Trung tâm Ích Châu.
Trên bình nguyên không xa Thành Đô, được gọi là trung tâm Ích Châu, thi thể nằm la liệt khắp nơi.
Điểm đặc biệt duy nhất có lẽ là hầu hết thi thể đều mặc trang phục quân chính quy.
“Ha ha ha! Lúc nào cũng vênh váo mà hóa ra chẳng ra gì!”
Nữ nhân da đồng hun với giáp da tê giác trang trí lông chim và lông thú cười lớn sảng khoái.
“Ngày nào cũng đến gần lãnh địa chúng ta mà ra vẻ ta đây, thật sự bực mình!”
Khi đám thư sinh nào đó bảo phải dâng cống phẩm cho man di phương nam thì nàng hơi nóng máu.
Nên nàng nói dùng nắm đấm để nói chuyện rồi lao thẳng vào thì chúng không chống đỡ nổi mà đổ rạp như rạ.
Nhận được dũng khí từ đó thì nữ nhân nghĩ đã đến nước này thì phải khiến đám phương bắc biết sợ nên huy động toàn bộ nhân mạch của mình.
Mạnh Hoạch đeo thắt lưng hình sư tử chĩa kiếm về phía trước rồi tự tin hét lớn.
“Tiến lên! Hãy tuân theo mệnh lệnh của Man Vương (蠻王) Mạnh Hoạch này!”
“…Này. Ta đã bảo đừng dùng từ Man Vương rồi mà.”
Khi binh sĩ Nam man theo nàng hưởng ứng tiếng hét tự tin ấy thì nhân vật gần Mạnh Hoạch lên tiếng với nàng.
“Chữ Man (蠻) ấy mang nghĩa là man di mà?”
“…Thì sao?”
Mạnh Hoạch nghiêng đầu như không hiểu vấn đề gì.
“Man Vương, nghe ngầu chứ?”
“Không, chính từ man di ấy là cách gọi khinh miệt chúng ta… Hà. Thôi vậy.”
Nhân vật nói với nàng thở dài trước dáng vẻ Mạnh Hoạch dù giải thích bao lần cũng không hiểu.
Mạnh Hoạch dùng giọng thân thiết nói với nữ nhân.
“Lại sao nữa? Hay là ghen tị vì chỉ mình ta có biệt danh ngầu thôi?”
“Cái đó là cái quái quỷ gì…”
Nữ nhân suýt nữa buột miệng lời nặng nề thì lập tức ngậm miệng.
Nàng lẩm bẩm nhỏ giọng.
“Nhịn đi nhịn đi… Không thể nói nặng lời với đại tướng dẫn quân được…”
Mạnh Hoạch không biết có hiểu tâm tư nàng hay không mà vẫn cười vui vẻ.
“Tỷ, giờ làm sao đây?”
“Làm sao là sao! Cứ thế xông thẳng vào biến nơi này thành của chúng ta!”
Nghe câu hỏi của muội muội thì Mạnh Hoạch dùng giọng mạnh mẽ hét lớn.
“Tiến lên! Kẻ nào cản đường thì đập tan hết!”
Oa a a a──!!
Man tộc (蠻族) đã đánh bại liên quân Lưu Đản và Lâu Phát thì đồng loạt hô vang.
──────────
Nói đến Nam man tộc thì đại khái nghĩ đến gì?
Thứ nổi tiếng nhất thì chắc chắn là chuyện Thất Túng Thất Cầm (七縱七擒) giữa Gia Cát Lượng và Mạnh Hoạch.
Sáu lần bị bắt vẫn không chịu hàng, đến lần thứ bảy bị bắt mới cảm thấy xấu hổ rồi hàng Gia Cát Lượng.
Khác với nhận thức thông thường thì Mạnh Hoạch không phải kẻ ngu ngốc chỉ biết tấn công bừa bãi.
Hắn nhận ra quân Gia Cát Lượng mệt mỏi vì cái nóng thiêu đốt nên chuyển sang chiến thuật cầm cự.
Hoặc giả vờ hàng rồi tìm cơ hội bắt Gia Cát Lượng.
