Sau khi tiếp nhận kế sách của Gia Cát Lượng thì tôi lập tức dâng biểu văn cáo xuất chinh lên bệ hạ rồi trực tiếp xuất chinh.
‘Hừm… Đi xuất chinh đến nơi xa xôi trong khi để lại chính phối ngẫu của mình sao.’
‘…….’
‘Dù là việc buộc phải làm thì ta cũng hiểu nhưng dù sao thì mau chóng trở về đi.’
Trước lời nói hơi gai góc của bệ hạ thì tôi bất giác cảm thấy lòng hơi nhói lên là bí mật.
Đang ở thời kỳ tân hôn cần phải quấn quýt nhau thì đột nhiên lại phải đi công tác xa dài như thế…
Dù vậy thì để thu hút sự chú ý của Trương Lỗ thì mức độ này là cần thiết chứ sao.
Không phải lực lượng võ tướng dưới trướng tôi thiếu thốn gì nhưng danh tiếng vẫn có chênh lệch.
Và tôi cần khéo léo trung gian các tướng lĩnh dưới trướng để họ chỉ tập trung vào tác chiến.
Thành thật thì trong thế lực của tôi có rất nhiều nhân vật có cá tính cực kỳ mạnh mẽ.
Nếu thiếu tôi làm trung tâm kết nối họ thì khả năng họ hành động riêng lẻ là rất cao.
Dĩ nhiên dù hành động riêng lẻ thì năng lực của họ quá xuất sắc nên khả năng xảy ra sai lầm là thấp…
Nhưng nếu thật sự xảy ra đại nạn thì sao?
Tôi không muốn xử lý một cách an nhàn rồi tạo ra tình huống không thể kiểm soát.
“Hừm… Đây chính là cái gọi là Ích Châu sao?”
“Ừ.”
Khi đường bắt đầu trở nên hiểm trở thì Lữ Bố gần đó lẩm bẩm.
Vốn dĩ cô ấy đã mang thai nên tôi định loại khỏi biên chế quân đội…
‘Không thích! Nhất định phải đi theo!’
‘…Lữ Bố? Nếu cố sức quá gây ra chuyện lớn thì…’
Tôi cố gắng thuyết phục Lữ Bố đang làm nũng hết mức có thể nhưng Lữ Bố không chịu nhường tôi như mọi khi.
Lữ Bố dùng giọng lớn nói.
‘Ta không có Đinh Lăng ở gần thì mới là chuyện lớn!’
‘…….’
‘Ta thật sự sẽ không nhúc nhích đâu! Ừ?!’
‘…Hà.’
Trước dáng vẻ van xin quá mức của cô ấy thì cuối cùng người thua vẫn là tôi.
Cái này cũng nên gọi là ảnh hưởng của việc mang thai sao.
Khi bình thường cũng đã thường như vậy nhưng giờ Lữ Bố hoàn toàn không có ý định rời xa tôi dù chỉ một khắc.
Cứ như thể nếu tôi không ở trong tầm mắt cô ấy lâu thì cô ấy sẽ chịu áp lực quá mức.
Nếu ép buộc tách rời rồi đi thì cô ấy sẽ lén theo sau.
Dù cô ấy nghe lời ở lại thì vì áp lực quá lớn mà không biết đứa bé trong bụng sẽ ra sao.
Đây chính là tiến thoái lưỡng nan (進退兩難, tình huống tiến lui đều khó) chứ gì nữa.
Để lại ở Lạc Dương thì lo cô ấy stress dẫn đến sảy thai.
Mang theo thì lo tai nạn có thể xảy ra dẫn đến sảy thai.
Cái này cũng là một dạng tiến thoái lưỡng nan.
Không phải đùa mà cô ấy thật sự sắp khóc nên tôi cuối cùng thở dài rồi đành mang Lữ Bố theo.
Lữ Bố đã như vậy thì Tư Dữ thì sao.
‘…Chủ nhân.’
‘Ta bảo nghỉ ngơi thì cũng không chịu sao?’
‘Vâng ạ.’
Thấy dáng vẻ kiên quyết ấy thì tôi từ đầu đã ngoan ngoãn từ bỏ.
Thành thật thì đây không phải dáng vẻ của một người mẹ bình thường.
