301-400

Chương 387: Sắp xếp (5)

Chương 387: Sắp xếp (5)

Khương tộc.

Một trong những dân tộc du mục từng liên tục xâm nhập vùng biên giới, cướp bóc tài vật khiến nhà Hán đau đầu.

Dân tộc tương tự như Viking, coi việc chết trên chiến trường là tốt lành, còn chết vì bệnh tật là hung ác.

Chúng cũng giống như các dân tộc man di khác, phiền phức thì phiền phức, nhưng có đúng một điểm khác biệt.

Chúng là dân tộc từ nguồn gốc đã là sự hòa quyện của các dân tộc khác nhau.

Còn xa xưa hơn cả Tam Quốc.

Nếu tính theo thế kỷ 21 hiện đại thì là dân tộc có lịch sử gần 5.000 năm.

Thời đại xuất hiện Hoàng Đế Hiên Viên (黃帝 軒轅), một trong Tam Hoàng Ngũ Đế, thường được gọi là khởi nguyên của văn minh Trung Quốc.

Nói cách khác, họ là một dân tộc có nguồn gốc từ thời "khai thiên lập địa", xa xưa đến mức không tưởng.

Nếu so sánh với lịch sử Hàn Quốc, có lẽ họ đã cầm vũ khí chiến đấu từ thời kỳ Cổ Triều Tiên, ngang ngửa với thời đại của Đàn Quân.

Về thời điểm kiến quốc Cổ Triều Tiên thì có rất nhiều tranh luận, nhưng tạm bỏ qua chuyện đó.

Dù sao thì tại sao chúng lại là dân tộc xuất hiện từ sự hòa quyện của các dân tộc khác?

Lý do rất đơn giản.

Bộ lạc Viêm Đế (炎帝) từng khiêu chiến với bộ lạc Hoàng Đế (黃帝) bị đánh tan tác như bụi trong ngày mưa rồi chạy về phía tây và nam, kết hợp với thổ dân địa phương để hình thành dân tộc này.

A, và Hoàng Đế (黃帝) của Hiên Viên với Hoàng Đế (皇帝) mà Tần Thủy Hoàng tự xưng là hai chữ khác nhau.

Gu đặt tên người xưa sao mà giống nhau thế không biết.

Khi nhắc đến mưu sĩ xuất sắc của Trung Quốc thì nhất định phải xuất hiện Thái Công Vọng (太公望), người cũng không phải Hán tộc mà xuất thân từ Khương tộc.

Đúng vậy. Chính là Khương Thái Công (姜太公) nhắc đến câu cá là nghĩ ngay đến.

Khương Thái Công… tức là Khương Thượng (姜尙) không nhìn thiện cảm với nhà Thương, quốc gia tương tự Aztec thời ấy, hiến tế đầu người Khương tộc làm vật tế nên đã phò tá Chu Văn Vương và con trai ông là Chu Vũ Vương. Họ đã cùng nhau lật đổ nhà Thương và bình định thiên hạ.

Cũng có phần vì vua nhà Thương lúc ấy là tên điên thật sự.

Chính là tên Trụ Vương cùng yêu nữ Đát Kỷ hì hì ha ha làm nhà Thương suy vong.

Dù sao thì Khương tộc từ nguồn gốc đã là dân tộc hỗn hợp chứ không phải dân tộc đơn nhất nên việc kết hợp chính thức với dân tộc có văn hóa khác thì không coi là chuyện lớn.

Hán tộc, Đê tộc, Đột Quyết, Mông Cổ, Tây Tạng…

Dòng máu nào cũng không quan trọng.

Chỉ cần ‘đã kết hôn thì chúng ta là một gia đình!’, một tư tưởng vô cùng cởi mở.

Ở một mặt nào đó thì có lẽ họ là những người tỉnh táo nhất.

Thực tế thì trường hợp Hán tộc và Khương tộc kết hợp lập gia đình cũng rất nhiều.

Đứa trẻ hỗn huyết Hán – Khương sinh ra từ đó chính là nhân vật ấy.

Mã Đằng Thọ Thành (馬騰 壽成).

Mã Đằng xuất thân hỗn huyết Khương tộc được nói là cao tám thước, thân hình to lớn, khuôn mặt và mũi nổi bật, đây chẳng phải đặc trưng chủng tộc phương Tây điển hình sao.

“~♪”

Tôi nhìn một nữ nhân đang huýt sáo vui vẻ trong một doanh trại thuộc quân đội do tôi dẫn dắt.

Dù nhìn từ xa cũng thấy mái tóc xanh ánh bạc lấp lánh như lụa.

Đôi mắt đẹp lấp lánh như kim cương (Kim cương thạch - 金剛石).

