301-400

Chương 398: Giang Đông (2)

Chương 398: Giang Đông (2)

Công Tôn Toản và Viên Thiệu.

Hai nhân vật tranh giành bá quyền Hà Bắc.

Tôi nhận được thư của bọn họ rồi suy nghĩ một lát rồi quyết định đứng về phe ai.

Thực ra cũng chẳng có gì phải suy nghĩ.

Công Tôn Toản tên này đã khiến quá nhiều máu chảy.

Hơn nữa phần lớn máu ấy lại là của dân chúng chẳng làm tội ác gì chỉ sống yên bình?

Trước đây Lưu Bị từng đích thân đi xem thành trì Công Tôn Toản cai quản rồi nói rằng trên đường phố không có lấy một người trẻ tuổi.

Chỉ có những lão nhân yếu ớt và trẻ con, trên con đường không chút sức sống chỉ biết nhìn sắc mặt binh sĩ.

Gộp mọi chuyện lại, có vẻ như hắn đã bắt ép toàn bộ thanh niên trai tráng trong vùng đi xây dựng pháo đài khổng lồ Dịch Kinh lâu.

Hơn nữa với danh nghĩa cung cấp quân phí mà cướp bóc nhà dân không còn người rồi còn phóng hỏa.

Dĩ nhiên nhà có trẻ con và lão nhân cũng không ngoại lệ.

Dù thời đại này không có internet cũng không có điện thoại di động nhưng hành vi của quân hùng thì nhất định sẽ được ghi chép bằng cách nào đó.

Đó chính là định mệnh của kẻ ngồi ở vị trí cao.

Nghĩ lại thì tên này chẳng khác gì Đổng Trác.

Giỏi đánh nhau, tính tình tàn bạo, lấy danh nghĩa vì thuộc hạ mà cướp bóc dân chúng.

Đúng rồi. Tên này chính là Đổng Trác phiên bản 2.

Ý chí của Đổng Trác được kế thừa ở đây.

…Hình như từng có lúc nghĩ điều tương tự về chủ đề này?

Rõ ràng khi liệt kê ác hành của tên thích nước mật ong tự xưng hoàng đế cũng từng nghĩ như vậy mà.

Chuyện đó thì để đó, trước hết hãy nghĩ xem sau này sẽ làm gì.

Nếu tôi đứng về phe Viên Thiệu thì có phải phải góp một tay chiếm Dịch Kinh Lâu không?

Thành thật thì dù góp một tay thì tôi cũng không nghĩ có thể nhanh chóng chiếm được Dịch Kinh Lâu.

Viên Thiệu cũng liên tục tấn công để vượt tường thành nhưng thấy không được nên đào hầm rồi mới miễn cưỡng chiếm được tòa thành.

Hơn nữa kế hoạch đào hầm thành công cũng vì hành vi kỳ quái khó hiểu của Công Tôn Toản khiến binh sĩ và tướng lĩnh lần lượt bỏ trốn nên phòng thủ không được chu đáo.

Người ta thấy Công Tôn Toản chui vào Dịch Kinh Lâu rồi đùa vui gọi là kẻ tự kỷ ở trong phòng nhưng Công Tôn Toản thực sự trở thành kẻ tự kỷ ở trong phòng sau khi chui vào Dịch Kinh Lâu.

Có lẽ vì liên tục bại trận nên phát điên nên không ra khỏi lầu mình ở, không gặp nam nhân trên bảy tuổi, còn huấn luyện tỳ thiếp hét lớn để từ cách xa hàng trăm bước chỉ truyền lệnh một chiều.

Rồi còn gặp gỡ mấy tên thầy bói và thương nhân kỳ lạ kết nghĩa huynh đệ nên thuộc hạ nhìn cảnh ấy mà cho rằng thế lực này hết cứu được rồi bỏ trốn cũng chẳng có gì lạ.

Dù sao thì nếu liên tục đưa quân thì chiếm được thôi.

Nhưng nghĩ đến việc sau này Công Tôn Toản sụp đổ gần như tự diệt thì không cần thiết phải làm vậy.

…Vấn đề là tốn thời gian kinh khủng.

Dù vậy vẫn tốt hơn là lao vào Dịch Kinh Lâu với phòng ngự điên cuồng rồi mất binh sĩ như mưa.

