301-400

Chương 385: Sắp xếp (3)

Chương 385: Sắp xếp (3)

Cũng là điều dễ hiểu thôi, sau khi chiếm được Dự Châu, một núi công việc giấy tờ khổng lồ đổ ập xuống đầu chúng tôi.

Cũng phải, vì đã chiếm được một trong mười ba châu của hậu Hán mà.

Ngay cả hợp đồng thay đổi danh nghĩa cũng có đủ loại văn kiện qua lại, huống chi Dự Châu có diện tích đất đai khủng khiếp đến vậy thì còn phải nói nữa.

Hơn nữa chỉ có Dự Châu thôi sao?

Năm nay đất đai chúng tôi chiếm được còn có cả Ích Châu nữa.

Nếu chỉ xét diện tích đất thì hình như còn lớn gấp đôi Dự Châu.

Ngay cả trong game có hệ thống trực quan chỉ cần nhấn chuột vài cái là xong thì quản lý nội chính vẫn phiền phức kinh khủng.

Huống chi đất đai tăng đột biến như thế này thì sau này không biết thế nào nhưng hiện tại chắc chắn cực kỳ rắc rối.

Công việc tăng thì tăng chứ đâu có giảm đi được.

Dù Lạc Dương có sổ sách hộ tịch và đất đai được sắp xếp gọn gàng thì việc xem xét từng cái một vẫn cực kỳ mệt mỏi.

Hơn nữa khi chinh phạt Nam Man thì man di ở khu vực ấy cũng bị thu phục dưới trướng nên công việc nhiều vô kể.

Cũng không phải dùng họ như nô lệ để khai phá đất đai nên càng đau đầu hơn chứ.

Bằng chứng chính là người kia kìa.

“…….”

Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta chùn bước trước ngọn núi văn kiện khổng lồ.

Tiểu mưu sĩ gần như bị chôn vùi trong đống văn kiện đến mức không thấy bóng dáng đang lộ rõ biểu cảm không vui.

Không phải biểu cảm mệt mỏi mà là biểu cảm không vui mới đáng ngạc nhiên.

Quả nhiên tiểu mưu sĩ tóc tím của chúng ta khác người, điều chỉnh trạng thái đã đạt đến mức thượng thừa.

Bản thân con bé từng nói, việc nước không có điểm kết thúc nên không cần bám víu đến cùng.

Chỉ xử lý công việc vừa sức, khi nghỉ thì nghỉ, dáng vẻ ấy đúng là nhân vật sống lâu trong lịch sử nguyên bản.

Nhưng cái “vừa sức” ấy lại kinh khủng lắm.

‘Vấn đề đơn giản thế này sao lại giữ mãi vậy ạ? Làm thế này là xong mà.’

‘Ồ.’

‘Lại chỉ thốt lên những tiếng cảm thán kỳ lạ thôi.’

“Vừa sức” của người thường và “vừa sức” của thiên tài thì quy mô đã khác nhau hoàn toàn.

Khi tôi nhấm nháp từng chữ rồi trầm ngâm suy nghĩ thì con bé chỉ liếc qua rồi viết phắt một cái là sắp xếp gọn gàng ngay lập tức.

Nếu thời đại này là hiện đại thì chắc chắn sẽ lên TV được ca ngợi là bậc thầy xử lý văn kiện.

“Sao lại nhìn thần như vậy ạ?”

Lúc ấy Tư Mã Ý cảm nhận được ánh mắt tôi dừng tay rồi nhìn tôi.

Giọng nói cộc lốc lộ rõ vẻ không thích làm việc dù chỉ nhìn thoáng qua.

Đúng chất Tư Mã Ý thì tôi cười ngốc nghếch.

“Chỉ vậy thôi.”

“…Thật sự nhất quán quá.”

“Đó là lời khen chứ?”

“Ngài nghĩ sao thì tùy ạ.”

Nghe câu trả lời của tôi thì Tư Mã Ý thở dài thườn thượt rồi tập trung lại vào công việc.

Dù vậy trông không có vẻ khó chịu nên may rồi.

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng chắc chắn thích lắm?

Cô gái luôn càu nhàu mỗi khi tôi thể hiện sự quan tâm với mình.

Thấy phản ứng ấy nên tôi từng có thời gian không quan tâm đến Tư Mã Ý.

Vì có thể con bé thực sự khó chịu nên mới phản ứng như vậy.

Vô ích tích nghiệp chướng rồi sau này bị “Cao Bình Lăng” thì chẳng còn gì buồn cười hơn nên tôi cẩn thận là đương nhiên.

