Liên Hoàn Kế (蓮環計).
Giống như dùng xích sắt trói chặt các con thuyền lại với nhau, kế sách này nối liền từng mưu kế riêng lẻ thành một chuỗi, từ đó khuếch đại tối đa hiệu quả của chúng.
Kiêu Binh Tất Bại (驕兵必敗), Quan Môn Tróc Tặc (關門捉賊), Mai Phục Chi Kế (埋伏之計).
Bao vây kẻ địch đã kiêu ngạo vì liên tiếp thắng lợi, khiến chúng không còn đường lui, rồi dùng mai phục công kích để đánh bại.
“Hừ hừm, nhìn cái này mới thấy vì sao đầu lĩnh lại ôm ấp tiểu mưu sĩ đến thế.”
Cam Ninh nhận được kế hoạch, vừa cắm đôi kích vào thắt lưng vừa lẩm bẩm.
“Nếu ta ngồi vào vị trí ấy thì chỉ nghĩ đến việc đùng đùng lao vào va chạm thôi.”
“…Quả nhiên là tính cách chỉ thích làm tướng dẫn binh thôi nhỉ.”
Hoàng Trung đang kiểm tra dây cung và sửa chữa vũ khí thở dài thườn thượt.
“Làm ơn đừng có hành động bốc đồng làm hỏng việc đấy.”
“Êi, lo lắng nhiều quá. Lo nhiều thì chỉ sinh thêm nếp nhăn thôi đấy?”
“…….”
Lại bị tấn công tuổi tác bất ngờ, lông mày Hoàng Trung giật giật.
“Nếu ngài muốn khiêu chiến với ta thì ta có thể tiếp nhận bất cứ lúc nào.”
“Ơi chà, cứ nhắc đến tuổi tác là nổi đóa thì trông càng già hơn đấy?”
“Quả nhiên là khiêu chiến. Mau theo ta ra ngoài ngay.”
Đối diện ánh mắt sắc bén của Hoàng Trung, Cam Ninh hơi giả vờ không biết mà nói.
“A…. Đột nhiên đau bụng quá. Phải nghỉ một lát đã.”
“Đứng ngay tại chỗ không chịu nổi sao?”
Cam Ninh vốn rất rõ đối phương mạnh đến mức nào, biết rõ lão nhân (?) trước mặt mạnh hơn mình một chút.
Dù có thể lật ngược tình thế nếu cố gắng nhưng đây không phải chiến trường gặp kẻ địch, cũng chẳng có lý do gì phải làm vậy.
Chỉ là dáng vẻ nổi giận mỗi khi nhắc đến tuổi tác quá thú vị mà thôi.
Vút──!
“Á!”
……Dù nói là trừng phạt mà bắn tên thì chẳng thú vị chút nào!
Dù là mũi tên tù không sát thương nhưng trúng thì đau kinh khủng.
Rắc!
Không biết lực mạnh đến đâu mà mũi tên tù trúng cây gỗ vỡ tan tành đến mức không nhận ra hình dạng.
Cam Ninh nhìn cảnh ấy lẩm bẩm.
“Ồ, cái này trúng sai là chết chắc rồi.”
“Sẽ không có chuyện trúng sai nên đừng lo.”
Hoàng Trung lại lắp tên lên dây cung.
“Hừ. May quá. Ít nhất sẽ không xảy ra chuyện lớn….”
“Lần sau nhất định nhắm đầu đấy.”
“Hoàn toàn không may mắn gì cả?”
Có lẽ là nói thật, mũi tên Hoàng Trung bắn nhắm thẳng đầu Cam Ninh bay tới chính xác.
Cam Ninh toát mồ hôi lạnh một trận rồi nhảy nhót lăn lộn tránh tên một cách tuyệt vọng.
“…Cái này cũng có thể coi là một loại quan hệ tốt theo nghĩa nào đó chăng.”
Nữ nhân nhìn cảnh tượng hỗn loạn ấy lẩm bẩm.
Ngụy Diên Văn Trường.
Tướng lĩnh từng phản bội Lưu Biểu vì dục vọng quyền lực mà tiếp tục cuộc chiến không có khả năng thắng, cuối cùng đầu hàng Đại tướng quân.
Nữ nhân có ngoại hình rất ấn tượng thở dài rồi nói.
“Dù thế nào thì hành vi nhẹ nhàng thế này làm tổn hại uy tín chủ công thì phải làm sao….”
