“Chủ công! Thần có thể hỏi một câu được không ạ!”
“Ừm?”
Vài ngày sau khi thả Mạnh Hoạch bị bắt lần thứ hai.
Trước khi chiếm Ngân Khanh sơn căn cứ của Mạnh Hoạch, tôi đang nghỉ ngơi thì quay đầu nhìn vị tướng đến doanh trại.
“Có chuyện gì vậy?”
Nữ nhân tóc nâu dài đến thắt lưng, dáng vẻ mạnh mẽ.
Ngụy Diên suýt bị Gia Cát Lượng phân biệt đối xử ngoại hình vì tướng phản cốt gì đó giờ đang đứng trước mặt tôi.
Ngụy Diên dùng giọng mạnh mẽ hét lớn.
“Thần tò mò tại sao ngài cứ liên tục thả Man Vương kia ra!”
“…….”
Từ trước đến nay tôi vẫn nghĩ, mỗi lần gặp tôi thì giọng Ngụy Diên lại tràn đầy sức mạnh.
Rốt cuộc lý do là gì.
Có phải hành động để thể hiện bản thân tràn đầy ý chí không?
Dù sao thì câu hỏi của Ngụy Diên lúc này cũng không lạ.
Theo một cách nhìn thì có thể coi là đang kéo dài cuộc chiến vốn có thể kết thúc ngay bây giờ để tăng thêm tổn thất cho quân ta.
Dù nhờ các tiểu mưu sĩ mà đại thắng nhưng không phải không có binh sĩ mất mạng.
Ai đó có thể sẽ nảy sinh nghi vấn.
Họ chỉ uổng phí sinh mạng thôi sao?
Tôi có thể dứt khoát trả lời là không.
“Lần trước cũng đã nói rồi nhưng lý do ta thả Mạnh Hoạch là để hoàn toàn sáp nhập Nam man tộc.”
“…….”
“Nam man tộc cũng là đám gây ra không ít vấn đề.”
Trong các tác phẩm liên quan Tam Quốc thì ấn tượng về Nam man tộc thường là yên ổn ở quê nhà rồi đột nhiên bị tên côn đồ Gia Cát Lượng xông vào đánh đập.
Nhưng thực tế thì khác.
Nam man tộc cũng giống như du mục phương bắc, thường xuyên rời khỏi đất mình để cướp bóc làng mạc ở Ích Châu.
Có thể coi là điểm chung của man di sống quanh các quốc gia nông nghiệp thời xưa.
Thiếu thứ gì đó sao?
Vậy thì cướp từ đám ngốc đang làm ruộng ở kia là được.
Dân tộc buộc phải du mục vì đất đai cằn cỗi chỉ mọc cỏ dại và thời tiết khắc nghiệt.
Dân tộc cố gắng sinh tồn trong rừng rậm đầy động thực vật thù địch với con người và vô số bệnh dịch hoành hành.
Họ cũng có hoàn cảnh riêng nhưng không thể cứ chịu đựng mãi được.
“Ta từ lâu đã định nhân cơ hội này giải quyết triệt để man di từ lâu quấy nhiễu Ích Châu.”
Tôi chỉnh lại tư thế rồi nhìn Ngụy Diên nói.
“Chúng cũng không phải dễ đối phó nên tổn thất có thể lớn.”
“…….”
“Nhưng đây là việc phải có người làm.”
Nếu chỉ hài lòng với việc ngăn cướp bóc thì sau này có thể bị đâm sau lưng nghiêm trọng.
Nếu Gia Cát Lượng không bắt Mạnh Hoạch rồi thả bảy lần, không hòa hợp Nam man tộc và Hán tộc thì sẽ thêm một kẻ gây rối trong thời Ngũ Hồ Thập Lục Quốc khi man di hoành hành.
