Trương Liêu dẫn quân chiếm Dự Châu rồi trở về Lạc Dương không mất quá nhiều thời gian.
Sau khi Dự Châu Thứ sử và Trần Vương hàng phục thì quân đội đi tuần tra toàn bộ Dự Châu, phô trương lực lượng nên các quận huyện (郡縣) chưa hề có cờ của thế lực nào cắm vào lập tức thề trung thành.
Đại khái mất một tháng mười ngày chăng.
Như dự đoán ban đầu của tôi thì trước Lập Đông (立冬, thời điểm mùa đông bắt đầu vào tháng mười một) đã bình định được Dự Châu.
Tôi… có lẽ thông minh hơn tưởng tượng cũng nên?
Nếu tôi xuất hiện trong game thì nghĩ rằng nên tăng trí lực thêm năm điểm nữa là được.
Dù game có ra hay không thì vẫn là nghi vấn.
So với lịch sử Tam Quốc nguyên bản thì lịch sử thay đổi khá nhàm chán nên có lẽ sẽ bị bỏ qua ở mức “có thời kỳ như vậy”.
Thời kỳ nào nổi tiếng cuối cùng vẫn tùy thuộc vào tay Lão gia La Quán Trung.
Tam Quốc chí chính sử do Trần Thọ biên soạn chỉ là sử sách ghi chép lịch sử nên cực kỳ nhàm chán.
Dù có loạn Khăn Vàng, liên minh phản Đinh Lăng, rồi quân hùng cát cứ thì cũng chỉ đến đó mà thôi.
Không có chuỗi phản bội liên tiếp của kẻ gây rối tiêu biểu đầu truyện Lữ Bố, cũng không có trận Quan Độ giữa Tào Tháo và Viên Thiệu.
Rồi còn trận Trường Bản với màn trình diễn chói sáng của Trương Phi và Triệu Vân, cũng không có trận Xích Bích khiến Tào Tháo cháy rụi, cũng không có những trận công thành nảy lửa ở Hán Trung và Phàn Thành….
Thế này thì nổi tiếng là hết cửa rồi.
Có lẽ sẽ kết thúc ở mức “sống tốt ăn ngon như Quang Vũ Đế”.
Đây chính là tâm trạng của kẻ lo lắng cho đánh giá hậu thế sao.
…Tôi đâu có sinh ra ở thời đại ấy mà lo lắng làm gì.
Điều quan trọng với tôi của bây giờ không phải tương lai mấy ngàn năm sau mà là hiện tại.
“Chủ công. Quân đội chúng ta đã xuất hiện gần Lạc Dương.”
“Đã biết.”
Nhận báo cáo từ phó quan thì tôi đứng dậy khỏi chỗ.
Người thay tôi chỉ huy quân đội chịu khổ thì đích thân ra đón chẳng phải chuyện lớn gì.
“A bu bu.”
Tôi mỗi khi rảnh rỗi lại ôm trẻ con nhìn quanh rồi gọi tên một người.
“Điêu Thuyền.”
“Ngài gọi ạ.”
Điêu Thuyền như đã chờ sẵn lập tức xuất hiện ngay khi tôi gọi.
…Không ngờ thật sự ở đây luôn.
Lần Trung Thu trước vừa nói chuyện ăn uống là xuất hiện ngay, chẳng lẽ lúc không có việc thì cô ấy luôn chờ trước cửa phòng tôi sao?
Nếu đúng vậy thì tôi chỉ biết trầm trồ.
Quả nhiên tinh thần chuyên nghiệp đáng kinh ngạc.
Tôi đưa Tư Hỷ đang ôm trong lòng cho Điêu Thuyền đang cung kính cúi đầu chờ lệnh.
“…….”
“Thời tiết dần lạnh rồi. Nhờ ngươi nhé.”
Thời điểm sắp đến tháng mười một, thời tiết đang dần lạnh đi.
Không thể mang đứa trẻ miễn dịch yếu ra ngoài trong thời tiết này được.
Con ở đây nơi ấm áp ngoan ngoãn nhé.
Việc con cần làm chỉ là ăn no rồi ngủ ngon thôi.
“Tuân mệnh ạ.”
Điêu Thuyền nhận ra ý tôi thì nhận lấy Tư Hỉ với tư thế hoàn hảo không một sai sót.
“…….”
Quả nhiên là chuyện đương nhiên nhưng đứa trẻ đang trong lòng tôi không chịu rời khỏi nên nắm chặt áo không buông.
Dù tôi cẩn thận gỡ từng ngón tay thì nó lại lập tức bám lại nên thật sự khó xử.
