301-400

Chương 321: Phượng Hoàng (鳳凰) (3)

Chương 321: Phượng Hoàng (鳳凰) (3)

Đội quân Đằng Giáp binh xứng danh là lực lượng tinh nhuệ bậc nhất của Nam Man.

Sau trận đụng độ đầu tiên, quân của Bàng Thống còn liên tục chạm trán với Ngột Đột Cốt thêm vài lần nữa.

“Gì vậy? Sao giáp gỗ lại cứng đến thế này?”

“Ha ha ha! Với đao chém như vậy thì không thể hạ được chúng ta đâu!”

Trừ khi tấn công vào khe hở của giáp thì số người có thể gây ra tổn thương đáng kể xuyên qua lớp phòng ngự của Đằng Giáp Binh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Vậy thì ta sẽ đập nát cả cái giáp đó luôn!!”

“Ư a a?!”

Ngụy Diên vung mạnh cây thương nặng nề với khí thế mãnh liệt.

“Khục!”

Hoàng Trung thì nhắm chính xác điểm yếu bằng kỹ năng bắn cung xuất sắc.

“Ồ, lại gặp nhau rồi nhỉ?”

“Chết đi──!!”

Cam Ninh thì mỗi lần giao chiến lại giữ chân Ngột Đột Cốt…

Nhìn thoáng qua thì có vẻ quân đội Đại tướng quân đang ở thế bất lợi.

Nhưng tổn thất mà quân đội Đại tướng quân phải chịu thì cực kỳ nhỏ.

Các tướng lĩnh đều dốc sức giữ vững trận hình rồi rút lui để giảm thiểu tổn thất tối đa, và còn nữa…

“Đám man di các ngươi! Các ngươi nghĩ chỉ mình các ngươi có giáp tốt thôi sao!”

“Ha ha ha! Không chặt nổi một lớp giáp mà còn lúng túng trông thật đáng xem!”

Vì tấn công của Nam man tộc cũng không mấy hiệu quả với quân đội Đại tướng quân giống như Nam man binh không bị đao thương xuyên thủng.

Vốn dĩ là đạo quân trực thuộc nhận lệnh từ Đại tướng quân nên chúng cũng được trang bị đầy đủ.

Khi không bị đánh vào sườn hay hậu phương, giữ vững trận hình rồi giao chiến chính diện thì dù là Đằng Giáp Binh cũng không thể một chiều ép tới được.

Ngược lại, việc Đằng giáp binh có thể nhỉnh hơn đôi chút trong cuộc đối đầu trực diện với đội quân được mệnh danh là vô địch thiên hạ của Đại Tướng Quân quả thực là một sức mạnh đáng nể.

Có lẽ vì trước khi Mạnh Hoạch thống nhất Nam man thì các bộ lạc thường xuyên xung đột với nhau.

Đội quân Đằng Giáp Binh do Ngột Đột Cốt dẫn dắt thì thể hiện dáng vẻ cực kỳ quen thuộc với chiến đấu.

Bàng Thống quan sát tình hình chiến trường thì lẩm bẩm.

“Như, như dự đoán thì nếu giao chiến chính diện thì tổn thất sẽ lớn…”

Chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian và cũng mất nhiều binh sĩ.

Như vậy dù thắng cũng không phải thắng thực sự.

Vị mưu sĩ có mái tóc ấn tượng pha trộn giữa màu cam và xanh lá buộc hai bím ở gần gáy thì lại ra lệnh.

“Chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch ban đầu… Xin ra lệnh rút lui.”

“Vâng!”

Phó quan phụ tá Bàng Thống bên cạnh thì hét lớn đầy sức mạnh.

“Gõ chiêng! Để chúng không thể tùy tiện đuổi theo thì rút lui có trật tự!”

Cốc── cốc── cốc──

Cả hai bên quân đội đã trải qua vài trận đánh trước đó thì khi tiếng chiêng vang vọng trên chiến trường đều buông lời chửi thề.

“Phì! Hôm nay may mắn cho chúng mày đấy! Đám man di!”

“Ngày nào cũng chạy trốn mà lời thì nhiều thật!”

Như lời Nam man tộc nói thì quân đội do Bàng Thống dẫn dắt đang dần dần lui về sau.

