301-400

Chương 350: Sắp xếp (4)

Chương 350: Sắp xếp (4)

Dù tôi đã khiến thế lực Ích Châu và Nam man tộc quy phục dưới trướng nhưng không phải mọi vấn đề đều được giải quyết.

…Giờ nên gọi là người Nam Trung thay vì Nam man tộc mới đúng sao?

Dù sao thì cái gì nhỉ.

Tôi từng nói trước đây ở Ích Châu có đám Ba tộc (巴族) phải không.

Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc còn xa xưa hơn hiện tại có một tiểu quốc tên là Ba (巴) quốc, nước ấy không may nằm giữa các cường quốc xung quanh nên chẳng để lại được sự tích gì đáng kể mà đã bị diệt vong nhanh chóng.

Vậy các cường quốc xung quanh là nước nào.

Là Sở quốc và Tần quốc.

Tần quốc là nước mạnh đến mức sau này thống nhất Trung Quốc lần đầu tiên, Sở quốc thì từ xưa đã nổi tiếng là cường quốc mỗi khi đánh nhau.

Thực tế thì chính Sở quốc là nước chống lại Tần quốc đến phút cuối khi Tần quốc sắp thống nhất Trung Quốc, nên có thể tưởng tượng được Sở quốc mạnh đến mức nào.

Ba quốc kẹp giữa hai gã khổng lồ ấy thì chẳng có kháng cự gì đáng kể mà nhanh chóng trở thành thuộc quốc của Sở quốc, rồi bị Tần quốc tấn công Sở quốc đánh cho tan nát mà diệt vong.

Vấn đề bắt đầu từ đó.

Ba quốc không may lấy Ích Châu làm căn cứ, mà Ích Châu là vùng đất đến tận khi Hán Cao Tổ chạy trốn Tây Sở Bá Vương mới có tay trung ương chạm đến.

Dù có vô số nhân tài theo Hán Cao Tổ cai quản Ích Châu và xây dựng nền tảng chính trị nhưng không phải tình hình như Giang Đông, đất rộng mà đã hoàn toàn nắm quyền kiểm soát.

Không may Ba tộc là thiểu số nên không được chú ý đúng mức, chúng không hoàn toàn dung hợp vào nhà Hán mà đến hàng trăm năm sau vẫn cho rằng Ích Châu là đất của mình và gây vấn đề.

Vậy điều này có ý nghĩa gì.

Thì gì chứ.

Việc rút nhân tài có năng lực đang làm việc ở Ích Châu ra ngoài trở nên khó khăn.

Thế lực không lớn nhưng cứ như sự kiện game, định kỳ nổi dậy chọc ngoáy vào sườn khiến người ta rất khó chịu.

“Vậy, vậy giờ ngoài Nam Trung thì ngài đang lo lắng về Ba tộc sao ạ?”

“Ừ.”

Bàng Thống nghe nỗi lo của tôi thì hơi ấp úng một lát rồi nói.

“Đây là dự đoán của thần… Có lẽ thời gian trôi qua thì sẽ ổn thôi ạ…”

“Ừ? Vậy sao?”

“Vâng…”

Bàng Thống khẽ gật đầu rất nhẹ.

“Họ đã ở trong nhà Hán hàng trăm năm, nên vô tình văn hóa và phong tục cũng tương đồng dần rồi ạ…”

“…….”

“Nếu thi hành chính sách dung hợp với người phương nam thì ngoại trừ vài kẻ cực đoan, Ba tộc cũng sẽ tự nhiên bị hấp thụ không ạ…?”

Sao lại hỏi ta chứ.

Bàng Thống nói tốt rồi đột nhiên thiếu tự tin, giọng nhỏ dần ở cuối câu.

Dù sao ý kiến của Bàng Thống cũng không sai.

Lý do Ba tộc hiện tại chống cự dai dẳng cũng dễ đoán.

Chắc lo rằng dưới danh nghĩa khai phá đất đai sẽ bị đối xử như nô lệ.

Mạnh Hoạch cũng từng khăng khăng không chịu hàng vì lý do ấy.

Tôi từng nói rồi, nhà Hán thực sự có xu hướng khinh miệt các dân tộc khác cực kỳ.