Hành vi quá phụ thuộc vào tôi cũng cần sửa nhưng phải làm sao đây.
‘…Chủ công, thần xin ở lại Lạc Dương ạ.’
‘Ừ. Cảm ơn.’
May mắn là Quan Vũ, hiện thân của nghĩa khí và trung nghĩa, nghe lời khuyên của tôi rất tốt.
Tôi quay đầu lại dặn dò Lữ Bố gần đó lần nữa.
“Lữ Bố, thật sự ở yên bên cạnh ta đấy. Hiểu chưa?”
“Trời ơi, biết rồi mà? Lời người khác thì không biết chứ lời ngươi thì ta nghe lắm.”
Nếu bình thường thì Lữ Bố đã cưỡi Xích Thố Mã nhưng giờ cô ấy đang thong dong ngồi trên cỗ xe tôi đặc biệt chuẩn bị.
Vậy Xích Thố Mã đang ở đâu.
──Phù phù phù.
…Đang kéo cỗ xe mà Lữ Bố đang ngồi.
Xích Thố Mã kéo xe thì giống như thú cưỡi truyền thuyết trong game.
Xích Thố Mã dù một mình kéo xe mà vẫn không lộ vẻ mệt mỏi chút nào.
Nói thẳng ra thì giờ ném vào làm xe chiến cũng không vấn đề.
Dĩ nhiên tôi sẽ không làm chuyện điên rồ ấy nên chỉ tưởng tượng thôi.
“…….”
Tư Dữ cũng tình hình tương tự Lữ Bố.
Chỉ khác là Ô Truy Mã thay vì Xích Thố Mã nhưng việc ngồi trên cỗ xe tôi chuẩn bị thì giống nhau.
Xích Thố Mã và Ô Truy Mã.
Cả hai đều không phải ngựa tính tình tốt nên không chỉ người xung quanh mà cả thú vật gần đó cũng không dám lại gần xe.
Binh sĩ lộ vẻ tò mò tại sao Tư Dữ và Lữ Bố lại ngồi trên xe nhưng khi vài binh tinh nhuệ mắt nhìn tốt lộ biểu cảm biết thì sẽ bị thương thì họ lập tức dập tắt hiếu kỳ.
Quả nhiên ở đâu thì giai cấp cũng là lẽ phải.
Tôi đi trên con đường núi được sửa sang khá tốt suốt mấy ngày.
“…Thật sự địa hình phiền phức thật.”
Tôi nhìn Dương Bình Quan sừng sững cách một dãy núi rồi thở dài.
Hai bên bị dãy núi khổng lồ chặn ngang và chỗ bằng phẳng duy nhất thì có tường thành đứng sừng sững nên ai nhìn cũng thấy xuyên thủng chỗ đó dễ hơn nhiều.
“Thằng khốn! Đây là lãnh thổ của Hán Ninh Thái thú Trương Công Kỳ (張公祺, tự của Trương Lỗ) đấy!”
“…….”
Ồ.
Tên kia lại là cái gì vậy?
Lý do bọn chúng gọi Hán Trung là Hán Ninh thì đơn giản.
Chỉ vì Trương Lỗ tuyên bố độc lập rồi đổi tên Hán Trung thành Hán Ninh.
Tên thành cũng tự ý thay đổi thì hình như hắn tưởng mình là vua.
“Đinh Lăng ngươi đã sớm có ý đồ với Hán Ninh (漢寧) này rồi!”
Khi tên tướng trên tường thành hét lớn thì tôi dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.
Gia Hủ gần đó nói.
“Là Trương Vệ (張衛), đệ đệ của Trương Lỗ ạ. Theo tin tình báo thì hắn chủ trương quyết chiến đến cùng.”
Phe chủ chiến sao.
Loại này thì phải đánh một trận mới chịu nghe lời.
Nhưng Dương Bình Quan hiểm trở hơn tưởng tượng nên nếu dùng sức mạnh đập thẳng thì tổn thất sẽ nghiêm trọng.
Trương Vệ, đệ đệ Trương Lỗ, cũng biết điều đó nên dùng giọng điệu tự tin hét lớn.
“Cơ hội cuối cùng đấy! Đồ giặc mau rút quân và cút khỏi đây…”
Sưu─!
“Ư ơ ơ ơ!”