Từ thời còn làm võ tướng dưới trướng Lưu Biểu đã nghe đánh giá về nhân phẩm Đại tướng quân mà thầm ngưỡng mộ.
Thực ra lý do phản bội Lưu Biểu cũng vì hy vọng nhân cơ hội này có thể theo dưới trướng Đại tướng quân.
───Người có thể dẫn dắt thiên hạ hỗn loạn này chỉ có Đại tướng quân mà thôi!
Nếu Đinh Lăng biết chắc sẽ hiện vẻ mặt cực kỳ bối rối, nhưng người biết ý định này của Ngụy Diên chỉ đếm trên đầu ngón tay.
‘Hừm…. Làm sao để được chủ công chú ý đây….’
Khi Ngụy Diên đang trầm tư bỏ qua tình huống ồn ào ấy thì từ gần đó vang lên giọng nói quen thuộc.
“Ơ, ơ…? Đây là tình huống gì vậy?”
Giọng nói yếu ớt giờ đã quen tai.
Thiếu nữ trông rõ ràng nhút nhát đang đứng tại chỗ với vẻ mặt ngẩn ngơ.
Ngụy Diên nói với vẻ mặt không để ý.
“Là chuyện thường xảy ra nên không cần bận tâm đâu.”
“…Thật sao?”
“Vâng.”
Bắn tên vào quân mình mà lại là chuyện thường ngày.
Quả nhiên các võ tướng thật đáng sợ, Bàng Thống nghĩ vậy thì thân thể khẽ run lên.
“Cái…. Địch sắp bắt đầu hành động rồi nên xin truyền lệnh chuẩn bị….”
“Thần hiểu rồi.”
Nhận lời nhờ vả của Bàng Thống, Ngụy Diên dùng giọng bình thản mở miệng với hai người.
“Hai vị, xin chuẩn bị. Địch đang bắt đầu hành động.”
“……Không còn cách nào khác.”
Hoàng Trung tiếc nuối hạ cung xuống rồi nói.
“Lần này định sửa chữa tính cách đáng ghét ấy cho nàng mà.”
Cam Ninh lăn lộn đầy bụi đất thì phủi phủi người.
“Nhờ bà cô nên ta sẽ không chết vì trúng tên đâu.”
“…….”
Quả nhiên nên cố gắng dạy dỗ lễ nghi dù có hơi quá đáng….
Hoàng Trung thoáng suy nghĩ hơi đáng sợ rồi nhìn Bàng Thống cười rạng rỡ.
“Ôi, tiểu mưu sĩ đến đây có việc gì ạ?”
“Địch, địch sắp tấn công rồi nên….”
Dáng vẻ Hoàng Trung đặc biệt dịu dàng mỗi khi nhìn mình.
Mỗi lần thấy vậy Bàng Thống lại bối rối không thôi.
“…Thật sự không cưỡng lại được thứ dễ thương.”
Đúng vậy, dáng vẻ cứ thấy gì là run rẩy co rúm lại có thứ gì đó kích thích bản năng bảo hộ của con người.
Giống như cảm giác tê tê khi nhìn thấy động vật nhỏ vậy.
Hoàng Trung đã xóa sạch lời Cam Ninh nói khỏi trí nhớ rồi mỉm cười nói.
“Nếu địch tấn công thì phải ứng phó thôi. Ngài muốn chúng thần làm gì?”
“Vâng, vâng…. Trước hết tướng quân thì….”
Bàng Thống ngập ngừng bắt đầu giải thích, các tướng lĩnh nhận kế hoạch di chuyển về vị trí của mình.
Cuộc chiến kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng đến hồi kết.
──────────
Ngột Đột Cốt đứng đầu đội Đằng Giáp Binh bước đi với dáng vẻ hoàn toàn không sợ hãi.
Thân hình to lớn hơn cả kỵ binh thông thường.
Mỗi bước chân của gã khổng lồ ấy làm bụi đất bay mù mịt.
Đi được bao nhiêu bước thì.
Vúttt──!
Từ chính diện một ám khí nhỏ lao tới nhắm vào yếu huyệt của Ngột Đột Cốt.
Cuộc tập kích mà người thường thậm chí không kịp phản ứng.
Một đòn có thể gây trọng thương nguy hiểm nhưng Ngột Đột Cốt không có bất kỳ hành động nào.
Ting ting ting─!
Ám khí nhắm vào yếu huyệt của Ngột Đột Cốt dù trúng da trần nhưng bật ra như va phải tấm sắt.
Cảnh tượng phi thực tế giống như trong chuyện kể.