Thế này thì áo sắp bị kéo dài rồi.
Không thể dùng sức thật với trẻ con nên không biết phải làm sao.
Vốn dĩ chỉ cần chạm mắt là tim đã mềm nhũn nên tôi như bị dính đủ loại hiệu ứng xấu.
Tôi để thuyết phục Tư Hỉ thì khẽ cười.
“Con yêu quý của ta. A pa sẽ về nhanh thôi nên buông ra nhé?”
“…….”
Siết.
“À ừm… Thật sự sẽ về nhanh mà.”
“…….”
Siết siết.
Không, buông ra chút đi.
A pa cũng phải đi làm chứ!
Cuộc đấu khí thế khó hiểu này kết thúc an toàn khi Tư Dữ đang quan sát tình hình gần đó chen vào.
“…….”
“…….”
Dù ánh mắt trao đổi giữa mẹ và con gái khiến tôi hơi bận tâm.
Chẳng lẽ đã đến tuổi dậy thì rồi sao?
──────────
Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ.
Không, giờ nên gọi là cựu Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ mới đúng.
Khổng Trụ là nhân vật được xung quanh ca ngợi rằng “thiện thanh đàm cao luận, có thể thổi sức sống vào cây khô”.
Nhưng chỉ giỏi ăn nói mạch lạc thì không phải mọi việc trên đời đều suôn sẻ.
Đáng tiếc là Khổng Trụ lại cực kỳ yếu về năng lực quân sự.
Trước đây từng tham gia liên minh phản Đinh Lăng do Viên Thuật dẫn đầu nhưng không lập được công trạng gì, ngược lại mất binh sĩ và tướng lĩnh dưới tay Lữ Bố rồi tay không trở về.
Sau đó lại bị dư đảng Khăn Vàng phục kích liên tục nên đúng nghĩa là liên chiến liên bại.
Khổng Trụ chịu tổn thất lớn không thể khôi phục thế lực nên chỉ biết ẩn nấp sau tường thành.
Khi nghe tin Hậu tướng quân Viên Thuật và Duyện Châu Mục Tào Tháo nhắm đến Dự Châu thì đã kinh hãi đến mức nào.
Sau này khi Viên Thuật bại trận ở Khuông Đình bị đuổi khỏi Kinh Châu, Đại tướng quân ngồi chễm chệ ở đó thì suýt nữa ngất xỉu.
Đại tướng quân Đinh Lăng, Duyện Châu Mục Tào Tháo, Trần Vương Lưu Sủng…
Kinh chiến hà tử (鯨戰蝦死), cá voi đánh nhau tôm chết.
Khi những thế lực khổng lồ mà so sánh với mình cũng thấy xấu hổ tranh giành Dự Châu thì rõ ràng mình sẽ thành con tôm kẹt giữa cá voi.
Dù nghĩ cách nào cũng không thấy đường sống.
Khi tình hình đến mức ấy thì trong đầu Khổng Trụ chỉ còn một mục tiêu duy nhất.
Đó là sống sao cho càng lâu càng tốt.
Hắn đã học được cách không mơ tưởng đến những thứ ngoài tầm với, chỉ mong một cuộc sống bình yên vô sự (無事安逸).
Vì vậy Khổng Trụ không chút do dự dâng ấn chương Dự Châu Thứ sử cho Đại tướng quân, người hành động đầu tiên.
Dù không giữ được vị trí cao cai quản một châu (州) thì bổng lộc cũng đủ để bảo toàn thân mạng và nuôi sống gia tộc.
“Khổng Công Tự (孔公緖, họ và tự của Khổng Trụ). Chủ công chúng ta mời ngài đến Lạc Dương.”
“…….”
Quân đội khủng khiếp chỉ nhìn thôi đã khiến người ta tự nhiên nản chí.
Nữ nhân tóc nâu dẫn dắt quân đội ấy khẽ cười xinh đẹp.
“Để hỏi ý kiến về Dự Châu, ngài có lý do gì bắt buộc phải từ chối không ạ?”
“…Không. Không có ạ.”
Nếu từ chối đề nghị của nữ nhân một cách kỳ lạ thì chắc chắn cổ mình sẽ không yên.
Vốn dĩ đã có tiền sử tham gia liên quân tấn công Hổ Lao Quan nên Khổng Trụ càng phải dè dặt hơn.
Và hiện tại.
“A. Ngươi là Dự Châu Thứ sử sao.”
Hắn đích thân đối diện Đại tướng quân chỉ nghe qua lời đồn.
Nhân vật như sao băng xuất hiện rồi vực dậy nhà Hán đang chết dần vì tham nhũng kéo dài.