Thế là tôi quyết định thi triển "tuyệt kỹ bơ đẹp" đã được tôi rèn luyện từ thuở thiếu thời. Và rồi, vài ngày sau.

Phản ứng của Tư Mã Ý trở nên lạ lùng.

‘Này… Cái đó…’

‘Ừ?’

‘…Không có gì ạ.’

Phải diễn tả dáng vẻ này thế nào đây.

Giống như đứa trẻ không được chú ý nên sốt ruột không yên sao?

Hình như từng thấy tình huống này ở đâu rồi.

Thực tế thì qua từng ngày trạng thái của Tư Mã Ý tụt dốc thấy rõ nên tôi hoảng loạn trong lòng.

‘Sao trông thiếu sức sống vậy? Để ta tiếp thêm sinh lực nhé?’

‘Chờ, chờ đã! Ngài làm gì vậy!’

Cuối cùng tôi không chịu nổi ôm chầm lấy Tư Mã Ý thì con bé hồi phục như phép màu.

Dáng vẻ đỏ mặt như cà chua rồi hoảng loạn trông cực kỳ đáng yêu.

Kết luận tôi rút ra sau khi trực tiếp trải qua chuỗi sự kiện ấy là gì.

Tư Mã Ý là cô gái cố tình tỏ ra lạnh lùng với người khác.

…Gọi là Tsundere thì có vẻ dễ hiểu hơn nhỉ?

Thực ra từ lần đầu gặp đã đoán được rồi.

Điều tôi cần là sự xác nhận.

“Ư ư ư… Vậy nên cái này là…”

Bàng Thống cũng giống Tư Mã Ý, tốc độ xử lý công việc cực kỳ nhanh.

Về năng lực của Bàng Thống thì trong Tam Quốc diễn nghĩa có giai thoại như sau.

Khi Lưu Bị lần đầu gặp Bàng Thống thì bổ nhiệm ông làm quan huyện (縣) dài trăm dặm, nhưng Bàng Thống không làm việc được giao mà chỉ uống rượu rồi chơi bời suốt một trăm ngày, Lưu Bị phái Trương Phi đến bảo đánh một trận.

Trương Phi tính tình hung bạo vừa đến thì Bàng Thống lập tức bắt đầu xử lý công việc tồn đọng như đã chờ sẵn, chỉ trong một ngày hoàn thành hết công việc tồn đọng một trăm ngày.

Cụ thể thì sao nhỉ.

Tay ký duyệt văn kiện, miệng phán quyết, tai nghe kiện tụng (Tụng sự - 訟事, khi dân chúng có tranh chấp thì trình lên quan phủ để xin phân xử) mà đúng sai rõ ràng nên dân chúng đều khấu đầu cảm tạ.

Trương Phi thấy vậy thì cảm thán rồi gửi thư tiến cử cho đại huynh, sau đó Lưu Bị trực tiếp nói chuyện với Bàng Thống rồi cùng làm việc.

Đa tác nhiệm đỉnh cao thật.

Sự kiện này dù là sáng tạo của La Quán Trung nhưng việc chỉ cai quản một huyện trăm dặm mà có tài năng như vậy thì chính sử cũng được người khác nhắc đến.

Với nhân vật như vậy thì tốc độ xử lý công việc của Bàng Thống nhanh là chuyện đương nhiên.

Cô bé này thực sự là cô bé ban đầu ngay cả việc đơn giản cũng lúng túng ậm ừ sao?

Ngực tôi bỗng dưng dâng trào cảm xúc.

Ngay cả Tư Mã Ý từng chỉ bảo Bàng Thống hồi mới chiếm được Kinh Châu giờ đây cũng tỏ ra tin tưởng và không còn can thiệp vào công việc của cô nàng nữa.

Chỉ có một vấn đề duy nhất.

Rầm rầm──!

“Á!”

Kỹ năng vận động phải nói là thảm họa.

Giờ cũng đang đứng dậy để sắp xếp trúc giản thì tự mình ngã nhào.

Tôi cũng không hiểu tình huống này xảy ra thế nào.

Dù cố tình muốn ngã cũng không dễ vậy mà.

Ngoài ra thì ngay cả việc tự mình cưỡi ngựa cũng phải vất vả lắm mới làm được, cô gái yếu ớt kinh khủng.

…Gia Cát Lượng cũng thế nhỉ?

Nhưng Gia Cát Lượng còn có lý do chưa làm lễ thành nhân, còn Bàng Thống thì không có luôn.