Trương Vệ đội mũ trụ oai vệ đang tự tin hét lớn thì giật mình cúi đầu tránh mũi tên bay tới mình.
“Ồ, tránh được đấy.”
Lữ Bố không biết từ lúc nào đã cầm cung rồi dùng giọng tiếc nuối lẩm bẩm.
“…….”
“…Sao? Bắn cung thôi mà có sao đâu.”
Lữ Bố đối diện ánh mắt tôi thì hơi chột dạ nên bắt đầu biện minh cho mình.
…Ừ. Không phải vung vũ khí trên lưng ngựa mà chỉ đứng yên bắn cung thì chắc ổn.
Lữ Bố như đọc được tâm tư tôi thì lộ biểu cảm tự tin.
“Này! Lại thò đầu ra đây! Đồ giặc gì gì đó?!”
“Hự!”
Với khoảng cách mà cung thủ bình thường tuyệt đối không tới được nhưng Lữ Bố cứ như không quan tâm mà bắn tên lia lịa.
“Ư a!”
“Khục!”
Vài binh sĩ xui xẻo đứng gần Trương Vệ thì trúng tên Lữ Bố.
Trước tình huống khó hiểu ấy thì quân Trương Lỗ đương nhiên trốn sau tường thành.
Lữ Bố thì chép miệng nói.
“Yếu đuối thật. Một mũi tên cũng không đỡ nổi sao?”
“…….”
Đỡ được mới là lạ.
Hơn nữa tôi nhớ tên Lữ Bố bắn thì cắm phập vào cả đá nên người đỡ nổi mũi tên chứa sức mạnh kinh khủng ấy thì không nhiều.
…Dù vậy cũng không cần nhắc để làm giảm khí thế Lữ Bố nên tôi ngậm miệng nhìn Dương Bình Quan.
Trương Vệ dẫn dắt quân Trương Lỗ thì bị khí thế Lữ Bố đè nén nên không còn dáng vẻ tự tin ban đầu.
“Khụ, khụ khụ! Con ả không biết trời cao đất dày mà hỗn xược thì sống không lâu đâu!”
Chỉ cố gắng giữ thể diện vì ý thức được ánh mắt binh sĩ.
Đương nhiên Lữ Bố không phải kẻ nghe khiêu khích mà im lặng.
“Ít nhất ta sống lâu hơn ngươi nên thò đầu ra đây đi?”
“Khụ khụ khụ! Chuẩn bị! Kẻ địch sắp tấn công rồi!”
“Ngươi khinh ta sao?”
Trương Vệ cố tình lờ lời Lữ Bố rồi an ủi binh sĩ.
Thành thật thì trông hơi xấu hổ nhưng ổn không?
Tôi nhìn về Hán Trung phía sau Dương Bình Quan rồi mở miệng.
“Sau khi lắp ráp binh khí thì tấn công càng ồn ào càng tốt.”
“Tuân mệnh.”
Cao Thuận luôn lặng lẽ theo tôi hành lễ rồi bắt đầu chỉ huy binh sĩ.
Phát ra tiếng động ở phía đông rồi đánh vào phía tây.
Giờ là lúc bắt đầu tác chiến Thanh Đông Kích Tây (聲東擊西) mà Gia Cát Lượng đề xuất.
Không, trường hợp này tôi ở phía tây nên phải gọi là Thanh Tây Kích Đông (聲西擊東) sao?
Tôi vừa nghĩ chuyện vô thưởng vô phạt vừa tiếp tục suy nghĩ.
Nếu từ máy bắn đá thì đá bay vèo vèo.
Xe đụng thành thì đập cửa thành.
Xe chắn tên phía sau thì liên tục bắn tên thì đủ ồn ào chứ sao.
Lặp lại vài ngày như vậy thì Trương Vệ chắc chắn không chịu nổi nên sẽ yêu cầu Hán Trung viện trợ thêm.
Và khoảnh khắc Trương Lỗ đồng ý thì đó chính là lúc Hán Trung thất thủ.
…Không biết việc dụ dỗ nội ứng có tốt không đây.
Tôi quay đầu nhìn Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng thì dùng quạt lông trắng che miệng như bảo đừng lo rồi lộ biểu cảm tự tin.
1 Bình luận