Thời Ngũ Hồ Thập Lục Quốc, tộc Đê (氐族), man di phương bắc, giả trang Hán tộc rồi kế thừa di chí Thục Hán (蜀漢) để lập Thành Hán (成漢) ở Ích Châu thì có thể thấy người Ích Châu khi ấy nhớ nhà Hán đến mức nào.
Nhìn vậy thì mới thấy Gia Cát Lượng nội chính giỏi đến không tưởng.
Không phải vô cớ mà hậu thế ca tụng.
Dĩ nhiên tôi không định đối xử qua loa với binh sĩ theo mình rồi mất mạng.
Thi thể của họ sẽ được thu dọn và đưa về quê nhà an táng, gia đình họ sẽ được hưởng mọi ưu đãi và tiền bồi thường để không phải chịu cảnh thiếu thốn.
Đương nhiên tài chính hao hụt kinh khủng nhưng quân đội vốn là con ngựa ăn tiền.
Không đầu tư quốc phòng vì tiếc tiền thì sẽ bị địch diệt vong ngay.
Lý do binh sĩ trung thành cao cũng có phần vì điều này.
Dù sao… người xưa tôn sùng chết trên chiến trường nên cũng có mặt ấy.
Chẳng phải La Quán Trung cũng đã cho những vị tướng chết già như Hoàng Trung và Cam Ninh được tử trận một cách oanh liệt trong trận Di Lăng sao.
“Ta nghĩ việc ngươi nảy sinh nghi vấn như vậy là đương nhiên.”
Tôi đứng dậy rồi vỗ vai Ngụy Diên.
“Dĩ nhiên, liên quan đến sinh mạng con người thì sao có thể không quan trọng.”
“Chủ công…”
“Dù vậy thì việc này là cần thiết, mong ngươi hiểu.”
Thoạt nhìn thì có vẻ không đáng kể nhưng nhìn về tương lai thì vô cùng quan trọng.
“Nếu sau này còn điều gì thắc mắc thì cứ tìm ta không cần ngại ngùng.”
Ta khởi binh với ý định gì ban đầu, bắt đầu dính máu người khác từ khi nào.
“Ta không phải nhân vật hoàn hảo nên lúc nào cũng cần người có góc nhìn khác.”
Giờ mà gục ngã vì tội lỗi thì gánh nặng trên vai tôi quá lớn.
“Trước khi về thì uống chén trà không?”
“…Là đề nghị vinh quang nhưng giờ thì không cần ạ!”
Ngụy Diên dùng giọng mạnh mẽ đáp tôi.
“Ngụy Diên này! Xin thề lại lần nữa sẽ dốc hết sức vì thiên hạ mà chủ công mơ ước!”
“…….”
Trước dáng vẻ đột nhiên hăng hái của Ngụy Diên thì tôi ngẩn ngơ gật đầu.
Sao đột nhiên thế này.
Nhìn mắt lấp lánh thì có vẻ cảm nhận được gì đó từ câu trả lời của tôi.
Tôi im lặng một lát rồi hỏi Ngụy Diên.
“…Câu hỏi hết rồi sao?”
“Vâng! Chủ công! Xin hãy nghỉ ngơi cho tốt ạ!”
“Ừ, ừ.”
Ngụy Diên hét lớn đầy sức mạnh rồi cúi chào tôi rồi biến mất như gió.
Tôi có nói gì kích thích cảm xúc sao?
Ừm… Có lẽ câu cuối mời uống trà khá hiệu quả.
Quả nhiên đối xử tử tế với người khác thì phúc sẽ đến.
Lúc ấy Lữ Bố đang quan sát gần đó mở miệng.
“Trời ạ… Sao lại mời uống trà vào giờ khuya thế này?!”
“?”
Đột nhiên nói gì vậy.
Tôi dùng ánh mắt nghi ngờ có phải mình nghĩ đúng không thì nhìn Lữ Bố.
Trước ánh mắt ấy thì phản ứng của Lữ Bố rất đơn giản.
“Lại cái biểu cảm không biết gì nữa!”
“…….”