Cái hố khổng lồ trước tường thành thì bao giờ mới lấp được, hàng ngàn tháp canh trên tường thành thì bao giờ mới phá được?

Pháo đài khổng lồ Công Tôn Toản dồn toàn bộ nhân lực và tài sản của một châu (州) làm ra thì dù thế lực nào đến cũng có thể cầm cự dai dẳng.

Ưm… Vậy thì gửi thư cho Viên Thiệu nội dung thế này được không.

───Công Tôn Toản sớm muộn gì cũng tự diệt nên chỉ cần chờ thời cơ là được.

Thư tôi viết không thể tránh được giọng điệu cứng nhắc.

Vì với Viên Thiệu không phải quan hệ thân thiết.

Tôi nói chuyện với Viên Thiệu nhiều nhất cũng chỉ hai lần.

Trước khi diệt Đổng Trác, và sau khi diệt Đổng Trác.

Tào Tháo gặp cùng thời điểm với Viên Thiệu thì liên tục tiếp cận vì thấy tôi thú vị nên khác biệt lớn.

Lúc ấy nói với Viên Thiệu đừng để dục vọng quyền lực nuốt chửng thì giờ nhớ lại vẫn xấu hổ.

Rốt cuộc tự tin gì vậy chứ.

“Biết rồi! Biết rồi đấy!”

Ừ?

Giọng nói vừa cộc lốc vừa cáu kỉnh này rất quen thuộc.

Tôi đang viết nội dung về Công Tôn Toản thì nghe giọng quen thuộc từ xung quanh nên quay đầu lại.

“Ngài ở đây ạ! Tìm mãi mới thấy!”

“Tư Mã Ý?”

Nhìn Tư Mã Ý mở toang cửa lao vào như có chuyện gấp thì tôi lộ vẻ nghi hoặc.

“Sao gấp thế? Có chuyện lớn xảy ra sao?”

“Chuyện lớn chính là ngài suýt bị ám sát đấy!”

Á. Đột nhiên vào thẳng vấn đề thế này.

Việc có ám sát nhắm vào tôi lại gây sốc đến vậy sao.

Tôi hơi bối rối nên im lặng thì Tư Mã Ý lập tức tiếp tục.

“Dù sao thì xem đi! Đây là thông tin thu thập trong một tháng gần đây đấy ạ!”

“Ừ… Ừ.”

Tôi dùng ánh mắt ngẩn ngơ đọc văn kiện Tư Mã Ý mang đến.

Trong văn kiện ghi thông tin về Trương Khải Dương, kẻ định ám sát tôi, thực sự quyết tâm nên lộ ra mọi thông tin chi tiết nhỏ nhặt.

Cha mẹ là ai, thời thơ ấu sống thế nào, trước khi làm thích khách làm gì, vân vân…

Trương Khải Dương bất ngờ là thích khách không đổi tên mà hoạt động.

Lý do thì đơn giản.

Vì tôi chính là mục tiêu đầu tiên.

Tư Mã Ý dùng giọng điềm tĩnh giải thích.

“Tìm hiểu thì hắn từng làm phó tướng dưới trướng Viên Thuật ạ.”

“Vậy sao.”

Viên Thuật tên này cũng đặc biệt thật.

Rõ ràng chẳng làm được gì tốt đẹp, kẻ ngu ngốc nhưng tiêu tiền như nước rồi tình cờ gặp may nên lại có vô số trung thần.

Ngay cả Đổng Trác hung bạo cũng có Lý Nho và Hoa Hùng trung thành nên cũng không lạ…

“Vấn đề là sau khi Viên Thuật chết ạ.”

“…….”

“Hắn đột nhiên mất tích vài tháng rồi mang theo tài sản khổng lồ xuất hiện để lọt vào mắt Trần Vương.”

Ừ. Rõ ràng Lưu Sủng cũng nói vậy.

Trương Khải Dương hô to rằng sẽ dâng toàn bộ tài sản gia đình cho dân chúng nghèo khó nên xin nhận mình làm thị tòng.

Lưu Sủng thấy phiền phức nên từ chối thì hắn lập tức rút đoản đao giấu trong lòng định tự sát.

Thật là sự quả cảm khiến người ta phải cảm thán.

