánh mắt không cảm xúc nhìn sinh vật khác chính là tình huống nguy hiểm nhất.
Nếu giờ tôi gật đầu thì Lữ Bố sẽ lập tức lao ra khỏi chỗ, Tư Dữ sẽ xuống Ô Truy Mã rồi ném thương.
Lý do Tư Dữ xuống Ô Truy Mã thì đơn giản.
Giống như thợ săn thả chó trước khi săn, Tư Dữ không thể rời xa tôi chỉ thả Ô Truy Mã thôi.
Tôi nhớ lại cảnh Ô Truy Mã lao tới với tốc độ kinh người, đập tan cây cối và đá tảng một cách bình đẳng rồi lắc đầu.
“…Không, để mặc nó.”
“Ừ? Sao vậy?”
Lữ Bố lộ vẻ như vừa nãy còn định săn con đó mà.
Đúng vậy.
Sự thật là tôi đã rất cay cú khi bị con bạch lộc trêu ngươi, và cũng từng có ý định bắt nó để lấy sừng.
Nhưng đuổi theo mãi thì không biết sao lại sinh tình cảm.
Ghét đến mức yêu, khi cơn nóng đầu đã nguội thì tôi lại bình tĩnh nhìn con hươu trắng.
Vốn dĩ săn con kiểu người thế này thì chỉ để lại hậu vị khó chịu.
Con thú cười nhạo mỗi khi tên tôi trượt thì làm sao coi là thú vật được.
Thú vật cũng phải giống thú vật thì mới coi là thú vật.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp Tư Dữ và Lữ Bố đang chờ giải thích của tôi.
“Bắt con kiểu đó rồi xảy ra chuyện lạ thì làm sao?”
“…….”
“Ta hết hứng rồi, cứ bơ nó đi.”
Có thể coi là mê tín rồi bỏ qua nhưng thế giới này là nơi quái lực loạn thần thực sự tồn tại.
Nói thẳng ra nếu con hươu trắng này là sủng vật của Ngọc Hoàng Thượng Đế rồi sét đánh thì sao.
…Có lẽ hơi quá rồi?
Dù sao nếu xảy ra chuyện lạ thì hậu vị khó chịu là sự thật.
Tâm thái “phân không phải sợ mà là ghê nên tránh” mới đúng.
Tôi nói với hai người vẫn còn do dự tại chỗ.
“Ta đói rồi. Cứ thế này thì ta bỏ đi đấy?”
Vừa nói xong thì Tư Dữ và Lữ Bố giật mình kinh hãi rồi vội vàng theo sau.
“Chủ, chủ nhân…”
“Xin lỗi! Đừng bỏ đi!”
Sao phản ứng mạnh thế.
Hai nữ nhân phản ứng như trẻ con bị cha mẹ bỏ rơi khiến tôi lộ vẻ hoảng hốt.
Khi tôi xuất chinh hướng Ích Châu thì hai người nhất quyết theo tôi, có vẻ sau khi mang thai thì xu hướng phụ thuộc vào tôi tăng rất nhiều.
Nhưng Quan Vũ thì bình tĩnh tiễn “đi đường bình an”.
Chỉ là khác biệt tính cách sao?
Nghĩ đây là liệu pháp sốc không gì sánh bằng thì tôi lập tức tiếp tục.
“Được rồi. Không bỏ đi đâu nên bình tĩnh lại.”
“…Thật chứ?”
“Ừ.”
Tư Dữ và Lữ Bố nghe lời xác nhận của tôi thì mới lộ vẻ yên tâm.
Thật sự sau này nếu tôi biến mất thì làm sao đây.
Chỉ bị uy thế hoàng đế che lấp thôi chứ hai người này cũng rất ám ảnh với tôi.
“Khiiiiii.”
Lúc ấy con hươu trắng nhận ra tôi rút lui thì phát ra tiếng kêu.
Như hỏi chưa chơi đủ mà đã về rồi sao.
Con đó cũng không phải thú vật bình thường.
Con hươu trắng lén lút theo sau với ý định chọc tức tôi thì tôi dùng biểu cảm chán ghét lắc đầu.
“Lữ Bố. Đuổi con đáng ghét ấy đi.”
“…Được rồi.”
Lữ Bố cả ngày theo tôi mà không săn thú khác vừa nhận lời thì lắp tên vào dây cung.
