301-400

Chương 396: Chế độ (4)

Chương 396: Chế độ (4)

“Vậy là… ý ngài là để thần ngồi vị trí giám khảo rồi phát hiện nhiều nhân tài sao ạ?”

“Đúng vậy.”

Tôi nhìn nhân vật đang trợn tròn mắt hỏi trước mặt.

Bàng Đức Công (龐德公).

Thúc phụ của Bàng Thống, đồng thời là danh sĩ nổi tiếng khắp Kinh Châu.

Ông chính là người đặt biệt hiệu Thủy Kính Tiên Sinh cho Tư Mã Huy, nhận ra Bàng Thống từ khi còn nhỏ không ai biết đến rồi đặt biệt hiệu Phượng Sồ cho ông.

Thậm chí biệt hiệu Ngọa Long cho Gia Cát Lượng cũng do Bàng Đức Công đặt.

Nhìn vậy thì có thể biết ngay đây chính là nhân tài tôi đang tìm.

Con mắt nhìn người xuất chúng, đầu óc linh hoạt, không lạm dụng quyền lực vào việc riêng.

“Hừ…”

Nhìn kìa.

Giờ đây dù nắm trong tay quyền lực cực lớn nhưng không những không vui mà còn lộ vẻ phiền phức.

Chỉ nhìn sơ qua cũng thấy rõ ý chí không mấy hăng hái trên khuôn mặt và biểu cảm.

Dù vậy vẫn không mất đi phẩm cách, thật sự khiến người ta kinh ngạc.

Lúc ấy Bàng Đức Công đang điên cuồng suy nghĩ gì đó trong đầu mở miệng với tôi.

“Cái, cái đó… quả là đề nghị rất vui mừng nhưng thần là kẻ vô năng nên hay là ngài tìm người thích hợp khác thì hơn ạ…”

“Vậy sao.”

Đó cũng không phải câu trả lời ngoài dự đoán.

Lần đầu gặp tôi cũng ném Bàng Thống một cái rồi lén lút muốn chuồn đi mà.

“Vậy thì đành chịu thôi.”

Dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị phương án đối phó cho tình huống này nên lộ vẻ tiếc nuối rồi lẩm bẩm.

“Nếu việc suôn sẻ rồi có vô số nhân tài đổ về thì ta cũng định nghiêm túc cân nhắc yêu cầu ẩn cư của ngươi đấy.”

“Thần từ trước đến nay vẫn mơ ước được phát hiện nhân tài ẩn dật giống như bằng hữu của thần.”

Chuyển thái độ nhanh quá đấy.

Dù sao… chính vì biết tính cách này nên tôi mới lắc lư mồi ngon.

Nhân tiện bằng hữu của ông chắc là Tư Mã Huy nổi tiếng với biệt hiệu Thủy Kính Tiên Sinh.

Nếu nhân vật như vậy làm giám khảo thì ít nhất vài năm tới không cần lo lắng về việc chiêu mộ nhân tài.

“Thưa… Đại tướng quân? Thần có một điều thắc mắc…”

“Ừm? Chuyện gì vậy.”

“Tiêu chuẩn của ‘vô số nhân tài’ mà ngài nói là bao nhiêu người ạ?”

Ồ, gì vậy.

Đã nhận ra cái bẫy tôi đào rồi sao.

Quả nhiên là người đầu óc linh hoạt.

Trước câu hỏi cẩn thận của Bàng Đức Công thì tôi cười nói.

“Ừm. Ngươi nghĩ là bao nhiêu?”

“…….”

“Nếu nhớ lại câu chuyện giữa Hán Cao Tổ và Quốc Sĩ Vô Song thì sẽ giúp ích đấy.”

Khi tôi đưa ra ví dụ làm gợi ý thì Bàng Đức Công lẩm bẩm nhỏ.

“…Đa đa ích thiện (多多益善).”

Càng nhiều càng tốt.

Những người không biết rõ Sở Hán chí cũng biết thành ngữ này.

Câu chuyện Lưu Bang đánh bại Sở Bá Vương Hạng Vũ rồi lập nhà Hán hỏi Hàn Tín.

‘Theo ngươi thì trẫm có thể chỉ huy bao nhiêu binh sĩ?’

‘Nhiều nhất cũng chỉ khoảng mười vạn thôi ạ.’

