301-400

Chương 326: Man Vương (蠻王) (3)

Chương 326: Man Vương (蠻王) (3)

Nữ nhân thoát ra khỏi doanh trại quân Nam man thì dùng giọng cực kỳ lớn như thể đang khiêu khích tôi nói.

“Đại tướng quân hãy bước ra phía trước──! Để xem mặt mũi một lần──!!”

Ngoại hình thì đúng nghĩa là tóc vàng da nâu kiểu du côn.

Tôi quay đầu hỏi con robot ở gần.

“Người phụ nữ kia là Mạnh Hoạch sao?”

“Đúng, vậy.”

Con robot khổng lồ sinh ra ở Nam man thì đáp lời tôi bằng cách ngắt quãng.

“Tài, cầm quân, và, võ nghệ, của ả, cũng ngang ngửa, ta.”

“…….”

“Đầu óc, cũng, khá, nhạy bén.”

Đánh giá khá cao đấy.

Có lẽ vì thế nên cô ta mới thống nhất được Nam man?

“Mạnh Hoạch cũng giống ngươi, đao thương không xuyên thủng sao?”

“…Không, phải.”

Ngột Đột Cốt lắc đầu trước câu hỏi của tôi.

Xem ra ở Nam man chỉ có một con robot thế này thôi.

Vậy thì không có gì khó khăn.

“Đừng như kẻ hèn nhát trốn sau lưng nữa mà ra đây xem mặt đi──?!”

Tôi đáp lại lời đề nghị của Mạnh Hoạch đang gào thét từ nãy bằng cách thúc ngựa tiến lên phía trước.

Đương nhiên Tư Dữ, Lữ Bố và những người hộ vệ tôi đều theo sau.

Binh sĩ phía trước thấy tôi đến gần thì dần dần nhường đường.

Tôi tiến ra trước trận hình rồi hỏi thẳng.

“Ngươi là Mạnh Hoạch sao?”

“Vậy ngươi là Đại tướng quân sao!”

Mạnh Hoạch đáp lại câu hỏi của tôi bằng một câu hỏi khác rồi nở nụ cười khinh miệt như muốn chiếm tiên cơ.

Chẳng lẽ định khiêu khích sao.

……Đó không phải ý hay đâu.

“Nghe nói Đại tướng quân nên ta còn mong đợi nhưng trông chẳng ra gì…”

Vúttttt──!!

“Hiii?!”

Mạnh Hoạch chưa kịp dứt lời thì đã phải cúi gập người né tránh cây thương ném bay tới với khí thế kinh người.

Ồ, né được đấy.

Phản xạ thì đỉnh thật.

Hay là trời giúp cô ta?

Cây thương ném khiến ngay cả Hoàng Trung cũng phải kinh hãi lăn lộn trên đất thì lướt qua Mạnh Hoạch đang cúi người rồi xuyên thủng lính Nam man phía sau.

“Khục!”

Lính Nam man bị xuyên thủng thân thể thì kêu lên một tiếng rồi chết ngay tại chỗ.

Tôi hơi quay đầu nhìn cô nương được cho là thủ phạm.

Không biết từ lúc nào Tư Dữ đã giật lấy thương của hộ vệ rồi ném đi.

Hộ vệ giờ tay trống không thì chớp mắt ngơ ngác như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

…Hay là nên làm riêng vài cây thương ném cho riêng em ấy.

Mỗi lần Tư Dữ ném thương thì lại có một hộ vệ trở thành tay không nên phiền phức thật.

Tôi đưa tay sang bên như quở trách hành động đột ngột rồi nói.

“Ta nói thế này thì hơi lạ nhưng tốt nhất nên cẩn thận lời nói.”

“…….”

“Ngươi mà sai lầm thì sẽ to chuyện đấy.”

Má Tư Dữ, người vừa khéo léo ném thương từ lưng Ô Truy Mã, vẫn mềm mại như thường lệ.

“Ha, ha ha ha! Ngươi nói vậy thì nghĩ Man Vương này sẽ sợ sao!”

Mạnh Hoạch dù vừa bị đe dọa tính mạng vẫn oai phong hét lớn.