Trước tình huống đột ngột ấy thì Lưu Sủng đành phải chấp nhận đề nghị của Trương Khải Dương.

Nhân vật nghĩa hiệp dâng toàn bộ tài sản khổng lồ cho dân chúng rồi quy thuận.

Ai dám bạc đãi nhân vật như vậy chứ.

Lưu Sủng cũng vì vậy mà luôn sủng ái Trương Khải Dương ở gần bên.

…Vì vậy trong lịch sử nguyên bản Lưu Sủng bị Trương Khải Dương ám sát.

Thành thật thì tôi cũng tò mò.

Nhìn sơ thôi cũng thấy lão nhân thực lực xuất chúng sao lại không chống cự nổi mà chết.

Nếu đối đầu chính diện thì binh sĩ bình thường thậm chí không phải đối thủ của lão nhân đáng sợ ấy.

Đánh giá xung quanh thì giỏi cung nỏ nhưng nhìn bàn tay to như nắp vung và cơ bắp cuồn cuộn thì cận chiến cũng không dễ đối phó.

Dù sao thì chỉ nhìn vậy thì Trương Khải Dương không có gì kỳ lạ.

Trừ đúng một điểm.

Vì sao.

Gia đình Trương Khải Dương chỉ là nông dân bình thường trong số nông dân bình thường.

Việc Trương Khải Dương rải tài sản khổng lồ gọi là tài sản gia đình để lọt vào mắt Lưu Sủng mới là vấn đề.

Ừ. Vậy thì còn lại chỉ có một.

Hắn nhận chỉ thị của ai đó và được hỗ trợ.

Nhận ra điều đó thì tôi ngẩng đầu lên và lập tức đối diện ánh mắt lạnh lẽo của Tư Mã Ý.

“…Lưu Do (劉繇).”

“Ơ?”

Sao tên đó lại xuất hiện ở đây.

Tên đó đang điên cuồng đánh nhau với Nghiêm Bạch Hổ ở bên kia Trường Giang cơ mà.

Lưu Do rốt cuộc rảnh rỗi gì mà định ám sát tôi?

Nhìn vẻ nghi hoặc của tôi thì Tư Mã Ý lẩm bẩm.

“Chính xác thì là tướng lĩnh dưới trướng Lưu Do tự ý hành động vì muốn lập công ạ.”

“…….”

“Chắc biết mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Giang Đông nên ra tay trước… Vâng. Không có cửa đâu ạ.”

Thật là.

Ý đồ thì không phải không hiểu nhưng kết quả cuối cùng lại thành chọc tổ ong.

Dù sao cũng định tấn công nhưng mà…

Nếu đầu hàng thì người khác có thể tha thứ nhưng thủ phạm tuyệt đối không thể sống yên.

Dù tôi tha thứ và nhận hắn thì chẳng mấy chốc cũng sẽ bị phát hiện thành thi thể ở ngõ hẻm vắng.

Không, sẽ không dùng cách lộ liễu vậy mà ngụy trang thành tai nạn để giết.

Cũng có cách nghiêm khắc kiểu giết hắn thì sẽ không gặp lại mặt nữa nhưng tôi chưa cảm thấy cần thiết đến vậy.

“…….”

“Ừ. Đám khốn ấy đúng không?”

Tư Dữ và Lữ Bố đang hộ vệ phía sau tôi cũng tỏa ra khí tức không lành như thể bắt được rồi.

Cái này… có vẻ sắp náo loạn một phen rồi.

Tư Dữ thì thôi nhưng phải quản lý tốt để Lữ Bố đừng đột nhiên bùng nổ.

Tôi không chịu nổi ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt mình của Tư Mã Ý rồi giơ cờ trắng.

“…Được rồi. Thời tiết cũng ấm lên rồi nên bắt đầu chinh phạt Giang Đông thôi.”

“Vâng. Ngài nghĩ đúng rồi ạ.”

Tư Mã Ý vừa nghe lời tôi đã nở nụ cười rạng rỡ đến đáng sợ.

Giang Đông… Giang Đông sao.

Ngày tôi vượt Trường Giang cuối cùng cũng đến.

Ngày xưa ở Tinh Châu đánh nhau với man di thì thậm chí không tưởng tượng nổi mà.

Cảm giác thật mới mẻ làm sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!