301-400

Chương 395: Chế độ (3)

Chương 395: Chế độ (3)

Khoảnh khắc bị Tào Ngang thu hút tinh thần, tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi ngẩng đầu nhìn Tào Tháo và Lưu Bị.

“Ừm? Có chuyện gì sao?”

“Ơ… Không có gì.”

Khi tôi nhìn thì hai người đã tạo ra không khí hòa thuận vui vẻ nhưng tôi vẫn nhận ra được.

…Hai người này, không biết vì sao nhưng dường như không hợp nhau.

Dù là Tào Tháo và Lưu Bị nên cũng không có gì lạ nhưng trong lịch sử nguyên bản thì hai người này ở giai đoạn đầu Tam Quốc chí quan hệ rất tốt.

Khi liên minh phản Đổng Trác, Lưu Bị dẫn quân độc lập thì hành động cùng Tào Tháo chứ không phải Công Tôn Toản.

Thực ra trong chính sử thì Công Tôn Toản không tham gia liên minh ấy.

Hắn bận ở phương bắc chơi đùa để kiềm chế Viên Thiệu.

Trong quan hệ nhân vật Tam Quốc chí có một trò gian lận thường xuất hiện.

Anh hùng nhận ra anh hùng.

Tào Tháo chỉ cần thấy nhân tài xuất chúng là không kiềm chế được đương nhiên rất quý Lưu Bị.

Sau này khi Lưu Bị tránh Lữ Bố chạy đến dưới trướng ông thì từ đầu đã phong chức Tả Tướng Quân, chưa đủ còn phong thêm Dự Châu Mục, lộ rõ vẻ quý mến Lưu Bị.

Nhưng lúc ấy Tào Tháo đã tích lũy vô số nghiệp chướng nên Lưu Bị nhìn ông với ánh mắt khó chịu.

Vụ thảm sát Từ Châu thì khỏi phải nói, cộng thêm cái trò mượn danh thiên tử để sai bảo chư hầu, thao túng quyền lực Hoàng gia, Tào Tháo lúc bấy giờ đã hiện nguyên hình là một tên gian hùng thời loạn chứ chẳng phải là năng thần thời bình nữa.

Thực ra suy nghĩ của Lưu Bị lúc ấy dưới trướng Tào Tháo thì không ai biết được.

Khi chứng kiến hành động của Tào Tháo thì cảm thấy thật sự không thể cùng hắn sao?

Nói cách nào thì giống Trần Cung từng hợp sức với Lữ Bố đẩy Tào Tháo đến bờ vực diệt vong.

Cả hai đều nhận hậu đãi từ Tào Tháo nhưng vì lý do khó hiểu mà phản bội hắn.

Điều này là thật.

Dù là Trần Cung hay Lưu Bị, cả hai đều phản bội Tào Tháo vì lý do khó hiểu.

Đặc biệt Trần Cung dù Tào Tháo muốn tha mạng vẫn kiên quyết chọn cái chết nên càng khiến người ta nghi hoặc.

Nhìn vậy thì có thể chắc chắn rằng họ đã thất vọng với Tào Tháo vì một lý do nào đó.

Sau đó đương nhiên Lưu Bị đánh lén sau lưng Tào Tháo chiếm Từ Châu, Tào Tháo giận dữ đánh tan tác Lưu Bị rồi Viên Thiệu khiêu chiến dẫn đến trận Quan Độ.

…Giải thích vậy thì chỉ thấy như tiểu sử Lưu Bị một phen đá bay tình đơn phương của Tào Tháo.

Nói chung là hai cái người mà đáng lẽ phải tương thân tương ái như vậy trong lịch sử gốc, giờ vừa mới gặp nhau đã tạo ra cái bầu không khí kỳ quặc này thì thật khó hiểu.

Tào Tháo không những không khinh nhờn hoàng thất mà ngay cả Từ Châu đại tàn sát cũng không xảy ra, Lưu Bị cũng không đánh lén sau lưng Tào Tháo để chiếm đoạt một phần thế lực của cô ấy.

“Ưm…”

“Thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa mà vào đi. Không phải đến tìm ta có chuyện muốn nói sao?”

“Đúng là vậy.”

Khi tôi đang nhìn hai người rồi lộ vẻ suy tư một lát thì Tào Tháo nắm tay tôi kéo vào.

…Bí mật là lực mạnh hơn tưởng tượng suýt khiến tôi mất thăng bằng.

