Mạnh Hoạch tiếp tục tấn công thành trì đồng thời quyết định đối phó với viện binh của địch.
Quyết định của Mạnh Hoạch thì có thể nói là táo bạo nếu xem là táo bạo.
Dĩ nhiên cũng có người lo lắng trước quyết định ấy.
“…Có chắc không? Trước hết dừng công thành rồi tập trung vào viện binh thì…”
“Không được!”
Nghe ý kiến của người bạn lâu năm thì Mạnh Hoạch lắc đầu lia lịa rồi chỉ vào thành.
“Nếu vậy thì đám nhốt mình trong kia sẽ tận dụng tường thành đã yếu để tu bổ lại rồi từ phía sau quấy rối chúng ta đấy!”
“……Ưm.”
Nữ nhân không thể phủ nhận lời ấy.
Nhìn thoáng qua cũng thấy các tướng lĩnh thủ thành kia đều là kẻ có năng lực nên nếu lộ sơ hở dù chỉ một chút thì chắc chắn sẽ bị chúng quấy rối là điều rõ ràng.
“Hơn nữa đến giờ trên bình địa chưa có kẻ nào thắng được chúng ta cả!”
Dù quy mô có lớn đến đâu thì cũng không ngoại lệ nên Mạnh Hoạch cười lớn đầy sức mạnh.
“Mộc Lộc (木鹿)! Đến lượt ngươi rồi!”
“Ha ha ha! Cuối cùng cũng đến lúc ta ra tay sao!”
Ngay khi tiếng hét của Mạnh Hoạch vang vọng khắp quân thì một nhân vật xuất hiện với dáng vẻ tự tin.
“Chỉ đứng yên chờ đợi thôi mà cơ thể đã ngứa ngáy muốn chết!”
“Vậy thì tốt rồi! Vừa hay viện binh của địch đã xuất hiện gần đây!”
Nhìn dáng vẻ tự tin của Mộc Lộc thì Mạnh Hoạch lập tức tiếp tục.
“Dùng đội quân mãnh thú mà ngươi tự hào để quét sạch hết đi!”
“Lệnh ta đã chờ đợi lâu rồi!”
Mộc Lộc Đại Vương nhận mệnh lệnh của Mạnh Hoạch thì nói.
“Đừng lo, Man Vương (蠻王)!”
Vừa hét lên thì Mộc Lộc Đại Vương cầm cái chuông treo ở thắt lưng rồi rung nhẹ leng keng.
Ngay khi chuông rung thì từ gần đó vang lên tiếng gầm của đủ loại thú vật.
Tiếng gầm ấy mang theo khí thế mãnh liệt khiến ngay cả quân đồng minh cũng run sợ.
Mộc Lộc Đại Vương hét lớn.
“Dù đối thủ là ai thì chỉ cần thấy đội quân mãnh thú của ta là sẽ hoảng sợ chạy mất dép!”
“Đúng vậy! Ta tin ngươi!”
Mạnh Hoạch gật đầu với nữ nhân toàn thân bôi thứ thuốc nhuộm không rõ nguồn gốc.
Sau khi lên Ích Châu thì mãnh thú chưa từng bại trước bất kỳ đội quân nào lại bắt đầu di chuyển lần nữa.
──────────
Gần doanh trại của Mạnh Hoạch.
Nữ nhân tóc xanh lam dẫn theo đạo quân dưới quyền thì cưỡi ngựa nhìn về hướng địch.
Một phó quan tiến đến hành lễ cung kính với nữ nhân ấy.
“Tướng quân, mọi chuẩn bị đã hoàn tất ạ.”
“Vậy sao?”
Nữ nhân không quay đầu vẫn giữ nguyên tư thế nói.
“Nhớ rõ nhiệm vụ được giao chứ?”
“Vâng ạ. Thần đã truyền đạt cho toàn bộ binh sĩ rằng vừa thấy mãnh thú thì chạy thục mạng nhưng…”
Phó quan lộ vẻ nghi hoặc.
“Thật sự mãnh thú có thể hiểu lời người rồi tham gia chiến tranh sao ạ?”
Đó là nghi vấn rất hợp lý.