Đại tướng quân lại là nam nhân có ấn tượng khá ôn hòa ngoài dự đoán.
Nếu chỉ xét ngoại hình và khí chất thì gọi là bách tính bình thường cũng tin được.
Khiêm nhường, giản dị, mộc mạc.
Dáng vẻ Đại tướng quân ấy đủ khiến Khổng Trụ kinh ngạc.
Vì dù nắm quyền lực không ai dám động đến vẫn không đánh mất chí hướng ban đầu.
Không bị danh vọng và quyền lực cám dỗ mà sa đọa, không bị chúng ràng buộc, dáng vẻ siêu thoát.
Dáng vẻ này… chẳng phải giống thần tiên thoát tục sao.
Khổng Trụ cảm động sâu sắc cúi người cung kính đáp.
“…Đúng vậy ạ. Xin ngài cứ gọi thoải mái.”
“Vậy sao? Vậy thì cảm ơn.”
Đại tướng quân gật đầu rồi lập tức tiếp tục.
“Ngươi hẳn đã biết lý do ta gọi ngươi đến là…”
Sau đó cuộc trò chuyện diễn ra thế nào thì không nhớ rõ.
Cũng là hỏi tình hình Dự Châu…
“…….”
“…….”
Vì ánh mắt hai vị hộ vệ đang nhìn chằm chằm mình quá đáng sợ.
Sao con người lại có thể có ánh mắt đáng sợ đến vậy.
Nếu là người yếu tim thì ngất xỉu cũng không lạ.
Ý bảo nếu làm chuyện kỳ lạ thì sẽ không tha thứ sao?
Khi mọi cuộc trò chuyện kết thúc, Khổng Trụ vội vã rời đi rồi thở phào vuốt ngực.
“Thật sự… chẳng có việc gì dễ dàng trên đời.”
Dù sao cũng vượt qua mà không xảy ra chuyện gì nên phải coi là may mắn.
Còn nghe Đại tướng quân nói sẽ ban chức vị mới nên giờ chỉ cần nghỉ ngơi thôi.
Khi đang bước đi nhẹ nhõm thì một nhân vật tiến lại gần.
“Có thể nói chuyện một lát không?”
Tóc trắng và mắt trắng đủ khiến người ta ấn tượng sâu sắc.
Trước dáng vẻ thần bí của thiếu nữ trông không tầm thường thì Khổng Trụ không chút do dự cúi người cung kính với thiếu nữ nhỏ hơn mình.
“Vâng. Có chuyện gì ạ?”
“Chỉ là đưa ra một lời khuyên ngắn gọn thôi.”
Thiếu nữ che miệng bằng quạt lông trắng tiếp tục dùng giọng điềm tĩnh.
“Nội Điện Bồ Tát (內殿菩薩).”
“…….”
Ý là Bồ Tát ngồi trong nội điện (內殿, cung điện của vương hậu hay quân vương), chỉ người biết mà giả vờ không biết.
Khổng Trụ biết ý nghĩa nhưng không hiểu tại sao thiếu nữ đột ngột nói từ ngữ chẳng liên quan ấy.
“…Ý ngài là gì ạ?”
“Chính là ý nghĩa như lời ta nói.”
Trước câu hỏi của Khổng Trụ thì thiếu nữ nở nụ cười khó đoán.
“Hãy biết mà giả vờ không biết.”
“…….”
“Hãy nhớ rằng nếu động vào thứ không nên động thì sẽ gặp đại họa.”
Thiếu nữ đáp vậy rồi rời đi.
“…Rốt cuộc là ý gì vậy.”
Ban đầu Khổng Trụ còn mơ hồ nhưng nhanh chóng hiểu tại sao thiếu nữ nói vậy.
“Ư ha ha──! Ăn no nê thế này thật thoải mái!”
“Im đi! Đống cơ bắp này… Oẹ e e!”
“…Uống bao nhiêu rượu vậy?”
Vì vào một tòa nhà để lấp đầy bụng mà gặp những nhân vật quá quen thuộc.
“…….”
Nữ nhân từng đội khăn vàng trên chiến trường vẫy tay nhìn mình.
Tại sao Khăn Vàng không bị bất kỳ lời dụ dỗ nào lay chuyển giờ lại mặc trang phục tướng lĩnh nhà Hán?
Khổng Trụ suy nghĩ chồng chất mặt mày tái mét rồi vội vã rời khỏi nơi ấy.
‘…Biết mà giả vờ không biết.’
…Có vẻ không thể sống vô lo vô nghĩ được nữa rồi.
0 Bình luận