Không phải chứ, sao người mạnh hơn tôi lại nhiều thế này.

Có đúng không vậy?

Có lẽ để ngăn dòng suy nghĩ của tôi tiếp tục thì Tào Tháo nhanh chóng kéo tôi vào phòng rồi cười nói.

“Vậy chuyện muốn nói với ta là gì?”

“A, là cái này…”

Tôi dùng giọng điềm tĩnh giải thích nhiều thứ cho Tào Tháo.

Từ phương pháp tuyển chọn nhân tài mới đến việc lập chế độ khoa cử mới vì điều đó.

Nghe tôi giải thích thì Tào Tháo lộ vẻ hứng thú.

“Hồ… Không phải đám người tụ tập chơi với nhau mà là đào tạo hoàn toàn nhân tài mới từ dân dã sao.”

“Ừ… Đúng là vậy.”

Đám người tụ tập chơi với nhau sao.

Cách nói hơi quá đáng chứ.

Tào Tháo xác nhận biểu cảm ngẩn ngơ của tôi thì khịt mũi.

“Hừ. Với đám người vì đặc quyền riêng mà không ngần ngại làm đủ trò xấu xa thì mức độ biểu đạt này còn quá nhẹ.”

Có vẻ khi ổn định Duyện Châu đã bị đủ thứ chuyện hành hạ.

Vì vậy trong lịch sử nguyên bản mới thực hiện chính trị trung tâm thân tộc để không cho quyền lợi cũ chen vào.

Nghĩ đến trường hợp Ngô quốc vì quyền chỉ huy không thống nhất nên mỗi lần tấn công đều hụt hết thì cũng không lạ.

Đại diện là lần công phòng Hợp Phì thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba.

Không, thật sự.

Quân Ngô đã ném không biết bao nhiêu quân lính và tài nguyên vào cái cối xay thịt Hợp Phì đó. 

Nơi đó quả thực là Bức tường than khóc của nhà Ngô.

“Sư…”

Tào Ngang vừa nãy còn hoạt bát trong lòng tôi đã ngủ say từ lúc nào.

Giờ chỉ dùng một tay cũng có thể quấn tã khéo léo.

Tôi cũng thành lão luyện rồi.

Dù vậy dùng một tay vẫn không yên tâm nên khi không có việc gì đặc biệt thì tôi luôn dùng hai tay ôm.

“…Hừ hừ.”

Tào Tháo nhìn cảnh ấy mà cười hạnh phúc tiếp tục nói.

“Dù sao để tạo ra chế độ ngươi nói thì phải nghĩ rất nhiều thứ.”

“Vấn đề là ra đề thi gì đó sao?”

“Vì là thi cử nên vấn đề cũng rất quan trọng.”

Tào Tháo gật đầu một cái trước câu hỏi của tôi nhưng lời chưa dừng lại.

“Nhưng quan trọng hơn việc đó là kiểm soát giám khảo.”

“Giám khảo?”

Lại là vì sao vậy.

Lý do kiểm soát những người chấm bài thi…

…A ha.

“Có vẻ đã hiểu đại khái rồi.”

“Ừ.”

Vì giám khảo có thể tùy tiện loại người mình không thích, cho đậu người mình thích, gây ra vấn đề.

Hơn nữa nếu lạm dụng quyền lực để củng cố vị trí mình thì sẽ thế nào.

Chính sách để tiếp nhận thanh tịnh thủy mới lại tạo ra thế lực nước đọng khác.

Quả nhiên người thông minh thì khác biệt.

Ngay lập tức nắm được điểm tôi chưa nghĩ đến rồi suy tư nhiều cách giải quyết.

“Còn phải phân chia chi tiết phạm vi như võ quan và văn quan…”

“…….”

“Ừ. Nhân tài tự tin cả hai như ta thì để thi cả hai kỳ cũng không tệ.”

Đó là vì cô đặc biệt thôi.

Người bình thường tập trung một cái đã cực kỳ khó khăn rồi.

Văn quan đương nhiên phải dùng đầu óc nên đề thi cực kỳ khó, võ quan phải vượt trội binh sĩ thường nên phải thông thạo kỵ thuật và đủ loại kỹ năng cao cấp.

Thậm chí Chung Vũ Công Yi Sunsin tướng quân cũng trượt võ khoa rồi thi lại mới đậu…

Có thể tưởng tượng độ khó thi cử thế nào.