Chỉ thuần hóa một con mãnh thú đã cần bao công sức tưởng tượng không nổi thì huống chi thuần hóa nhiều con rồi điều khiển theo ý mình thì có thể nào được chứ?
Trước câu hỏi của phó quan thì nữ nhân dùng giọng cực kỳ điềm tĩnh đáp.
“Chuyện đó thì chúng ta tự phán đoán là được.”
“…….”
“Hay là ngươi định kháng mệnh với Đại tướng quân sao?”
Đôi mắt đẹp như kim cương lóe lên sát khí nhìn chằm chằm phó quan.
Phó quan Khương tộc nhận ra sát khí trong ánh mắt ấy thì giật mình vội vàng nói.
“Thần, thần sao dám có ý nghĩ ấy! Thần chỉ tò mò thôi ạ!”
“Vậy thì tốt.”
Nghe câu trả lời của phó quan thì nữ nhân lại quay đầu nhìn về hướng địch.
Phó quan Khương tộc nhìn nàng thì thở phào nhẹ nhõm.
Nếu trả lời sai vừa rồi thì đã bị xử tội kháng mệnh mà mất đầu.
Khi có Đại tướng quân bên cạnh thì nàng dịu dàng nhưng khi Đại tướng quân không ở gần thì trở lại dáng vẻ sát phạt tàn nhẫn từng giết sạch quân phản loạn ở Tây Lương.
‘Đại tướng quân có biết dáng vẻ ấy của nàng không nhỉ…’
“Ngươi đang nghĩ gì đấy?”
“Hự! A, thần không nghĩ gì cả ạ!”
Mắt nhìn cũng nhạy bén kinh khủng!
Phó quan Khương tộc vội đáp trước khi ngọn thương trong tay nàng bay tới mình.
“Hừm…”
Dù vậy nữ nhân vẫn chưa hết nghi ngờ nên nhìn chằm chằm phó quan một lúc rồi nói.
“Ta sẽ theo dõi.”
“Vâng, vâng ạ!”
Trong lúc phó quan đang dè chừng ánh mắt nàng thì một binh sĩ khác mặc trang phục man di Bắc phương tiến đến báo cáo.
“Tướng quân! Báo cáo từ trinh sát phía trước ạ!”
“Chuyện gì vậy?”
Nhìn dáng vẻ binh sĩ như không tin nổi tin tức mình nghe thì nữ nhân dùng giọng lạnh lùng hỏi.
Binh sĩ lộ vẻ hoảng hốt tiếp tục nói.
“Phía trước xuất hiện đám mãnh thú đông đảo!”
“…….”
“Hổ, báo, sói, chó đồng và các loại thú khác đang tiến về phía chúng ta ạ!”
Khoảnh khắc thông tin Nam man tộc điều khiển mãnh thú được chứng thực.
“Hai bên chưa gặp nhau mà đã chạy thì chúng cũng sẽ cảm thấy lạ.”
Phó quan há hốc miệng không giấu nổi kinh ngạc còn nữ nhân khẽ nhắm mắt rồi mở ra lẩm bẩm điềm tĩnh.
Nữ nhân nhìn binh sĩ nói.
“Chẳng lẽ các ngươi không có tự tin cắt đuôi được lũ thú hoang đó sao?”
“…Chúng thần sao dám nghĩ vậy!”
Khương tộc cũng là man di sinh ra đã sống cùng ngựa.
Không phải dân tộc thua kém Hung Nô gần đó hay Ô Hoàn và Tiên Ti xa xôi về kỹ năng cưỡi ngựa.
“Ta phải cho các ngươi thấy lúc nhỏ ta đuổi theo bầy sói thế nào!”
“Ha ha! Ta còn từng trực tiếp bắt vài con nữa kìa!”
Binh sĩ lần lượt kể lại chiến tích của mình rồi cười lớn đầy sức mạnh.
Đó không phải ngạo mạn mà là tự tin có thể làm được chuyện đương nhiên.
“Có thú lớn hơn và nhanh hơn sói đấy?”
Nữ nhân nghe chiến tích của binh sĩ thì trêu đùa nói.
Dĩ nhiên binh sĩ Khương tộc không phải kẻ vì vậy mà khí thế giảm.