‘…Vậy ngươi có thể chỉ huy bao nhiêu binh sĩ?’

‘Thần thì nhiều càng tốt ạ.’

Nghe đến đây thì có vẻ hơi hỗn hào.

Thực tế Hàn Tín thường hành động không biết nhìn sắc mặt, đòi phong vương nên ở đây kết thúc câu chuyện rồi tích thêm một tầng bị thanh trừng cũng không lạ.

Lúc ấy quan hệ giữa Lưu Bang và Hàn Tín đã xuống mức tồi tệ nhất…

Thực tế ông bị kết tội mưu phản đủ thứ, tước bỏ vương vị.

Nhưng Hàn Tín khác thường nói thêm một câu rồi kết thúc câu chuyện một cách ấm áp.

‘Bệ hạ không phải tướng lĩnh của binh sĩ mà là tướng lĩnh của các tướng lĩnh.’

‘Điều này rõ ràng là trời giúp nên người thường không thể chống lại bệ hạ.’

Nghe lời khen ngợi khủng khiếp ấy thì Lưu Bang…

Cứ Lưu Bang Lưu Bang mãi nên cảm giác kỳ lạ.

Thôi gọi Hán Cao Tổ vậy.

Dù sao nghe lời khen ngợi khủng khiếp thì Hán Cao Tổ cười lớn khoái chí.

Nhưng Hán Cao Tổ được Hàn Tín đánh giá chỉ huy được mười vạn cũng đáng kinh ngạc.

Cứ nhìn Anh Bố mà xem, cũng nổi máu tham muốn làm Hoàng đế nên đã tạo phản. Hắn ta tự tin tuyên bố rằng Hàn Tín và Bành Việt đều đã chết, Hán Cao Tổ thì già yếu bệnh tật, chẳng ai có thể cản bước hắn.

Nhưng Anh Bố bị Hán Cao Tổ đánh tan tác chạy về Giang Đông rồi bị bạn bè phản bội mà chết.

Thực tế đối thủ là Hạng Vũ nên bị đánh đến mắt trợn trắng nhưng Hán Cao Tổ thực sự là nhân vật có năng lực.

Tể tướng Tiêu Hà liên tục dùng cheat gửi lương thực và binh sĩ từ phía sau nhưng nếu không có năng lực thì làm sao chống lại Hạng Vũ được?

Hạng Vũ nếu đối thủ vô năng thì dẫn quân một đêm có thể nghiền nát vài chục vạn.

Hán Cao Tổ cũng từng chủ quan rồi ở trận Bành Thành để 56 vạn quân bị vỏn vẹn 3 vạn quân của Hạng Vũ nghiền nát đấy thôi.

Quay lại chủ đề, Bàng Đức Công đã nhận ra ý tôi muốn nói thì sắc mặt hơi tái nhợt.

Bàng Đức Công nhìn sắc mặt tôi rồi cẩn thận nói.

“Cái… thần suy nghĩ lại thì thấy bản thân thực sự có giới hạn.”

“Tức là ngươi nói dối ta sao?”

“Hic.”

“Điều này nên nói thế nào nhỉ… Ừ. Thật sự thất vọng.”

Khi tôi hơi gây áp lực thì Bàng Đức Công bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Chắc Tư Dữ và Lữ Bố đang đứng phía sau tôi cũng đang nhìn ông ta với ánh mắt đáng sợ.

Mấy cô nàng này có thể ngốc nghếch trong chuyện khác, chứ khoản nắm bắt ý đồ của tôi thì nhạy bén khỏi chê.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Bàng Đức Công vẫn không muốn làm việc.

“Ngươi thực sự là người nuốt lời mình sao?”

“…Hừ.”

Bàng Đức Công nhận ra mình đã rơi vào thế bí thì thở dài một tiếng.

“Thật là đáng sợ. Nếu bị hổ vồ cũng không đáng sợ bằng thế này.”

“…….”

Chắc là vì Tư Dữ và Lữ Bố đang đứng phía sau tôi.

Thực tế những người lần đầu gặp tôi đều giật mình khi thấy hai người này.

Nếu ví với game thì như có hiệu ứng gây sợ hãi, chỉ tồn tại thôi đã làm giảm sĩ khí kẻ địch xung quanh.