“Ta đã nói bao lần rồi, lộ vẻ ngây thơ thì sẽ bị ăn tươi nuốt sống!”
Lữ Bố như người lớn khuyên trẻ con mà cảnh cáo tôi.
“Nhớ kỹ! Phụ nữ đều là dã thú cả!”
Cô ấy bị Tư Dữ lây rồi sao?
Nghe vậy thì tôi buộc phải hỏi Lữ Bố một câu không thể không hỏi.
“Vậy Lữ Bố cũng là dã thú sao?”
“…Ưt.”
Lữ Bố đỏ mặt im lặng một lát trước câu hỏi của tôi rồi hét lớn.
“Đúng vậy! Ta cũng là dã thú! Sao chứ!”
Lữ Bố khác với Tư Dữ tránh ánh mắt tôi thì dùng giọng đường hoàng nói.
“Nếu ta không thua thì đêm ngày cũng ăn tươi nuốt sống ngươi rồi!”
“…….”
Trước lời khiêu khích dâm đãng ấy thì tôi câm nín.
Lữ Bố mắt đảo lia lịa thì có vẻ không biết mình vừa nói gì.
……Đúng là rời thành thị rồi chiến đấu với Nam man tộc nên thời gian khá dài.
Nghĩa là đã khá lâu chưa chồng chất thân thể.
Việc Lữ Bố giờ bùng nổ cũng chứng minh dục vọng tích tụ khá nhiều.
Dù vậy thì lúc chiến đấu sắp tới thì không thể cởi quần áo được.
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Lữ Bố rồi nói.
“Ừm… Cố lên một chút nữa.”
“Phản ứng đột ngột gì vậy?! Ngươi, ngươi sợ ta rồi sao?!”
Trước thái độ lộ rõ của Lữ Bố thì tôi cười khổ.
Không cần khiêu khích ta lúc này thì sau này ta sẽ hành hạ thỏa thích mà.
“…….”
Khi tôi đang xoa đầu Lữ Bố thì Tư Dữ gần đó lặng lẽ chìa đầu mình về phía tôi.
Dáng vẻ ấy giống hệt thú cưng đòi chủ nhân quan tâm.
──────────
Ngân Khanh sơn (銀坑山).
Dịch đại khái thì nghĩa là mỏ bạc.
Thật sự đặt tên dễ hiểu.
Ít nhất chiếm được nơi này thì không lo thiếu tiền nữa.
Tìm kỹ thì chắc đâu đó có Kim Khanh sơn.
Dù sao thì Mạnh Hoạch không giống Nam man tộc chút nào mà cố thủ trong thành xây ở Ngân Khanh sơn.
Vấn đề duy nhất là điều này.
Ba mặt thành bao quanh bởi sông, địa hình thiên nhiên ưu việt.
Đã là núi nên độ dốc hơi cao, thêm sông bao quanh thì hướng tấn công cũng bị hạn chế nghiêm trọng.
Tấn công chính diện nơi này thì tổn thất sẽ lớn đến mức không tưởng tượng nổi.
“Ồ…”
Nhìn thành từ xa thì tôi không khỏi thốt lên cảm thán.
Tôi cứ nghĩ cô ta là kẻ chỉ biết lao đầu vào trận địch mà không suy nghĩ gì nhưng hóa ra biết cách đánh bẩn khiến đối phương kiệt sức.
Ý chí phải thắng bằng được tôi thật sự rõ ràng.
Tôi dựng doanh trại ở khoảng cách tên không tới thì quay đầu hỏi.
“Thế nào, có kế hoạch tốt nào không?”
“Không khó ạ.”
Vị quân sư tóc trắng đang quan sát chiến trường thì che miệng bằng quạt lông trắng rồi khẽ cười bằng mắt.
“Toàn bộ đều theo tính toán của thần ạ.”
Mưu sĩ từng đánh bại Nam man tộc bảy lần trong lịch sử nguyên bản thì chỉ điềm tĩnh cười.
0 Bình luận