301-400

Chương 358: Sinh mệnh (3)

Chương 358: Sinh mệnh (3)

Sau khi con tôi ra đời thì phủ đệ trở nên khá náo nhiệt.

“Haha! Chúc mừng chủ công!”

“Ngày vui thế này sao thiếu được rượu!”

Các nam võ tướng thân cận với tôi thì như chờ đợi khoảnh khắc này mà kéo đến tu rượu ừng ực.

Dáng vẻ thiếu uy nghiêm ấy giống hệt các ông chú hàng xóm.

Nếu gia đình họ thấy cảnh này chắc sẽ thở dài.

…Dù sao Tôn Kiên còn ở Lạc Dương thì thôi, nhưng Mã Đằng sao đến nhanh thế?

Hay cũng cưỡi Huyết Mã giống con gái mình?

Dĩ nhiên không chỉ có những người này đến thăm phủ tôi.

“Ôi chà. Cuối cùng cũng thực hiện được giấc mơ rồi nhỉ.”

“Im đi!”

Khi Trương Liêu cười hài lòng nói thì Lữ Bố đang ôm khư khư đứa bé trong lòng hét lớn.

“Oa oa oa…”

“A, á!”

Đương nhiên đứa trẻ đang ngủ trong lòng Lữ Bố nghe tiếng hét lớn thì khóc oe oe một tiếng.

Thấy vậy Lữ Bố giật mình kinh hãi rồi vội vàng dỗ dành con.

“Xin lỗi con yêu! Ngủ tiếp đi!”

“Auu…”

Có lẽ nỗ lực tuyệt vọng của Lữ Bố có tác dụng nên Lữ Hòa lại ngủ ngon lành mà không có chuyện gì.

Lữ Bố thở phào nhẹ nhõm rồi lẩm bẩm.

“Huu… Suýt nữa thì nguy rồi.”

“Hì hì.”

Trương Liêu thì như thấy vui vẻ trước cảnh Thiên Hạ Vô Song bị một đứa trẻ làm cho chật vật.

“Con yêu… Ngủ ngoan… Không ngờ ngày nào cũng nghe từ miệng tướng quân ra những từ đáng yêu thế này.”

“Ngươi thì khác gì…?! ”

Lữ Bố định hét lớn lần nữa vì lời Trương Liêu nhưng ý thức được đứa trẻ đang ngủ say nên ngậm chặt miệng.

Lữ Bố tạm thời ngậm miệng hạ giọng rồi tiếp tục nói.

“…Ngươi thì khác gì chứ? Với trẻ con thì phải nói thế này mới thích chứ…!”

Lời Lữ Bố không sai.

Cơm thì gọi là măm măm.

Bánh kẹo thì gọi là bim bim.

Phạt thì gọi là ăn roi còn bẩn thì gọi là kinh kinh….

Những từ như vậy gọi là ngôn ngữ trẻ sơ sinh, ngôn ngữ trẻ sơ sinh giúp hình thành quan hệ gắn bó và phát triển ngôn ngữ.

Vấn đề là những từ ấy dính vào miệng cha mẹ rồi vô thức nói ra bình thường.

Dù sao thì cũng không phải vấn đề nghiêm trọng đến mức…

…Có phải vấn đề nghiêm trọng không?

Nếu đến chỗ đồng nghiệp nói “Giờ đi ăn cơm thôi!” mà lại thành “Giờ đi ăn măm măm thôi!” thì sao.

Đương nhiên xấu hổ là phần của bản thân.

Không thể đổ lỗi cho ai nên càng xấu hổ hơn.

Lữ Bố dùng biểu cảm hơi sắc bén nói.

“Trương Liêu, đợi lúc tỷ thí sau này thì biết tay ta…!”

“Tại hạ mong chờ đấy.”

Ánh mắt ấy thì người bình thường cũng đủ run sợ tại chỗ nhưng Trương Liêu thì quen thuộc mà điềm tĩnh tiếp nhận.

Quan hệ tốt đẹp vẫn y nguyên.

Khi tôi đang nhìn cảnh ấy mà khẽ cười thì Từ Hoảng tiến lại gần.