Chữ Man (蠻) vốn chỉ đơn giản là chữ chỉ dân tộc khác, nhưng vì bọn họ dùng chữ này với nghĩa tiêu cực quá nhiều nên cuối cùng mang ý nghĩa khinh miệt dân tộc khác.

Giờ thì những kẻ cố tình dùng chữ mọi rợ thay vì dị tộc thì có thể coi là kẻ phân biệt chủng tộc.

‘Đại tướng quân! Sao ngài lại trọng dụng đám mọi rợ phương tây?’

‘Vậy sao.’

‘Chúng là đám mọi rợ không biết ân oán!’

‘Thế à.’

Khi tôi tiếp nhận nhân tài xuất thân Khương tộc như Mã Siêu, Mã Đằng, Hàn Toại thì nội bộ triều đình lập tức có tiếng bất mãn.

Đúng nghĩa là đám người cố chấp tin rằng dân tộc Hán (漢) là cao quý nhất không nghi ngờ gì.

‘Vậy nên giờ hãy cảnh giác và tránh xa chúng….’

‘Này.’

Tôi đang đáp như robot nói với đám phân biệt chủng tộc khốn kiếp ấy rằng im lặng đi.

‘Không tôn trọng ân oán là vấn đề của tên đó, chứ có phải vấn đề của cả dân tộc không?’

‘Nhưng, nhưng việc tiếp nhận chúng một cách vô điều kiện có thể gây hỗn loạn!’

Đúng là có lý.

Tôi gật đầu một lượt rồi đáp.

‘Ừ.’

‘Cuối cùng ngài cũng hiểu….’

‘Nghĩa là ta trông ngu ngốc đến mức không nghĩ đến cả điều đó sao.’

Quan viên nghe lời tôi thì mặt trắng bệch, cảnh tượng khá thú vị.

Thực ra tên đó vì lập luận không thông nên nói bừa đại gì cũng được.

Tôi vẫy tay như không cần nghe thêm.

‘Nếu muốn thay đổi ý ta thì trước hết sửa cái dáng vẻ thiên vị cảm xúc ấy đi.’

‘…….’

‘Dáng vẻ vô cớ ghét bỏ người khác trông chẳng hay ho gì đâu.’

Đây là chuyện ngoài lề nhưng quan viên dâng ý kiến ấy không lâu sau đã biến mất khỏi triều đình.

Tôi biết chỉ có một người làm được chuyện này nên cảm thấy lạnh gáy.

Rõ ràng chỉ nói chuyện khi xung quanh toàn người của tôi nhưng thông tin lan ra từ đâu.

…Hay chính việc có người của tôi lại thành vấn đề?

Nhân tài có thể nhẹ nhàng xóa sổ một quan viên không nhớ tên thì trong trận doanh của tôi thừa thãi.

Tôi hỏi Bàng Thống thêm một câu.

“Vậy thì đám cực đoan còn sót lại sau khi dung hợp thì xử lý thế nào thì tốt?”

“Họ cuối cùng cũng sẽ phải thay đổi suy nghĩ thôi nên phải nỗ lực nhiều ạ…”

Bàng Thống đáp bằng giọng rụt rè.

“Ba tộc hiện tại đang ẩn náu ở nơi hẻo lánh không ai để ý ạ.”

“…….”

“Dù sao lực lượng cũng thiếu thốn, nếu chỉ còn lại đám cực đoan thì cũng không gây được vấn đề gì lớn ạ…”

Cái đó thì đúng.

Đến giờ nhà Hán mỗi khi Ba tộc gây vấn đề thì đều bình thản trấn áp với thái độ “lại nữa rồi”.

Nhưng nếu thế lực nhỏ đi thì Ba tộc sẽ rơi vào tình trạng hoàn toàn không làm gì được.

“Mười năm, hai mươi năm sau thì họ cuối cùng cũng sẽ thay đổi suy nghĩ… …phải không ạ?”

Bàng Thống nói nửa chừng thì mím môi một lát rồi ngược lại hỏi tôi.

Sao lại hỏi ta chứ.

Ý kiến chẳng sai gì mà sao lại dò xét thế này.

Dáng vẻ mạnh mẽ từng đối đáp với Lưu Bị trong lịch sử nguyên bản thì đi đâu mất rồi.

Tôi nhìn đôi mắt long lanh của Bàng Thống rồi khẽ cười.