Dĩ nhiên Gia Cát Lượng nhìn thấu hết nên ngược lại đánh úp sau lưng rồi bắt hắn.
Mỗi lần như vậy thì Mạnh Hoạch lại la lối trận này vô hiệu nên trông khá xấu xí.
Chỉ nhìn vậy thì tưởng Gia Cát Lượng dễ dàng đè bẹp Mạnh Hoạch bảy lần nhưng thực tế thì khác.
Điểm đáng sợ thật sự của Mạnh Hoạch chính là nhân mạch.
Tên quái dị Mạnh Hoạch này mỗi lần đại bại thì mất hơn vạn binh sĩ.
Nhưng Gia Cát Lượng thả hắn ra rồi chỉ một thời gian ngắn sau hắn lại như chưa từng có chuyện gì mà khôi phục binh lực rồi lại khiêu chiến.
Không biết nhân mạch thế nào mà dù không còn một binh sĩ cũng kéo hết các thế lực nổi tiếng Nam man đến.
Những tên ấn tượng nhất trong nhân mạch Mạnh Hoạch thì chính là đám này.
Đóa Tư Đại Vương cai quản vùng đầm lầy độc dùng rắn độc và bọ cạp khiến chạm vào là chết ngay.
Mộc Lộc Đại Vương cưỡi voi dùng chú thuật thần diệu điều khiển thú vật.
Ngột Đột Cốt với thân hình phủ đầy vảy và lớp da cứng cáp, đao kiếm chém không đứt, tên bắn không xuyên thủng.
Đúng nghĩa là quân đội fantasy do trí tưởng tượng La Quán Trung tổng động viên.
Thậm chí Mộc Lộc Đại Vương dùng yêu thuật điều khiển thú vật còn khiến Triệu Vân và Ngụy Diên từng đại bại một lần.
Nhớ cảnh cuối phim nhân vật chính bị người ngoài hành tinh da xanh mê hoặc rồi phản bội loài người thì sẽ hình dung được.
Nhìn con người bị thú vật khổng lồ húc bay tứ tung thì hiểu rõ sức mạnh của thiên nhiên là gì.
Từ câu chuyện của Trương Tùng thì quân đội Mạnh Hoạch dùng thú vật là chắc chắn.
Tôi đột nhiên phải đối mặt với quân đội huyền ảo trước mắt.
“Vậy là Nam man tộc vừa điều khiển thú vật vừa dùng yêu thuật sao?”
“Khó, khó tin nhưng là sự thật ạ!”
Tư Mã Ý nhận báo cáo từ trinh sát xâm nhập Ích Châu thì lộ vẻ đau đầu.
“Lại là đám quái quỷ gì thế này…”
Tâm trạng con bé thì tôi hiểu.
Đánh nhau với quân đội bình thường đến giờ thì đột nhiên đám chơi ở thế giới khác nhảy ra thì ai mà không hoảng.
Không phải vô cớ sau khi Lưu Bị chết thì át chủ bài của Thục quốc là Triệu Vân và Ngụy Diên từng giật mình rút quân.
“Thú vật… Thú vật sao… Có nên dùng hỏa công không?”
“Điều, điều đó thì có vẻ tốt hơn ạ.”
Tư Mã Ý lẩm bẩm một tiếng thì Bàng Thống đồng tình.
Bàng Thống dùng giọng nhỏ tiếp tục.
“Không thể trực diện va chạm với thú vật được ạ…”
Điều đó thì đúng.
Voi húc một phát thì dù trận hình gì cũng tan tành.
Hổ tung cú đấm mèo thì cổ quay 180 độ.
Trong truyện cổ cũng thường nói người mạnh thì một mình bắt hổ.
Nhưng nghĩ đến đám hổ kéo đến ùn ùn thì hơi sợ thật.
Lúc ấy Tư Mã Ý nói với Gia Cát Lượng vẫn luôn cười.
“Này. Ngươi có ý tưởng tốt nào không?”
Biểu cảm rõ ràng không thích việc mình phải hỏi Gia Cát Lượng.