Cung lớn đến mức nghi ngờ cách sử dụng.
Cung lớn mà nam nhân trưởng thành kéo cũng không nhúc nhích thì dưới tay Lữ Bố lại di chuyển mềm mại.
Vút─!
Lữ Bố như tiếc cả thời gian nhắm nên lập tức buông dây cung,
Phập!
Mũi tên chế tạo dành riêng cho đại cung cắm vào cây ngay bên cạnh con hươu trắng với tiếng động đáng sợ.
…Thật sự khác biệt trời đất so với mũi tên tôi bắn.
Nếu tôi là mức chọc bằng tăm thì Lữ Bố giống như bắn súng.
Thương ném của Tư Dữ… thì đơn giản là tên lửa.
Với kỹ năng gọi là thần cung cũng không quá lời thì con hươu trắng giật mình kinh hãi, Lữ Bố thì trừng nó một cái rồi quay đầu.
Cảnh cáo im lặng rằng đừng đến gần nữa.
“Khiiii….”
Con hươu trắng đối mặt cảnh cáo ấy thì như chân bị đeo chì mà không nhúc nhích tại chỗ.
Con thú từng cười nhạo mỗi khi tên tôi trượt giờ thế này thì lòng tôi thật sự nhẹ nhõm.
Ai nhìn chắc nghĩ tôi là trụ cột gia đình núp sau lưng vợ giỏi giang rồi chỉ biết nói lớn.
…Nhưng đúng vậy nên buồn cười thôi.
Dù vậy để xấu hổ vì chuyện này thì da mặt tôi đã quá dày.
Từ thời ở Tinh Châu đã bị man di chế giễu đủ kiểu.
Cụ thể nội dung gì thì không nhớ nhưng chắc chắn là mắng tôi là kẻ hèn nhát chỉ biết núp sau lưng người khác.
Kẻ thốt ra lời chế giễu ấy cuối cùng chịu kết cục gì thì khỏi nói.
Thành thật thì không dễ chịu gì.
Tôi rời mắt khỏi con hươu trắng đang đứng yên tại chỗ rồi tiếp tục thúc ngựa.
Giờ là lúc về nhà.
──────────
“Vậy lần săn bắn này có vui không?”
Khi tôi tiến lại gần thì câu hỏi đầu tiên hoàng đế bệ hạ hỏi.
Đương nhiên câu hỏi ấy thì câu trả lời của tôi đã định sẵn.
“Săn bắn cùng bệ hạ sao có thể không vui được ạ.”
“…Hừm, vậy sao.”
Nghe câu trả lời của tôi thì bệ hạ khẽ nheo mắt nhìn tôi.
…Nhìn thế này thì dù không làm gì sai cũng giật mình.
Giống như thấy xe cảnh sát đỗ ven đường thì vô thức căng thẳng, ánh mắt bệ hạ có khí chất khiến người ta run sợ.
Là chí tôn của nhà Hán nên đương nhiên.
Người đối mặt mà vẫn điềm tĩnh mới là kẻ gan dạ.
Không biết bệ hạ có hiểu lòng tôi hay không thì vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm rồi khẽ cười.
“Vậy thì tốt. Sau này rảnh thì lại ghé nhé.”
“…Vâng.”
Có vẻ không hài lòng vì tôi lại giữ khoảng cách vì ý thức ánh mắt xung quanh.
Nhưng không thể thoải mái đối xử với hoàng đế trước mặt thần tử nên thật khó xử.
Đây không phải vấn đề xấu hổ hay không mà liên quan đến uy quyền hoàng thất.
…Ít nhất ở nơi công cộng thì không dí sát vào tôi nên may mắn chăng.
Người thay đổi tính cách kịch tính nhất sau lần gặp đầu tiên thì chỉ có hoàng đế bệ hạ đang ở trước mắt tôi.
Tính tình yếu đuối bị người xung quanh chi phối giờ đã thay đổi đến mức nắm chắc thế lực hoàng thất, không hề nghi ngờ việc mình làm.
Vấn đề là liên quan đến tôi thì trở nên tàn nhẫn quá mức cần thiết.
“…….”
Đến đây thì tôi không khỏi nảy sinh nghi vấn.
Rốt cuộc cùng nhân vật như vậy thì tương lai sẽ ra sao.
Nếu không nhìn thấy tương lai thì không ai dám trả lời vội.
0 Bình luận