Vì vậy Nam man tộc thì đuổi theo chúng giao chiến, rồi lại mệt mỏi rút lui mà không phân thắng bại, cứ lặp đi lặp lại tình hình ấy.

Trận chiến giằng co này đã kéo dài mấy ngày nay.

──────────

Doanh trại của Ngột Đột Cốt.

Ngột Đột Cốt đang xé thịt sống còn nhỏ máu của dã thú để lấp đầy bụng thì một nhân vật hành lễ với hắn.

“Thần, thần A Hồi Nam xin kính chào quốc vương Ô Qua quốc (烏戈國)!”

“…Có, chuyện, gì?”

Khi tướng lĩnh Mạnh Hoạch phái đến tìm mình thì Ngột Đột Cốt lộ vẻ tò mò nhìn hắn.

A Hồi Nam thì cúi người để không chọc giận Ngột Đột Cốt rồi nói.

“Trước khi chúng thần xuất phát thì Man Vương (蠻王) đã dặn dò như vậy! Có thể có mai phục nên xin đừng đuổi địch quá sâu…”

Lệnh đó thì hợp lý nếu nói là hợp lý.

Mạnh Hoạch hiểu rõ tính cách chỉ biết xông lên của Ngột Đột Cốt và lo lắng một ngày nào đó vì tính cách ấy mà hắn sẽ gặp đại họa.

Ngột Đột Cốt nghe lời A Hồi Nam thì nói.

“…Vẫn, chưa, nhận ra, sao?”

“……Vâng?”

“Chúng ta, đã, rơi, vào, bẫy, rồi.”

Nghe vậy thì A Hồi Nam lộ vẻ ngẩn ngơ.

Đã rơi vào bẫy thì là ý gì?

“Khoảnh khắc, ngừng, truy kích, thì, địch, sẽ, tấn công, từ, tứ phía.”

“…….”

Dù đang nhỉnh hơn một chút trong sức mạnh giao chiến nhưng đó là nhờ vài Đằng Giáp Binh giữ vững cảnh giới hậu phương và sườn.

Thứ địch có mà mình không có.

“Ngươi, cũng, mơ hồ, nhận ra, rồi, chứ?”

“Điều đó…”

Chính là sự tồn tại hay không của kỵ binh tinh nhuệ có thể đâm vào sơ hở.

Đã có vài kỵ binh vòng lớn quanh doanh trại Ngột Đột Cốt tạo thành vòng vây kỳ lạ.

Trong tình hình ấy nếu lui quân một cách nửa vời thì sẽ bị đâm vào sơ hở mà bại trận.

Nghe nói Mạnh Hoạch gần đây đang dùng ngựa bắt được ở Ích Châu để xây dựng kỵ binh nhưng chưa có thành quả gì đáng kể.

Bản thân nói là không phải chuyện có thể làm trong thời gian ngắn.

Có vẻ việc xây dựng kỵ binh cần thời gian rất dài.

“Ta, không, biết, cách, lui quân, mà, không, lộ sơ hở, như, địch.”

Khi trực tiếp vung rìu trên tiền tuyến thì tầm nhìn sẽ hẹp lại và hắn cũng không thể thuộc làu binh pháp như địch.

Dù đã mang theo lương thực đầy đủ nhưng cũng không biết sẽ trụ được bao lâu.

Dù Ngột Đột Cốt là kẻ xa cách với mưu kế nhưng nhờ kinh nghiệm lâu năm thì biết rõ giờ mình phải hành động thế nào.

“Phá tan, địch, hay, chúng ta, bại trận.”

“…….”

“Giờ, chỉ, còn, lại, lựa chọn, ấy, mà, thôi.”

Nhờ động tác tự nhiên như nước chảy nên nhận ra chuyển động của đối phương thì đã muộn.

…Có vẻ bên địch có kẻ đầu óc tốt.

Ngột Đột Cốt nói với A Hồi Nam.

“Hãy tin tưởng. Ta, tuyệt đối, không, bại trận.”

“Vâng!”

Trước lời tuyên bố đầy tự tin ấy thì A Hồi Nam chỉ có thể cúi đầu.

Đúng vậy. Đây là quân đội vô địch chưa từng bại trận nào đến nay.

Dù đối phương dùng mưu kế kỳ lạ thì cũng có thể đập tan chính diện.

