Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ.
Hiện tại hắn dù mang chức vị cai quản Dự Châu lại rơi vào tình thế không thể dễ dàng rời khỏi tường thành.
‘Quan viên nhà Hán mau dâng đầu lên đây!’
Oa a a a───!!
Mỗi khi xuất binh muốn làm gì thì Khăn Vàng lại xuất hiện.
Chúng thể hiện kỹ năng kinh người ở dã chiến nơi bộ đội đối đầu trực tiếp rồi đánh ngã binh sĩ của hắn.
Bình nguyên, rừng rậm, sông ngòi.
Địa hình chiến trường thế nào cũng không quan trọng.
Vì chúng hành động như thể quen thuộc với mọi tình huống bất ngờ.
Không chỉ hắn mà các hào tộc khác ở Dự Châu cũng rơi vào tình cảnh tương tự.
Rốt cuộc hành động phạm vi rộng đến mức nào mà đám phản tặc đội khăn vàng giám sát toàn bộ Dự Châu, ngăn không cho bất kỳ ai hành động tùy tiện.
Cuộc nổi loạn của bách tính từng làm rung chuyển cả nhà Hán.
Số lượng gần một trăm vạn, tàn dư cuối cùng của Khăn Vàng, thì binh sĩ tùy tiện chiêu mộ trong lãnh thổ không thể nào chống đỡ nổi.
‘Quan Hợi tướng quân đã chặt đầu địch tướng!’
‘Toàn quân xung phong!’
Ngay cả đấu tướng cũng không phải đối thủ.
Hình ảnh tướng lĩnh Khăn Vàng chặt đứt một nhát những mãnh tướng do hắn chọn lựa khiến sống lưng hắn lạnh toát.
May mắn trong bất hạnh là số lượng chúng ít nên không thể công thành.
Nếu số lượng vượt quá vạn người thì cổ hắn đã treo ở chợ từ lâu rồi.
Nhưng chỉ ẩn nấp sau tường thành thì không giải quyết được gì.
Hắn nghe nói chúng vẫn đang nhận viện binh từ các thôn làng gần đó để mở rộng thế lực.
Chậm rãi khô héo chết dần như vậy.
Hay là ra chiến trường rồi chết.
Trước Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ đang rơi vào trầm tư với hai lựa chọn thì phó quan tiến lại gần.
“Chủ công! Quân đội Đại tướng quân đã xuất hiện gần lãnh thổ chúng ta!”
“…Cái gì?”
Đây là ý gì vậy.
Hắn còn nghĩ sau khi chinh phạt Ích Châu và Nam Man xa xôi thì ít nhất năm nay sẽ không di chuyển nữa.
Chẳng lẽ đã phán đoán có thể nuốt chửng Dự Châu trước khi mùa đông đến?
Nghĩ đến việc Đại tướng quân chiếm Kinh Châu mất bao nhiêu ngày thì cũng không phải chuyện bất khả thi.
…Khoan đã.
Nếu quân đội Đại tướng quân đã đến đây thì nghĩa là đã đập tan Khăn Vàng đang giám sát Dự Châu sao?
Khổng Trụ im lặng một lát rồi hỏi phó quan.
“Tình hình Khăn Vàng thế nào?”
“Vâng! Gần đây không thấy bóng dáng Khăn Vàng hoạt động quanh thành thị!”
“Đó là tin vui.”
Việc Khăn Vàng biến mất gần quận Dĩnh Xuyên (潁川郡) lãnh thổ của hắn là tin cực kỳ đáng mừng.
Nhưng không thể hoàn toàn vui mừng với tình huống này.
Khi hổ xuất hiện thống trị núi thì sói ở khu vực ấy đương nhiên tuyệt chủng.
Khăn Vàng biến mất, quân đội Đại tướng quân tiến đến gần nghĩa là hổ đã cắn chết sói.
Vậy thì…
Số phận của con nai ngay cả sói cũng không làm gì được sẽ ra sao?
“Chủ công. Quân đội Đại tướng quân đang tiến đến đây trong khi nhắc đến hoàng mệnh.”