“Thưa… chủ công?”

“Ừ? Có chuyện gì?”

Từ Hoảng gọi tôi thì cứ liếc nhìn đâu đó rồi hỏi bằng giọng tò mò.

“Vị kia đang làm gì vậy ạ…”

“À, ý ngươi là Tư Dữ sao?”

Tôi quay đầu nhìn Tư Dữ rồi dùng giọng chẳng có gì khó nói.

“Ta cũng không biết.”

“…?”

Từ Hoảng thì như không ngờ câu trả lời ấy nên nghiêng đầu.

Nhưng biết làm sao được.

Không biết thì phải nói không biết chứ.

Tư Dữ giờ đang ôm đứa con đang ngủ say trong lòng rồi nhắm mắt.

Như đang thiền cũng nên, như đang ngủ cũng nên…

Khi tôi nhìn em ấy thì em ấy lập tức mở mắt đối diện ánh mắt tôi nên chắc là trường hợp đầu.

Thiền trong khi ôm con.

Kết hợp nghe thì không hợp nhưng nghĩ lại thì rất giống Tư Dữ.

“…….”

“…….”

Quan Vũ bụng đã phồng to đến mức người lần đầu gặp cũng biết là phụ nữ mang thai.

Trương Phi không hiểu sao lại mím chặt miệng im lặng.

Hai người thứ hai và thứ ba trong Tỷ Muội Đào Viên đang tạo nên bầu không khí kỳ lạ như xảy ra chuyện lớn.

Dù nhìn thế nào cũng đang dò xét ánh mắt đại tỷ là Lưu Bị.

…Thật sự khiến người ta để ý.

Không phải một hai ngày mà cứ liên tục lộ dáng vẻ khác thường thì dù không thân thiết lắm cũng sẽ tò mò có chuyện gì.

Tôi đang ngồi ở chỗ thích hợp gọi Lưu Bị.

“Lưu Bị.”

“Vâng.”

Lưu Bị đang dẫn bộ khúc của tôi cảnh giới xung quanh vừa nghe tôi gọi thì lập tức phản ứng.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen chứng minh Lưu Bị là hoàng tộc rồi hỏi.

“Nói thẳng vào vấn đề. Có chuyện gì sao?”

“…….”

“Gần đây ta quan sát thì bầu không khí các ngươi có gì đó lạ.”

Tôi dùng giọng điềm tĩnh như tư vấn tiếp tục.

“Nếu có phiền muộn thì ta sẽ nghe, cứ thẳng thắn (Hư Tâm Thản Hoài - 虛心坦懷, không chút e dè mà nói hết suy nghĩ trong lòng) nói đi.”

“Điều đó thì…”

Khi tôi nghiêm túc nói thì Lưu Bị mấp máy môi, Quan Vũ và Trương Phi thì nhìn tình huống ấy bằng ánh mắt hơi mong đợi.

Thành thật thì tôi không nghĩ Quan Vũ và Trương Phi gây ra chuyện lớn đến mức chọc giận Lưu Bị.

Dù có gây chuyện thì với quan hệ ba người ấy thì Lưu Bị chắc cũng bình tĩnh tha thứ.

Vốn dĩ nếu thật sự có chuyện lớn thì đã báo cáo lên tôi từ lâu.

Xét đến điều đó thì có thể biết là vấn đề rất cá nhân khiến bầu không khí kỳ lạ, nhưng trừ khi thân thiết lắm thì ít ai hỏi đến lĩnh vực riêng tư thế này.

Thật may mắn là Lưu Bị và tôi khá thân thiết.

“……Thần.”

“Ừ?”

Lúc ấy Lưu Bị như miệng bị khóa cúi gằm đầu rồi miễn cưỡng mở miệng.

Vấn đề là giọng quá nhỏ nên chẳng nghe thấy gì.

Lưu Bị thường không lộ cảm xúc mà đến mức này thì chắc chắn là chuyện rất xấu hổ.

Tôi đang điềm tĩnh chờ câu trả lời của Lưu Bị lại hỏi lần nữa.