Nhưng đúng kiểu phân biệt công tư rõ ràng nên Tư Mã Ý gác tự tôn sang một bên hỏi ý kiến Gia Cát Lượng.
“Ý kiến của tại hạ cũng không khác các vị là mấy ạ.”
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng rồi dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.
“Bản chất thú vật khi thấy thứ khiến chúng sợ hãi thì lập tức cụp đuôi chạy mất thôi ạ.”
Nghĩa là khai thác sự khác biệt giữa người và thú.
Khác với con người có lý trí suy nghĩ thì thú vật chỉ hành động theo bản năng.
Trừ khi giao tiếp hai chiều như druid thì chắc chắn có giới hạn.
Vấn đề là cái đó.
“Vậy làm sao để khiến chúng sợ hãi đây?”
Vấn đề là làm sao trấn an đám mãnh thú đang mắt long sòng sọc nhìn thịt trước mặt.
Làm đám thú con gào thét đòi thịt tươi chạy đến phải sợ hãi thì không phải chuyện dễ dàng.
Tư Mã Ý đang chỉ ra vấn đề ấy.
Trước câu hỏi ấy thì Gia Cát Lượng dùng giọng như hỏi gì lạ vậy đáp.
“Các vị vừa không nhắc đến sao ạ?”
“…Ý nói hỏa công?”
“Vâng ạ.”
Quả nhiên để khiến thú vật sợ hãi thì không gì bằng lửa.
Cảnh nhân vật chính bị nạn ở nơi hoang vắng vung vẩy đuốc đối đầu mãnh thú thì không phải hiếm.
“Nếu ý kiến đã thống nhất vậy thì không còn cách nào khác.”
Trước câu trả lời điềm tĩnh của Gia Cát Lượng thì Tư Mã Ý thở dài thườn thượt.
“Dù chịu chút tổn thất thì cũng nên hướng đến hỏa công…”
“Có cách tốt hơn thế, ngài có muốn nghe không ạ?”
Như thể chờ đúng lúc này thì Gia Cát Lượng cắt lời Tư Mã Ý rồi hỏi tôi.
“…….”
Trước sự khiêu khích của Gia Cát Lượng thì Tư Mã Ý đương nhiên run rẩy toàn thân.
“Ư a a…”
Bàng Thống đối mặt cảnh ấy thì run rẩy theo nghĩa khác mà sợ hãi.
Không phải trẻ con mà sao lại thế này.
…Nghĩ lại thì đúng là trẻ con thật?
Gia Cát Lượng vẫn chưa quá mười lăm tuổi.
Không phải vô cớ mỗi lần thấy thì tôi đều gọi là tiểu mưu sĩ đâu.
“…Hừ, không hổ là kẻ chưa làm lễ thành nhân mà hành xử trẻ con thật.”
Đây là gây chiến rồi.
Đương nhiên Gia Cát Lượng không phải người nghe vậy mà im lặng.
“Với thần thì tuổi cũng không chênh lệch bao nhiêu chứ ạ?”
“Ừ, chắc vậy.”
Tư Mã Ý thể hiện dáng vẻ người lớn nhịn trẻ con rồi thong dong đáp trả.
Quả nhiên trong những người ở đây thì chỉ Gia Cát Lượng là chưa làm lễ thành nhân.
Bàng Thống cũng đồng tuổi Tư Mã Ý nên đã làm lễ thành nhân từ lâu.
“Ư ư…”
Gia Cát Lượng được gọi là Thần Cơ Diệu Toán (神機妙算) thì với tấn công tuổi tác cũng không làm gì được.
Dù sao thì bị tấn công tuổi tác khi còn nhỏ thì giận lắm.
Vốn định véo má Gia Cát Lượng rồi mắng một trận nhưng có vẻ không cần thiết.
……Dĩ nhiên với tôi thì cả Tư Mã Ý lẫn Gia Cát Lượng đều trông trẻ như nhau.
Giống như học sinh cấp ba tấn công tuổi tác học sinh cấp hai.
Nghĩ đến tuổi của hai đứa thì cũng không sai.
0 Bình luận