Mã Siêu Mạnh Khởi (馬超 孟起).

Nữ nhân nhờ ngoại hình và năng lực xuất chúng mà được gọi là Cẩm Mã Siêu của Tây Lương đang bước đi với biểu cảm rất vui vẻ.

“Hic…”

Điều thú vị là khi nhìn thấy biểu cảm ấy của Mã Siêu thì Khương tộc xung quanh lén lút lùi lại.

Cảnh giữ khoảng cách như nhìn thấy thứ không nên nhìn khiến tôi ấn tượng sâu sắc.

Rầm rầm──!

Lúc ấy một lều trại gần Mã Siêu đột ngột sụp đổ, thu hút ánh mắt mọi người.

“Ư ha ha! Ta thắng rồi, đồ yếu đuối!”

“Ư ư… Tên giống lợn rừng…”

Hai binh sĩ mặc giáp nhẹ lộ diện.

Chắc là vì buồn chán nên mới thi sức mạnh gì đó.

Man di sức mạnh tốt và tính tình nóng như lửa.

Doanh trại tụ họp bọn họ lúc nào cũng như vậy.

…Lần này có vẻ hơi quá đà.

Lăn lộn trên mặt đất mà không đau sao?

Nếu may mắn thì có thể coi là chuyện nhỏ nhặt.

Nhưng giờ họ cực kỳ xui xẻo.

“…….”

Chính là Mã Siêu trực tiếp nhìn thấy cảnh ấy.

Dù là Khương tộc đang cười lớn vì thắng cuộc thi sức hay Khương tộc đang xoa lưng đau, khi đối diện Mã Siêu thì đều cứng đờ.

“…Mẹ kiếp.”

“Xong đời rồi.”

Tôi cũng nghĩ vậy.

Với Mã Siêu mà tôi biết thì sẽ nói rằng để sau này không buồn chán nữa nên đánh cho nửa sống nửa chết.

Việc Mã Siêu chỉ ngoan ngoãn trước mặt tôi thì mọi người đã nắm rõ.

Nhưng nếu có bất hạnh thì cũng có may mắn.

“…Sau này đừng làm vậy nữa. Hiểu chưa?”

“Vâng, vâng!”

Đang trong cơn cao hứng, Mã Siêu dễ dàng bỏ qua chuyện đó và tiếp tục cất bước.

Việc thân thể giao nhau với tôi khiến cô ấy vui đến vậy sao.

‘Vâng…! Xin hãy đối xử với thần như thú vật theo ý ngài…!’

…Chắc chắn là rất thích thật.

Mã Siêu là nữ nhân khi vượt qua giới hạn mà bản thân từng xấu hổ trở nên cực kỳ chủ động tiếp cận.

“Trời ơi, cái gì thế này…”

“…Ta không thấy gì hết.”

Binh sĩ Khương tộc thấy Mã Siêu thể hiện lòng khoan dung thì ngược lại càng sợ hãi hơn.

Biểu cảm như nhìn thấy thứ kinh khủng.

“…….”

“Hic!”

Khi Mã Siêu phán đoán tình huống thoáng giật mình thì Khương tộc kinh hãi đổ mồ hôi lạnh.

Chúng thuộc kiểu tự mua roi đánh mình.

Người đã rộng lượng tha thứ mà phản ứng như vậy thì đương nhiên cảm thấy bực mình.

“Hừ…”

Nhưng Mã Siêu biết tôi đang quan sát gần đó dùng sự nhẫn nại tuyệt vọng chịu đựng tình huống ấy.

Quả nhiên khi yêu một người thì lòng dạ sẽ rộng lớn khác thường sao.

Thật là sự thật thú vị.

──Thần sẽ theo chủ công đến tận chân trời góc bể!

Lời Mã Đằng từng hét lớn với tôi trước đây.

Mã Đằng, cha của Mã Siêu hiện đang là ngôi sao được yêu thích nhất trong Khương tộc, đã quỳ rạp xuống và bày tỏ lòng trung thành với tôi.

Tại sao Khương tộc lại ủng hộ Mã Siêu đến vậy?

…Chắc là vì cùng dòng máu chảy trong người.

Cái gọi là tinh thần dân tộc ấy mà.

Mã Siêu có bà nội là Khương tộc, trong lịch sử nguyên bản đã cùng Hàn Toại đại diện quân phiệt Tây Lương, lên đến vị trí cao.

Trên thực tế, để trả ơn việc Lưu Bị đã trọng dụng Mã Siêu bằng cách phong cho vị trí Phiêu Kỵ Tướng quân, một trong những chức vụ cao nhất, Khương tộc đã không ngừng hỗ trợ quân Thục và liên tục "đâm sau lưng" Tào Tháo.