Ngay khi Khổng Trụ đang nghĩ ngợi thì phó quan dè dặt nói.
“Xin chủ công mau quyết định.”
Quỳ xin tha thứ.
Hay là chống cự đến cùng vì quyền lực.
Với Khổng Trụ không phải kẻ ngu ngốc đến mức ấy thì chỉ có một lựa chọn.
“Chuẩn bị ấn chương (印章) Dự Châu Thứ sử.”
“…….”
“Lại một lần nữa thề trung thành với bệ hạ.”
Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu chống cự đến cùng với Đại tướng quân mà rơi vào cuồng loạn rồi bị thuộc hạ chặt đầu.
Viên Thuật không biết thân phận mình mà tự xưng hoàng đế mới rồi chết một cách thảm hại và đau đớn.
Khổng Trụ không phải kẻ vì dục vọng quyền lực nhỏ nhoi mà tự chuốc lấy diệt vong.
Hắn không dám mơ đến đãi ngộ như Hán Trung Thái thú Trương Lỗ hay Ích Châu Mục Lưu Đản.
Chỉ cần giữ được mạng sống, nuôi sống được gia tộc thì đã hài lòng.
Nhìn quân đội Đại tướng quân từ xa tiến đến thì Khổng Trụ ra lệnh mở cổng thành.
Kééét rầm rầm rầm─
Cổng thành mở ra với tiếng động nặng nề, Khổng Trụ hai tay nâng ấn chương Dự Châu Thứ sử cung kính nghênh đón họ.
Quy mô khủng khiếp chỉ nhìn thôi đã khiến mắt hoa lên.
Quân sĩ Đại tướng quân mặc giáp nặng, vũ trang thương đao sắc bén thì so với binh sĩ của hắn chỉ mặc trang bị lôi thôi thì thật sự xấu hổ khi so sánh.
Khổng Trụ từng tận mắt chứng kiến cuộc đấu chính trị giữa Đại tướng quân Hà Tiến và Thập Thường Thị cảm thấy cảm khái mới mẻ.
…Nhà Hán vẫn chưa diệt vong.
Khổng Trụ an tâm vì lựa chọn của mình không sai càng cúi thấp người hơn.
──Phì phò.
Tướng lĩnh dẫn đầu quân đội cưỡi ngựa điềm tĩnh tiến đến ngay trước mặt Khổng Trụ.
Dáng vẻ yển nguyệt đao vẫn còn máu chưa khô hẳn như vừa trải qua chiến đấu.
“…….”
Quả nhiên có bao nhiêu người đã mất mạng dưới thanh vũ khí ấy.
Đối diện quang cảnh yển nguyệt đao nhỏ máu từng giọt thì Khổng Trụ không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Hắn hiểu rõ nếu sơ sẩy thì cổ mình cũng sẽ trở thành rỉ sét trên thanh yển nguyệt đao ấy.
Lúc ấy từ phía trước vang lên giọng nữ nhân.
“A, hình như ta vô tình uy hiếp quá mức rồi.”
“…….”
Giọng nói thanh thuần mà hoạt bát.
Nhưng khí thế mạnh mẽ ẩn chứa bên trong khiến Khổng Trụ không dám ngẩng đầu.
“Trên đường đến đây chúng ta gặp phải đám đạo tặc thôi.”
“…….”
“Không có ý gì đặc biệt nên đừng hiểu lầm nhé?”
“Thần, thần nào dám.”
Dù rõ ràng vừa trải qua một trận chiến nhưng nữ nhân lại quá đỗi điềm nhiên.
Đây là dáng vẻ thường thấy ở tướng lĩnh chỉ huy chiến trường nhưng không hiểu sao thân thể hắn lại run rẩy.
“Dù sao thì ngài đã chọn tốt đấy.”
Khi Khổng Trụ chọn hàng phục thì nữ nhân dùng giọng vui vẻ vung một cái yển nguyệt đao.
Xoẹt!
“…….”
“Không đổ máu vô ích nên Đại tướng quân chắc cũng sẽ vui lắm.”
Theo hướng vung yển nguyệt đao thì máu nhỏ từng giọt rơi xuống khiến Khổng Trụ im lặng.