Thành thật thì dù thời gian trôi qua cũng chẳng khác gì…

Gia Cát Lượng và Bàng Thống cứ yên lặng đi xe ngựa thôi.

Lỡ để cưỡi ngựa rồi gặp “Đích Lư” thì sao đây.

Xét về mặt này thì Tư Mã Ý là trường hợp cực kỳ đặc biệt.

Tư Mã Ý trong lịch sử nguyên bản cũng thích tốc chiến tốc thắng nên thể lực vượt trội.

Để theo kịp tốc độ binh sĩ thì nền tảng thể chất phải tốt là chuyện đương nhiên.

“Ư ư…”

Dáng vẻ Bàng Thống như bị phong ấn gì đó bị chôn vùi trong đống trúc giản rồi không nhúc nhích nổi.

Nhìn con bé cúi gằm mặt úp sấp thì chắc là xấu hổ lắm.

Tâm trạng ấy tôi hiểu được.

Khi ngã oạch giữa đại lộ rồi cảm nhận vô số ánh mắt.

Trừ khi vết thương quá đau đớn thì xấu hổ mà vội vã rời khỏi chỗ ấy là hành vi phổ biến.

“…….”

“…….”

Giờ Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng cũng dừng việc đang làm rồi nhìn chằm chằm Bàng Thống.

Tôi cười khổ rồi nói với Bàng Thống vẫn đang úp sấp.

“Không sao chứ?”

“Vâng… Không sao ạ…”

Bàng Thống xấu hổ hơn cả đau vì ngã không dám ngẩng mặt.

Hiểu tâm trạng ấy nên tôi dọn đại đống trúc giản rồi đỡ Bàng Thống đứng dậy.

“Không bị thương là tốt rồi.”

“…….”

“Người ta cũng có lúc ngã mà. Đúng không?”

Tôi xác nhận thực sự không bị thương rồi nhặt chiếc mũ lớn rơi dưới đất rồi đội lại cho chủ nhân của nó.

“Dù sao lần sau cẩn thận hơn nhé.”

“Vâng…”

Bàng Thống không biết nói gì cúi đầu che mặt.

Lữ Bố quan sát cảnh ấy lẩm bẩm nhỏ.

“Hừm… Ta cũng thử ngã cố ý xem sao…”

“Nghe hết đấy, Lữ Bố.”

“Hic!”

Khi tôi nhìn chằm chằm thì Lữ Bố giật mình rồi đảo mắt lung tung.

Đã bảo sao lại nói linh tinh.

Tôi tiến lại gần Lữ Bố rồi gõ nhẹ đầu ý bảo dạy dỗ.

Nếu người khác làm vậy thì cánh tay đã tan nát nhưng mọi người đều biết Lữ Bố không dám động đến tôi.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Sắp đến giờ trẻ con tỉnh rồi.”

“Thật, thật sao?!”

Nghe lời tôi thì Lữ Bố giật mình rồi vội kéo tôi.

“Mau đi thôi! Không thể để Lữ Hòa khóc được!”

Đúng là bà mẹ cuồng con rồi.

Tôi khẽ cười rồi quay đầu nhìn đám tiểu mưu sĩ.

“Sắp xong việc rồi nên về nhà sớm một chút cũng được.”

Lời tuyên bố tan sở sớm, điều mọi nhân viên văn phòng yêu thích nhất từ sếp.

“…Thật chứ ạ? Vậy thần không khách sáo đâu.”

“Wa! Phải đi mua sách thôi!”

Trước câu nói ma thuật giúp mọi nhân viên lấy lại sức mạnh thì Tư Mã Ý và Bàng Thống lập tức chuẩn bị rời đi.

“…….”

Chỉ trừ một người, Gia Cát Lượng.

Dính keo vào mông sao.

Bảo nghỉ cũng không chịu nghỉ.

Nếu để mặc thì chắc chắn sẽ tự mình tăng ca nên tôi dùng biểu cảm bình thường mở miệng.

“Tư Mã Ý, Bàng Thống. Mang cả Gia Cát Lượng theo luôn.”

“…Chủ công?”

“Nếu không mang theo thì lời ta vừa nói coi như không có.”

Lời vừa dứt thì hai người lập tức nắm tay Gia Cát Lượng.

“Mau ngoan ngoãn theo đi.”

“Xin, xin lỗi!”

Hành động dứt khoát thật đấy.

“……??”

Gia Cát Lượng bị kéo đi như tội nhân chỉ biết thắc mắc với dấu chấm hỏi đầy đầu vì không hiểu tình hình.

Tôi rõ ràng đã nói nếu không nghe lời thì sẽ ép buộc thi hành mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!