Cả lúc Lưu Bị và Tào Tháo chính thức đối đầu ở trận công phòng Hán Trung cũng vậy, thậm chí khi Mã Siêu đã mất và thời gian trôi qua lâu, lúc Gia Cát Lượng Bắc phạt vẫn ủng hộ Thục quốc?

Bọn chúng bình thường chỉ lo ăn no mặc ấm còn khó khăn mà cứ liên tục cướp bóc, chỉ vì có một Mã Siêu mà liên tục ủng hộ Thục quốc.

Nói cách khác, thế lực chúng tôi từ khoảnh khắc tiếp nhận Hàn Toại và Mã Đằng đã bắt đầu thu phục Khương tộc một cách nghiêm túc cũng không ngoa.

Mã Siêu, gương mặt đại diện ở đây, cũng giữ chức vị cao, Hàn Toại và Mã Đằng cũng mỗi người chiếm một vị trí trong nhà Hán, đóng vai trò cầu nối.

Tất nhiên, với bản tính ương ngạnh và quen lối sống tự thân vận động, việc thu phục hoàn toàn họ sẽ cần phải có thời gian.

Dù vậy tôi vẫn nhận ra.

Nếu cứ tiếp tục thuận lợi như vậy thì Khương tộc cũng có thể bị thu phục vào nhà Hán giống như Nam Man tộc.

Khương tộc, một trong những dân tộc man di nổi danh từng chiếm lĩnh Trung Quốc thời Ngũ Hồ Thập Lục Quốc.

Thực tế thì Khương tộc đến tận Trung Quốc hiện đại vẫn tồn tại như một dân tộc thiểu số.

So sánh với Đê tộc, Ô Hoàn tộc, Tiên Ti tộc, Hung Nô tộc từng nổi danh tương tự nhưng bị các thế lực khác hấp thu rồi tên tuổi biến mất thì thật sự đáng kinh ngạc.

“…….”

Man di.

Man di sao…

Trung Quốc rộng lớn thật nên dân tộc giáp biên giới quá nhiều.

Nhưng nhìn theo một cách thì đây cũng là cơ hội.

Tôi không phải treo biển “Hoan nghênh man di” rồi chào đón sự quy thuận của họ.

Ở quốc gia đất đai quá rộng khiến việc khai phá đã mệt mỏi, nếu tiếp nhận họ thì sẽ trở thành lực lượng lớn.

Đương nhiên sẽ nảy sinh đủ loại vấn đề như phân biệt chủng tộc nhưng nếu vượt qua và ổn định thành công thì có lẽ có thể kiến lập đế chế ngàn năm giống La Mã.

La Mã cũng tiếp nhận đa dạng dân tộc rồi lớn mạnh nhanh chóng.

Việc ban quyền công dân La Mã bình đẳng cho dân tộc bị chinh phục là chính sách cực kỳ đột phá.

Kết quả là vô số dân tộc cư trú ở La Mã coi La Mã là tổ quốc của mình, mỗi khi quốc gia lâm nguy thì các dân tộc đều dốc sức chiến đấu đến chết.

Nhà Hán hiện tại của tôi cũng có thể làm được vậy sao.

…Điều đó phải đợi đến tương lai mới biết.

Việc tôi phải làm hiện tại là trung thành với vai trò được giao, gắn kết vô số dân tộc thành một và khiến quốc gia cường thịnh.

Các dân tộc kỵ mã phương bắc. Hãy chờ đấy.

Ta sẽ túm tóc lôi đi rồi ép buộc di cư.

Lý do từ xưa đến nay xâm lược nhà Hán là vì khó sống sao?

Vậy thì ta sẽ khiến chuyện ấy không xảy ra.

“Hộc…. hực…. Chủ công! Ngài ở đây sao!”

“…Mạnh Hoạch? Có chuyện gì vậy?”

Nữ nhân da đồng theo tôi từ Nam Man.

Vị vương đại diện cho người Nam Man nhận câu hỏi của tôi rồi lộ biểu cảm tự tin.

“Chỉ là nhớ ngài nên tìm thôi!”

“…….”

“Thần tìm được phong cảnh cực kỳ tuyệt vời ở Lạc Dương, cùng đi xem một lần nhé!”

“Ừ… Được thôi?”

Chắc có lẽ là nơi tôi biết rồi.

Dù sao tôi cũng là người cai quản Lạc Dương mà.

“…….”

Dù sao thì tốt thì tốt thôi.

Tôi nhìn Mạnh Hoạch mắt lấp lánh khẽ cười rồi theo sau cô ấy.

Mặc bộ trang phục của nhà Hán trông còn hơi gượng gạo, tướng đi của cô nàng vẫn y hệt một con vịt lạch bạch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!