Sự tự tin và tự hào mà chúng luôn mang theo thì nhờ thắng liên tiếp mà giờ đã biến thành ngạo mạn.

Thời gian trôi qua rồi ngày tiếp theo cũng đến.

“…Lại, lui, rồi.”

Ngột Đột Cốt tỉnh giấc rồi như hôm qua bước ra ngoài quan sát động tĩnh địch thì lẩm bẩm.

Rõ ràng đến đêm qua doanh trại địch còn ở gần mà giờ đã lui xa hơn.

Doanh trại địch đã chiếm giữ ở phía bên kia khe núi rộng lớn.

“Chúng, coi, thường, ta.”

Hình như chúng sợ hắn đột kích sâu vào địch trận.

Chúng đã lui về sau hơn bảy lần liên tiếp nên không có lý do gì để sợ hãi.

“Hãy, ăn, no, đi.”

Ngột Đột Cốt nhìn doanh trại địch rồi ra lệnh cho toàn quân.

“Hôm nay, nhất định, kết thúc.”

“Vâng!”

Vừa nói vừa trừng mắt nhìn địch thì dáng vẻ Ngột Đột Cốt giống hệt dã thú.

──────────

“Giờ, giờ thì thật sự sắp đến rồi…”

Vị mưu sĩ mang dáng vẻ yếu ớt thì nhìn bản đồ địa hình trước mặt rồi lẩm bẩm.

Kế sách Bàng Thống nghĩ ra để đánh bại Ngột Đột Cốt được gọi là tinh nhuệ tối thượng của Nam man quân thì bản thân rất đơn giản.

Dụ địch vào khe núi không có đường chạy trốn rồi dùng mai phục tiêu diệt toàn bộ.

Nói thì nghe đơn giản nhưng để thực hiện thì cần rất nhiều công sức.

Để vòng vây hoàn hảo hơn thì giao chiến với địch nhiều lần kéo dài thời gian, trong quá trình lui quân thì dốc hết sức chỉ huy binh sĩ để không chịu tổn thất lớn.

Viện binh địch có thể xảy ra thì đã nhờ Đại tướng quân chặn lại nên sẽ không có vấn đề.

Giờ chỉ còn lại việc bản thân thực hiện thành công kế hoạch.

“Ư a a… Phải làm thật tốt mới được…”

Quan Môn Tróc Tặc (關門捉賊), bao vây địch để chặn đường.

Kiêu Binh Tất Bại (驕兵必敗), quân sĩ kiêu ngạo sau khi thắng thì nhất định bại.

Dùng đội quân cơ động nhanh để dụ Đằng Giáp Binh đuổi theo rồi bao vây rộng lớn.

Địch thì vì thắng liên tiếp nên trở nên kiêu ngạo.

Nếu kết hợp tốt các yếu tố này thì chiến thắng cũng không phải bất khả thi.

“Giờ chỉ cần thêm Mai Phục Chi Kế (埋伏之計) nữa là…”

Vừa nghĩ vừa lẩm bẩm thì Bàng Thống thở dài đầy lo lắng.

“…Cái này cũng có thể xem là một dạng Liên Hoàn Kế (蓮環計) sao…”

Nếu không thành thì sao đây.

Bàng Thống lẩm bẩm thiếu tự tin rồi lắc đầu một cái để lấy lại tinh thần.

“A, nếu không được thì phải làm cho được!”

Có lẽ tự cho là biểu cảm kiên định nhưng với người khác nhìn thì chỉ thấy dễ thương mà thôi.

Bàng Thống nhớ lại lúc đầu gặp Đại tướng quân.

───Thường nói khi phượng hoàng xuất hiện thì thiên hạ sẽ thái bình.

Người duy nhất tin tưởng bản thân ngoài thúc thúc dù không ai đánh giá cao.

Rốt cuộc vì điểm gì của mình mà ngài lại nói vậy.

───Đừng lo, Phượng Sồ (鳳雛).

Phượng Sồ (鳳雛).

Từ chỉ con non của phượng hoàng.

───Ngươi rồi sẽ trở thành phượng hoàng khiến thiên hạ thái bình.

“…….”

Nhớ lại điều ấy thì Bàng Thống mím chặt môi rồi lộ ánh mắt đầy quyết tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!