“Mồi săn càng lớn thì chiến công của chúng thần càng lớn nên chẳng phải tốt hơn sao!”
“Giờ sói đã nhàm chán rồi! Đã đến lúc thử thách mới!”
Trước câu trả lời tự tin ấy thì nữ nhân, Mã Siêu, cười khẩy.
“Khí phách tốt đấy. Đừng vì liều lĩnh mà chết đấy.”
“Xin đừng lo! Chúng thần là những kẻ lão luyện trong việc sống sót ạ!”
Khả năng sinh tồn của man di từ nhỏ đã trải qua vô số trận đánh thì ai nhìn cũng phải trầm trồ.
Ngày nào cũng chiến đấu với thú vật nhòm ngó gia súc và đôi khi còn vung đao với đồng loại.
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
───Leng keng.
Bất chợt tiếng chuông vang vọng trong không trung.
“Grừ grừ…”
Chẳng bao lâu sau một đám mãnh thú khổng lồ chậm rãi hiện ra.
Như trinh sát nói thì đủ loại mãnh thú lẫn lộn nhưng vẫn giữ trật tự trông thật phi thực tế.
“Hử? Nghe nói viện binh nên ta còn mong đợi quy mô lớn chứ hóa ra chỉ có thế này thôi sao?”
Nữ nhân da đồng ngồi trên voi trắng thì lẩm bẩm.
“Không biết đám cưng của ta có đủ một bữa không nữa.”
“…Đám thú con kia ăn nhiều hơn tưởng tượng sao?”
Mã Siêu dùng giọng không chút sợ hãi khiêu khích Mộc Lộc Đại Vương.
Mộc Lộc Đại Vương cười lớn mở miệng.
“Ha ha ha! Phải to lớn chứ! Nếu biết đám cưng của ta ăn bao nhiêu một ngày thì ngươi sẽ giật mình đấy!”
“…….”
“Nào, trông khí thế hơn tưởng tượng thì thử xem chịu được bao lâu nhé?”
Nói đến đó thì Mộc Lộc Đại Vương nhắm mắt đưa tay phải làm bán chưởng (半掌, chắp một tay) rồi bắt đầu lẩm bẩm gì đó.
Trước hành động bất thường ấy thì Mã Siêu cùng binh sĩ lập tức chuẩn bị tư thế.
Mộc Lộc Đại Vương đang lẩm bẩm thì rung cái chuông nhỏ cầm ở tay trái.
───Leng keng.
“Cái đó rốt cuộc là làm gì…”
Cừ rừ rừ──!
“Hử?”
Chưa kịp dứt lời Mã Siêu thì tiếng nổ vang lên cùng cuồng phong ập đến từ hư không.
Ầm ầm──!!
Xung quanh hơi tối sầm lại, đất bụi bay mù mịt, đá tự lăn lông lốc.
Mã Siêu nhìn cảnh ấy thì lẩm bẩm.
“…Đây chính là yêu thuật chỉ nghe nói sao?”
Thật sự quái dị.
Nếu là binh sĩ bình thường thì đã sợ hãi từ tình huống đột ngột này rồi ảnh hưởng đến sĩ khí nhưng Mã Siêu đã được thông báo trước nên hét lớn.
“Sống lâu mới thấy đủ loại yêu nữ quái dị! Trước hết rút lui!”
“Vâng!”
Như chờ đúng câu ấy thì đám Khương tộc theo Mã Siêu lập tức quay đầu ngựa.
Mộc Lộc Đại Vương nhìn cảnh ấy thì cười không giấu nổi.
“Ha ha ha! Khí thế oai hùng thế mà hóa ra chẳng ra gì! Còn đứng đó làm gì! Mau đuổi theo!”
Ngay khi nói xong thì mãnh thú được thả xích lộ nanh vuốt lao vút trên mặt đất.
Oa a a a──!!
Binh sĩ điều khiển mãnh thú của Mộc Lộc Đại Vương cũng hô vang đầy sức mạnh rồi đuổi theo sau thú vật.
Kỵ binh và mãnh thú lao vút trên mặt đất theo dòng cuồng phong bất ngờ thổi tới.
Giờ là trận chiến đuổi bắt xem ai bắt được ai.
0 Bình luận