“Ừ. Nếu ngươi nói vậy thì không cần lo nữa.”

“A ư… Cảm tạ.”

Bàng Thống nghe câu trả lời của tôi thì xấu hổ cúi gằm đầu.

──────────

Vài ngày trôi qua thì tôi nghĩ vấn đề Ích Châu cũng giải quyết giống Nam Trung nên gặp Lưu Đản.

“Giờ đại khái đã hiểu Ích Châu vận hành thế nào rồi.”

“Vậy, vậy sao ạ.”

Lưu Đản vẫn thấy tôi là lại lúng túng khó xử.

Xét một cách nào đó thì đây mới là bình thường.

Tôi là Đại tướng quân chỉ huy toàn bộ quân đội nhà Hán mà.

Trong loạn thế mà sức mạnh chính là pháp luật thì người không sợ tôi mới là đặc biệt.

‘Hừ, cứ thấy dáng vẻ ngẩn ngơ thế thì làm sao đây?’

‘Chủ cônggg──! Thần (臣) Mã Đằng, hôm nay cũng mang quà đến──!!’

…Đặc biệt đến mức phi thường luôn.

Dù sao cũng là đám nhân tài có cá tính rõ rệt.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói với Lưu Đản chỉ biết dò xét.

“Xem ra hào tộc Ích Châu không chịu nghe lời lắm nhỉ.”

“Vâng, vâng ạ. Vì họ đã hình thành thế lực từ trước khi phụ thân thần nhậm chức Ích Châu mục…”

Lưu Yên có vẻ đã khéo léo kiềm chế hào tộc trong tình huống ấy nhưng các con trai ông thì không có năng lực tương xứng.

Thực tế Lưu Yên vừa chết thì hào tộc Ích Châu bị tước quyền cũ lập tức nổi loạn nhân cơ hội.

Nếu dưới trướng Lưu Đản không có nhân tài có năng lực thì Ích Châu đã bị hào tộc hoặc Mạnh Hoạch nuốt chửng từ lâu.

Nghe Lưu Đản nói thì tôi gật đầu.

“Vậy thì đơn giản rồi.”

“…?”

Tôi biết rõ cách khiến đám hào tộc tự xưng là kỳ cựu mà ưỡn ngực đi lại trở nên ngoan ngoãn.

Một tay đưa quà nói “hòa bình đi”, tay kia cầm súng đe dọa.

Đây chính là nghệ thuật đàm phán đỉnh cao mà.

Ép buộc hào tộc quá mức thì cuối cùng lại gây phản loạn khác.

Khi chúng nghĩ không còn gì để mất thì sẽ liều mạng lao vào bất chấp sống chết.

Nghĩ vậy thì Tào Tháo, người thu hẹp quyền lực hào tộc triệt để, quả nhiên có năng lực.

Nhưng nếu quá thân thiện thì lại lén lút trèo cao, đó mới là vấn đề.

Đưa hối lộ rồi đòi chức vị cho người nhà, tự ý tưởng tượng rồi dùng tên tôi lung tung…

Dù sao nhìn cách chúng chuyên làm chuyện khiến tôi nổi điên thì như tổ chức đại hội “làm sao khiến gia tộc tan nát một cách ấn tượng”.

Dĩ nhiên không chỉ dừng ở bước đàm phán mà còn phải từng bước thu hẹp quyền lực hào tộc.

Khi sức mạnh trung ương mạnh lên thì hào tộc cũng tự nhiên quỳ lạy dâng hết thứ này đến thứ khác nên không cần lo.

Vốn dĩ đã có các tiểu mưu sĩ và quan viên nội chính khác rồi còn gì.

Tôi tin rằng những nhân tài có năng lực ấy sẽ tự giải quyết.

Nếu Tư Mã Ý biết suy nghĩ này chắc sẽ trừng mắt sắc lẹm nhìn tôi.

À, kệ đi.

Ta tin các ngươi~

Tôi mang tâm trạng của vị thuyền trưởng hải tặc thích quýt vỗ vai Lưu Đản.

“Nếu có hào tộc phản đối chính sách của ta thì báo lại.”

“…….”

“Đám ấy ta sẽ tự xử lý.”

Lưu Đản không nói gì chỉ gật đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!