“Vậy sao. Vậy thì nói lại câu vừa nãy xem…”

“Nhưng! Xúc phạm ngoại hình tướng địch thì không phải việc quang minh chính đại!”

Ồ.

Vừa nãy còn định chê bai ngoại hình ta là chẳng ra gì cơ mà?

Thái độ thay đổi xoành xoạch một cách tự nhiên.

Tôi nhìn thấy sự ngoan cố của Mạnh Hoạch từng bị bắt rồi thả bảy lần.

“Tướng lĩnh xuất sắc thì phải chứng minh năng lực trên chiến trường!”

Mạnh Hoạch chĩa đại đao vào tôi rồi hét lớn.

“Ngươi đã là Đại tướng quân thì đích thân chứng minh năng lực đi!”

“…Ý là bảo ta ra tiền tuyến vung vũ khí sao?”

“Đúng vậy!”

Đề nghị khá đau đầu đấy.

Loại như tôi mà ra tiền tuyến ác liệt nhất thì sẽ chết không biết ai giết.

Tôi nhún vai nói.

“Ta không phải tướng lĩnh xuất sắc nên không nhận lời đề nghị của ngươi được.”

“…Hừ! Quả nhiên ngươi là kẻ hèn nhát…”

Vúttttt──!!

Lúc ấy một mũi tên bay tới Mạnh Hoạch với khí thế kinh người.

Lần này không phải Tư Dữ bị tôi giữ má mà là Lữ Bố ra tay.

“Hiii!”

Mũi tên nhắm thẳng tim bay tới thì Mạnh Hoạch gần như lăn khỏi lưng trâu để né tránh.

…Rốt cuộc né kiểu gì vậy?

Cái này cũng tính là trừ mạng của Mạnh Hoạch sao?

Ồ, vậy thì đã trừ bốn mạng rồi.

Nếu bắt được cả Đóa Tư Đại Vương và Mạnh Hoạch ở phe kia thì chỉ còn một mạng nữa thôi.

Mạnh Hoạch bám chặt sườn trâu nên không rơi xuống thì dùng giọng đầy uất ức hét lớn.

“Đợi, đợi đấy! Ta sẽ không quên nhục nhã này──!”

Kẻ định làm nhục người ta trước đang nói gì vậy.

“Chậc. Né được nữa.”

Lữ Bố giương cung thấy Mạnh Hoạch vội vàng trốn vào trận hình thì lộ vẻ tiếc nuối.

“Quả nhiên nên nhắm vào con vật cưỡi trước sao?”

“Muốn bắt tướng thì phải bắn ngựa trước chứ.”

Nghe tôi nói vậy thì Lữ Bố cảm thán nói.

“Ồ, câu nói khá ngầu đấy. Ngươi tự nghĩ ra à?”

“…Không.”

Nhớ lại thì đây là câu tục ngữ sau này mới có.

Tôi nói câu vốn có như thể tự nghĩ ra nên cảm giác hơi kỳ lạ.

“Tốt. Lần sau phải bắt con trâu đó trước!”

Con vật cưỡi của Mạnh Hoạch vừa suýt trở thành thịt bò.

Có phải lỗi của tôi không?

Không hiểu sao cứ nghe tiếng kêu thảm thiết của con trâu.

──────────

Mạnh Hoạch có lẽ thật sự giận dữ nên vừa vào doanh trại đã bắt đầu thúc quân tiến lên phía trước.

Đùng── đùng── đùng──

Dáng vẻ oai phong đánh trống làm từ da thú không rõ loại.

Cảnh tượng ấy thì đúng chuẩn hình ảnh người ta nghĩ đến khi nhắc đến Nam man tộc.

Tôi nhìn cô ta rồi khẽ giơ tay.

Phó quan xác nhận lệnh của tôi thì hét lớn với binh sĩ xung quanh để điều động quân đội.

Quân đội Mạnh Hoạch thì lớn hơn hẳn các đạo quân Nam man tôi từng gặp trước đây.

Quả nhiên thủ lĩnh thì khác biệt.

Binh sĩ không hề dao động dù thủ lĩnh vừa suýt mất mạng thì nhanh chóng va chạm với binh sĩ của tôi.

Oa a a a──!!

Cách chiến đấu của Nam man tộc thì đúng nghĩa là dã man.