Rõ ràng nàng nói không phải uy hiếp nhưng dù nghĩ thế nào hắn cũng không tin nổi.
Nữ nhân nhận lấy ấn chương Dự Châu Thứ sử tiếp tục nói.
“Tiếp tục giữ tư thế ấy thì lưng sẽ đau đấy. Đứng dậy đi.”
“Cảm, cảm tạ.”
“Để xem… Trần Quốc (陳國) ở hướng kia phải không?”
Nữ nhân luôn giữ thái độ cười nhưng Khổng Trụ thì cứ như đang bước trên băng mỏng.
Nói chuyện với nhân vật có thể chặt đầu mình bất cứ lúc nào quả nhiên là việc khó khăn đến vậy.
──────────
Từ Hoảng dẫn binh sĩ theo lệnh Đại tướng quân nhìn Trương Liêu đang nói chuyện với Khổng Trụ ở không xa.
“Nhìn qua thì không có vẻ muốn đánh nhau. Đúng không?”
“…Vâng.”
Giọng nói trầm đục của Cao Thuận không bao giờ đoán được lòng dạ.
Từ Hoảng vác đại phủ lên vai khẽ cười khổ.
Tướng lĩnh bên cạnh mình vốn là người cực kỳ trầm lặng nên trừ phi ai đó lên tiếng thì nàng không chủ động mở miệng.
Nếu mình ít nhất còn phân biệt công tư thì nhân vật này hoàn toàn không có hành vi tư nhân.
Tướng lĩnh hành động như thể chỉ có việc trung thành thực hiện mệnh lệnh của chủ công Đinh Lăng mới là ý nghĩa cuộc sống.
Nếu nhận lệnh tự sát thì sẽ không chút do dự đâm cổ mình.
Từ Hoảng nhìn Cao Thuận như hiện thân của quân nhân rồi lại quay đầu lẩm bẩm.
“Dù sao thì vừa đến Dự Châu đã gặp đạo tặc thì khá bất ngờ.”
“…….”
Trước lời Từ Hoảng thì Cao Thuận không đáp gì.
‘Điên, điên rồi! Sao quan quân lại ở đây?!’
‘Chạy thì hết cửa! Toàn quân cầm vũ khí!’
Đám đạo tặc đang rình rập gần dân cư để cướp bóc bị trinh sát phát hiện.
Đương nhiên quân đội chúng ta không thể để yên.
‘Đám chó chết này! Chúng lừa…! Á á á!’
Đạo tặc bị thương đao chém ngã rõ ràng đang chửi rủa ai đó.
Trương Liêu dẫn đầu chém ngã địch xem xét thi thể rồi lộ vẻ nghi hoặc nói.
‘Khăn Vàng… Không phải. Chỉ là đạo tặc bình thường?’
‘Kỳ lạ thật. Đám đạo tặc thế này đáng lẽ Khăn Vàng đã xử lý rồi mới đúng.’
Khăn Vàng đang gây rối ở Dự Châu đi đâu mà chỉ còn lại đám đạo tặc bình thường.
Hơn nữa tại sao đám đạo tặc lại tụ tập ở vị trí bất thường thế này.
‘…….’
Khi ánh mắt chạm nhau với nữ nhân tóc nâu, mưu sĩ, thì nàng khẽ cười.
Nữ nhân bất ngờ xuất hiện sau loạn Khăn Vàng rồi chống đỡ thế lực.
Cao Thuận nhìn dáng vẻ nữ nhân ấy rồi lại quay đầu về phía trước.
Dù quá khứ người khác thế nào thì nếu giúp ích cho chủ công thì không quan trọng.
‘Oa. Thật sự đang làm lính theo quân.’
‘……?’
‘Ngươi, có ý định làm tướng không?’
Người đã nhận ra năng lực của một kẻ xuất thân từ tầng lớp binh lính thấp hèn như nàng.
Người duy nhất mang lại bình yên cho thiên hạ hỗn loạn này.
Tin tưởng và theo phán đoán của chủ công như vậy.
Đó chính là lẽ sống duy nhất của Cao Thuận.
0 Bình luận