Dù vậy đất rộng, quan chức cần nhân tài xuất chúng nhiều nên nếu thực sự nỗ lực bền bỉ thì dù xuất thân hèn kém cũng có thể đạt quan chức.

Đó cũng là điều tôi nhắm đến.

Dĩ nhiên so với quý tộc nhận đủ loại hỗ trợ từ gia tộc thì dân chúng bình thường thật sự bất lợi.

Họ khác với quý tộc chỉ tập trung học hành mà phải làm ruộng hoặc buôn bán để lo sinh kế.

Nhưng nếu trong môi trường ấy vẫn thi đậu thì tôi định trọng dụng và đãi ngộ đầy đủ.

Nếu cần thì nghĩ cách cho mượn sách từ quốc gia.

Dù sao thời này sách đắt nên có kẻ ăn cắp rồi bán lại…

Với kẻ ấy thì bắt lại bắt trả gấp mấy lần giá sách là xong.

Ăn cắp tài sản quốc gia nên trở thành nô tỳ là chuyện đương nhiên.

Gì? Không có tiền?

Theo kinh nghiệm đến nay thì trong đám trộm cắp tài sản quốc gia chưa từng có kẻ nào vét sạch đáy túi mà không ra đồng nào.

Các bạn nghĩ tôi đã vặt sạch bao nhiêu tham quan ô lại đến giờ.

Tôi cũng tích lũy kinh nghiệm nên đại khái biết bọn chúng giấu tài sản ở đâu thế nào.

Chọc vài chỗ đáng ngờ thì chúng hoảng hốt nhảy dựng lên trông rất thú vị.

Trường hợp thực sự vì không có gì ăn nên phạm tội thì sao?

Ơ… Thì đến quan phủ xin giúp đỡ, quan viên phụ trách sẽ đến kiểm tra rồi hỗ trợ lương thực.

Dĩ nhiên không phải miễn phí hoàn toàn mà sau này trả dần một phần lương thực.

Lượng phải trả cũng chỉ một nắm nhỏ.

Trừ khi thực sự không có ý chí lao động mà cứ chơi bời thì nhất định trả được.

Chỉ để xác nhận không chết đói ở đâu đó thôi.

Tham khảo thì kẻ cứ chơi bời thì ép buộc lao động.

Với kẻ hư hỏng ấy thì phải hơi cưỡng chế mới làm việc.

Vào tù chịu án rồi làm việc hay bị gọi thì ngoan ngoãn đến làm việc.

Lựa chọn tự do.

Quốc gia này muốn nô lệ hư hỏng với chi phí lao động rẻ.

Mau đến để cảm nhận cảm giác làm người mới đi.

Dù sao nếu trong tình huống ấy vẫn phạm tội thì chỉ có hai khả năng.

Hoặc dân chúng không biết chính sách cứu tế dân nghèo, hoặc đã xin nhưng quan viên vô năng nên thực sự cần mà không hỗ trợ.

Nếu là cái sau thì công vụ viên không làm đúng việc nên bị đủ loại hậu quả.

Bị cấp trên để mắt, đồng thời hậu bối cũng không coi như tiền bối.

Nếu nghiêm trọng thật sự thì mất quan chức trở lại thân phận thất nghiệp.

Ngồi vào bát cơm sắt thì làm việc cho tử tế đi.

…Sao lại lạc sang hướng này nữa?

Đây là dòng ý thức sao.

Nghe lời khuyên của Tào Tháo thì tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Trước hết phải bổ nhiệm giám khảo cẩn thận.”

“Ừ. Không phải không có cách kiềm chế nhưng tốt nhất là từ đầu không để xảy ra vấn đề.”

Gia Hủ tôi vừa giao việc là vai trò tổng trách nhiệm tương tự nên giám khảo kiểu trung gian cũng phải bổ nhiệm thích hợp.

Tào Tháo được phong Phiêu Kỵ Tướng Quân cũng sắp cùng tôi dẫn quân, chịu trách nhiệm toàn bộ công việc quốc gia.

Con người một mình xử lý có giới hạn.

Tôi hơi trầm tư.

Nhân vật có đánh giá nhìn người xuất sắc, đầu óc thông minh, không lạm dụng quyền lực riêng tư…

…Đại khái nghĩ ra một người rồi.

Tôi hài lòng gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!