Chẳng có dân tộc nào hợp với câu “dùng thịt đổi xương” hơn chúng.

Chúng tấn công lộ sơ hở lớn mà không ngần ngại.

Khi binh sĩ tôi nhắm vào thì chúng lập tức dùng thân mình đỡ rồi lập tức gây chí mạng cho quân tôi.

Dĩ nhiên Nam man tộc dùng thân đỡ vũ khí cũng không bình an nhưng man di sinh ra ở môi trường khắc nghiệt thì chẳng quan tâm mà vẫn hăng hái chiến đấu.

Kỵ binh phương bắc từng đối đầu với tôi cũng chiến đấu như vậy.

…Man di thì giống nhau sao?

Với cách chiến đấu hợp với danh xưng cuồng chiến sĩ thì chúng tôi không có lý do gì phải chiều theo.

Giữ vững trận hình rồi biến kẻ địch tiến tới thiếu suy nghĩ thành thịt xiên.

Cung thủ phía sau bắn tên là xong.

Đương nhiên Nam man tộc cũng không đứng yên nhìn cung thủ tôi.

Vùuuu─!

“Cái, cái gì?!”

“Rắn! Rắn kìa!”

Chúng ném bình nhỏ thì rắn độc và côn trùng độc tràn ra.

Bọ cạp và rết thường được nghĩ đến khi nhắc độc trùng.

Ong bắp cày không biết nhét vào bình kiểu gì.

Rắn độc trông cực kỳ nguy hiểm.

Kẻ địch đến cuối vẫn giữ yếu tố huyền ảo khiến tôi thoáng đau đầu.

Dù ném bình nên tầm ném không xa nhưng đủ khiến binh sĩ giữ trận hình hỗn loạn.

“Đừng sợ! Chúng không phải hổ báo mà binh sĩ mặc giáp còn sợ gì đám đó!”

Ngụy Diên hét lớn thì binh sĩ trợn mắt nhìn nhau.

“Thật, thật sao?”

“Ừ. Dù sao cũng chỉ cần giẫm hoặc đập là chết thôi mà?”

Binh sĩ từng thân thiết đánh nhau với châu chấu phá hoại mùa màng từ nhỏ thì có sức đề kháng với côn trùng ghê rợn.

Sau khi có dũng khí thì việc tiêu diệt độc trùng không còn là chuyện lớn.

Dĩ nhiên ong bắp cày thì né tránh hoa mỹ nhưng nhanh chóng bị cánh tay từng bắt châu chấu đập tan.

Rắn độc thì nhanh nhẹn cắn vài binh sĩ vào chỗ yếu khiến họ ngã gục nhưng cũng không kéo dài.

“Nhớ lại thì rắn tốt cho sức khỏe…”

“Đó là rắn độc đấy.”

“Thì bỏ đầu đi là ăn được tuốt.”

Đúng là khoảnh khắc để chứng minh tại sao con người lại có thể đánh bại vô số loài sinh vật khác để đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.

Xoảng!

Chúng tiếp tục ném rắn độc và độc trùng như chưa hết nhưng binh sĩ quân tôi quá đông nên khó gây tổn thương đáng kể.

Dù vậy thì thu hút ánh nhìn thì rất hiệu quả.

Nhờ nỗ lực (?) của rắn độc và độc trùng mà số lượng tên cung thủ bắn giảm đi.

Nhưng chiến cục cũng không đảo ngược.

“Các ngươi không mặc giáp kỳ lạ gì cả! Vậy thì đánh được rồi!”

“Ư a!”

Binh sĩ từng đối đầu Ngột Đột Cốt thì dễ dàng đánh bại kẻ địch không cứng như Đằng Giáp Binh để chiếm ưu thế.

“Đám này! Ta từng bắt cả hổ mà không thắng được các ngươi sao!”

Binh sĩ từng xuyên thủng mãnh thú trong rừng cháy cũng dồn ép địch.

Binh sĩ từng nếm mùi cay đắng thì giờ đã trở nên gan dạ đến mức không còn sợ hãi chuyện nhỏ.

Khi chênh lệch sức mạnh lớn thế này thì thắng cũng như đã định.

Tôi gật đầu rồi tìm xem Mạnh Hoạch ở đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!