“Giọng nhỏ quá nên không nghe được. Ngươi nói to hơn chút được không?”

“…Chỉ có thần là không mang thai được…”

À.

“…….”

“…….”

Ngay khi nghe câu trả lời thì giữa Lưu Bị và tôi hiện lên sự im lặng kỳ lạ.

Nghĩ lại thì trong lịch sử nguyên bản Lưu Bị cũng gần năm mươi tuổi mới có con trai đầu lòng.

Tính cả hai con gái bị Tào Tháo bắt ở Trường Bản Pha và hai con gái sau này sinh thì tổng cộng chỉ năm người con.

So với Tào Tháo để lại hơn ba mươi người con thì chênh lệch trời đất.

…Giờ nghĩ lại thì có lý do Tào Tháo một lần đã mang thai thành công.

Cái này gọi là bám sát lịch sử cũng đúng nhỉ.

Dù sao năm đứa cũng đã nhiều rồi nhưng lần này Lưu Bị xui xẻo thôi.

Tôi đang suy nghĩ cách phá vỡ bầu không khí thì nói với Trương Phi đang ở gần nhìn tình huống.

“…Trương Phi. Lại gần đây.”

“Ư, ừ.”

Trương Phi dò xét ánh mắt Lưu Bị tiến lại gần tôi.

“Hừm…”

Tôi nhìn chằm chằm Trương Phi đã tiến gần rồi đưa tay sờ bụng.

“Á oái?!”

“Quả nhiên bụng hơi nhô ra rồi.”

Trước hành động đột ngột của tôi thì Trương Phi giật mình kinh hãi rồi lùi lại phắt phắt.

“Đột, đột nhiên làm gì vậy! Đây là quấy rối tình dục đấy!”

“Ừ ừ… Xin lỗi.”

Người từng định chuốc rượu tôi rồi đè lên giờ nói thế thì thật nghi vấn.

Người từng ngày nào cũng lao vào nói sẽ mang thai giống Vân Trường tỷ tỷ giờ lại thế này nên thật sự không quen.

Kiểu tấn công tốt nhưng phòng thủ yếu.

Dù sao thì sau khi sờ bụng thì thông tin Trương Phi mang thai là sự thật.

Nếu tính từ trước khi tôi xuất chinh Ích Châu thì giờ đã khoảng bốn tháng.

Nghĩ lại thì Quan Vũ cũng sắp đến lúc sinh chứ?

Nếu tính từ lúc về Lạc Dương sau khi đánh bại Viên Thuật rồi chồng chất thân thể thì mai sinh cũng không lạ.

……Tốc độ sinh con tăng lên một cách bất thường.

Từ giờ nên kiềm chế chút chăng.

Nếu cứ thế này thì giống Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản để lại hơn ba mươi đứa con cũng được.

Tuy không thể vượt qua kỷ lục trăm đứa con của Trung Sơn Tĩnh Vương được.

Tôi vuốt cằm suy nghĩ một lát rồi dùng giọng như thường nói.

“Quan Vũ thì cứ ở lại phủ ta đến khi sinh con bình an.”

“Vâng.”

“Trương Phi thì tùy ý, không sao đâu.”

“…Hừ!”

Quan Vũ đáp bằng giọng điềm tĩnh nhưng Trương Phi thì hơi giận dỗi quay đầu.

Chắc kéo dài khá lâu đây.

“Còn Lưu Bị thì…”

Tôi quay đầu nhìn Lưu Bị vẫn xấu hổ cúi đầu.

“Ừm, định chọn ngày chứ?”

“…Thần xin nhờ vả.”

Dù xấu hổ nhưng vẫn biết chừng mực là Lưu Bị.

Dù sao thì tên con Lưu Bị thì phải suy nghĩ.

Dùng nghĩa tử Lưu Phong hay Lưu Thiện đây.

Tên Lưu Thiện nghe sao thấy đứa con đáng yêu của tôi sẽ dính vào chuyện kỳ quặc nên hơi ngại.

…Mà thôi, không biết nữa.

Chuyện đó đến lúc ấy tính sau vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!