“Giờ, chậm rãi, đã đến, lúc nhận ra rồi, phải không.”
Ngột Đột Cốt tái hiện cảnh tượng ấy rồi mở miệng bằng giọng trầm ổn.
“Loại, công kích, này, không thể, đánh ngã, ta.”
“Êi, lẽ nào ta ném mà không biết điều đó sao?”
Lời Ngột Đột Cốt vừa dứt thì từ chính diện một nhân vật hiện thân.
Mái tóc nâu sẫm lòa xòa vài sợi không gọn gàng.
Đôi mắt đỏ sẫm đậm hơn cả tóc.
“Chỉ ném để chọc tức ngươi thôi.”
Cam Ninh xuất hiện ở cuối hẻm núi ném dao lên rồi bắt lại nói thản nhiên.
“Nhưng thật không ngờ ngươi lại vào trong hẻm núi này.”
“…….”
“Không nghĩ đến việc có bẫy sao?”
Nghe vậy Ngột Đột Cốt đáp bằng giọng đanh thép.
“Bất kỳ, bẫy nào, cũng chỉ cần, đập tan, tiến lên, là xong.”
“Hừ, tên này đúng là không có kế hoạch gì cả.”
Cam Ninh lắc đầu.
“Thế gian không dễ dàng thế đâu. Biết không?”
“…….”
“…Ừ, nói thế này thì làm sao hiểu được.”
Nói đến đó Cam Ninh ngừng ném dao lên rồi tiếp lời.
“Loại như ngươi phải bị đánh một trận mới chịu nghe lời.”
“…Dám, nói, như vậy.”
“Thôi. Nói nữa cũng mệt. Hẹn gặp lại.”
Cam Ninh vừa dứt lời ném dao sang bên cắt đứt dây thừng,
Ầm ầm ầm──!!
Cùng lúc ấy hai đầu hẻm núi đá và đất bắt đầu lăn xuống.
Đối diện cảnh tượng ấy Ngột Đột Cốt kinh ngạc nói.
“Cái, cái này, là gì?!”
“Ôi, ngươi có biết chúng ta vất vả thế nào để làm cái này không?”
Trong lúc đội phía trước câu giờ thì đội phía sau tiến hành công trình quy mô lớn, Cam Ninh thở dài.
“Dù sao tiểu mưu sĩ muốn cứu thêm binh sĩ phe ta thì biết làm sao.”
“Ngươi, con ranh…!”
“Giờ chạy cũng muộn rồi.”
Cam Ninh nhún vai rồi quay người.
“Không biết sống sót được bao nhiêu nhưng dù sao thì cố mà chịu đựng đi.”
Nói xong hai đầu hẻm núi hoàn toàn bị đá và đất chặn lại.
Ba vạn Đằng Giáp Binh do Ngột Đột Cốt dẫn đầu bị cô lập trong hẻm núi.
“Toàn bộ chuẩn bị!”
Xác nhận tình hình, Hoàng Trung và Ngụy Diên hiện thân trên đỉnh hẻm núi ra lệnh cho cung thủ.
A Hồi Nam phụ tá Ngột Đột Cốt quay đầu về phía phát ra tiếng nói rồi hét lớn.
“Đám này! Loại tên đó làm sao xuyên thủng Đằng Giáp…?”
A Hồi Nam nói nửa chừng thì mở to mắt.
Đằng Giáp (藤甲).
Cây đằng mọc trong nước khe leo lên vách đá.
Cây đằng ấy ngâm trong dầu nửa năm, sau đó phơi nắng hơn mười lần để làm thành giáp.
Tên bắn vào cũng bật ra, thương đao cũng không chém đứt được phòng ngự.
Thậm chí còn nhẹ nên dễ di chuyển và có hiệu quả xua đuổi độc trùng Nam Man.
Nhưng có một điểm yếu chí mạng duy nhất,
“Mũi tên lửa nhắm chuẩn!”
…Đối với hỏa công (火攻) thì cực kỳ yếu ớt.
“…Trúng kế, rồi.”
Ngột Đột Cốt lẩm bẩm trong vô vọng.
“Bắn──!!”
Vút vút vút──!
Huyện Đức Dương (德陽縣), trấn La Giang (羅江鎭).
Nơi có người gọi là Lạc Phượng Pha (落鳳坡).
Ngay tại nơi phượng hoàng được cho là đã gãy cánh, một chú chim phượng hoàng non đang dang rộng đôi cánh, kiêu hãnh vút bay lên bầu trời.
0 Bình luận