Điều này cũng áp dụng khi tôi gặp gỡ người khác nên hầu hết nhân vật đều nhìn sắc mặt tôi.

Cuối cùng Bàng Đức Công như đã kết thúc mọi suy tư dùng giọng cung kính đáp tôi.

“Việc Đại tướng quân giao phó, thần sẽ dốc hết sức mà làm.”

“Ừ. Nhờ ngươi.”

Văn quan xong rồi thì giờ chỉ còn võ quan thôi sao?

Võ quan là loại công việc dùng thân thể nên chỉ cần đánh giá theo vẻ bề ngoài là được.

Dĩ nhiên cách chỉ huy binh sĩ hay phương pháp thắng trên chiến trường cũng phải đánh giá nhưng trừ vài ngoại lệ thì hầu hết đều do kinh nghiệm tạo nên.

Vốn dĩ dù đỗ võ quan thi cử thì ban đầu cũng bắt đầu từ phó tướng của ai đó để tích lũy kinh nghiệm.

Dù thuộc lòng Tôn Tử Binh Pháp thì thực chiến cũng không dễ dàng.

Chỉ cần phân biệt võ quan này thuộc kiểu tiên phong xông pha cùng binh sĩ hay kiểu chỉ huy điều khiển chiến trường từ hậu phương.

Đồng thời cũng để lọc bỏ đám võ quan phế vật không biết cơ bản binh pháp.

Cái gì nhỉ.

Kiểu như mấy cái kẻ ngụy biện rằng con người là động vật ăn cỏ nên cứ việc ăn cỏ mà sống, rồi dẫn quân đi mà không mang theo lương thực, kết quả là làm chết đói hàng vạn binh lính ấy.

Dù sao giám khảo chấm võ quan thi cử thì cần nhân vật trung thành, làm việc chăm chỉ, có kinh nghiệm chiến trường nhất định.

Vấn đề là tiêu chuẩn ấy cực kỳ khó.

…Dù nói vậy nhưng thực tế có nhân vật thích hợp.

Có lẽ vì chiêu mộ quá nhiều nhân tài.

Dù tình huống gì xảy ra thì cứ suy nghĩ kỹ là sẽ có nhân vật phù hợp nhảy ra.

Chu Tuấn từng là một trong những Trung lang tướng tham gia trấn áp loạn Khăn Vàng.

Giờ đã lui về hậu phương nhưng lòng trung với nhà Hán và năng lực xuất chúng thì ai cũng công nhận.

Hoàng Phủ Tung và Lư Thực cũng nghĩ đến nhưng hai vị ấy tuổi cao quá nên loại.

Trong lịch sử nguyên bản thì hai vị này khoảng thời gian này đã bệnh qua đời.

Thế lực chúng tôi có Thần Y Hoa Đà nhưng cẩn thận vẫn phải cẩn thận.

Vậy thì Chu Tuấn là sao?

Vị ấy sau khi Đổng Trác chết thì quở trách Lý Thôi và Quách Dĩ rồi bị bắt làm tù binh, chịu đủ loại nhục mạ rồi phẫn tử.

Nên hiện tại vẫn còn khỏe mạnh.

Dù sao giám khảo toàn người già nhưng không còn cách nào khác.

Dù văn quan hay võ quan thì người trẻ phải chạy đôn chạy đáo xử lý công việc.

Tổng trách nhiệm Gia Hủ cũng đang chất đống việc khác.

Dù sao để chế độ khoa cử chính thức bắt đầu thì cần thời gian.

Phải nghĩ đến nhiều luật lệ cho trường hợp bất ngờ, như Tào Tháo nói thì phải chuẩn bị biện pháp kiềm chế để giám khảo không lạm dụng quyền lực riêng tư.

Dù vậy rồi cũng sẽ có ngày chuẩn bị xong và kỳ thi chính thức bắt đầu.

Đến lúc ấy thì nhân tiện ôn lại khoa cử nên đi xem một lần.

Dù bài thi thí sinh nộp thì tôi cũng không hiểu viết gì.

“Hà, lạnh quá.”

Tôi run lên vì luồng gió lạnh buốt lướt qua người.

Mau kết thúc mùa đông để xuống phía dưới thôi.

Tôi nhớ đến Trường Giang xa xa rồi trầm ngâm suy nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!