Ở các quốc gia cổ đại thì việc quân chủ đi săn là một sự kiện cực kỳ lớn lao.
Không chỉ quân chủ một mình mà các thần tử hầu hạ cũng phải tham gia săn bắn, đồng thời phải huy động binh lực hộ vệ họ.
Đương nhiên cần lượng lớn vật tư để nuôi no đám người ấy, còn phải lập kế hoạch thời gian nghiêm ngặt.
Dĩ nhiên trong lúc săn bắn thì các thần tử đi cùng không thể xử lý quốc sự là chuyện thừa.
Hơn nữa cần rất nhiều nhân lực để dồn thú vật đến chỗ quân chủ, còn cần nói gì nữa?
Đúng nghĩa là việc hao tổn quốc lực một cách trắng trợn.
Không phải vô cớ mà người xưa gọi quân chủ hay đi săn là ám quân.
Vậy tại sao lại làm việc săn bắn ấy?
Thì… vì vui thôi.
Chỉ cần nhìn từ việc dùng từ “du hứng” một cách công khai để chỉ săn bắn thì có thể biết người xưa thích săn bắn đến mức nào.
Những việc phiền phức tôi vừa nhắc thì thuộc hạ đều xử lý hết.
Quân chủ chỉ cần cưỡi ngựa đi rồi bắn tên vèo vèo cho sướng tay là xong.
Nếu không thích thì tự lên ngôi vương thôi.
…Dù vậy hoạt động săn bắn không phải chỉ có mặt tiêu cực.
Vì là sự kiện quân chủ và thần tử trực tiếp vận động thân thể nên có thể chăm sóc sức khỏe, săn bắn thường diễn ra ở rừng núi nên cũng kiêm huấn luyện cho binh sĩ hộ vệ.
Giải tỏa căng thẳng cũng rất quan trọng để sống cuộc đời.
Con người nếu chỉ làm việc không nghỉ thì sẽ ngã quỵ.
Hơn nữa còn là sự kiện thể hiện uy quyền quân chủ nên không làm hoàn toàn cũng không được.
Quan trọng là làm vừa đủ cần thiết và biết kiềm chế.
Bất cứ thứ gì cũng không quá mức, vừa phải.
Nghĩ vậy thì sống trên đời thật sự phiền phức.
Dù sao thì hoàng đế bệ hạ không phải người thích hoạt động săn bắn lắm.
Nghĩ đến việc săn bắn luôn nằm trong sở thích của các bậc cao nhân xưa thì trường hợp này khá hiếm.
Lý do không thích săn bắn thì lần trước cũng từng nghĩ đến rồi.
Là gì nhỉ, nói rằng thích ở bên tôi hơn là săn bắn?
Bệ hạ luôn theo dõi từng cử chỉ của tôi có vẻ đã lập tức nhìn thấu rằng tôi không thích săn bắn lắm.
…Nghĩ kỹ thì tôi đã cho rất nhiều cơ sở để phán đoán như vậy.
‘Đinh Lăng! Cùng đi săn đi! Săn bắn!’
‘Không thích.’
‘Hức….’
Thời còn ở Tinh Châu tôi từng nhiều lần từ chối đề nghị đi săn của Lữ Bố.
Ngay cả Lữ Bố từng dí sát tự tin cũng phải rũ rượi rút lui trước giọng điệu dứt khoát của tôi.
Với tôi thì chỉ có một trường hợp mới đi săn.
Khi thú rừng xuống dân cư gây hại.
Khi có lợn rừng khổng lồ phá hoại mùa màng hay hổ, gấu ăn thịt người, những con thật sự nguy hiểm, xuất hiện thì tôi đích thân cưỡi ngựa đi săn.
Thông thường nếu báo cáo lên đến tôi thì nghĩa là những thợ săn khác đều bỏ lỡ, là con thú cực kỳ xảo quyệt.
Trường hợp này thì để giải quyết nhanh tôi thường tự ra tay.
Dĩ nhiên không phải tôi bắt mà là tướng lĩnh gần đó bắt.
Tôi giống như trưởng đoàn cổ vũ thôi.
Khi tôi ở gần thì vô số người muốn lấy lòng tôi sẽ mắt sáng rực đi tìm thú.
Hổ, gấu, sói v.v….
Bảo tồn thiên nhiên gì chứ khi thú đã nếm mùi người gần dân cư thì tôi biết làm sao.
Chỉ còn cách chơi trò chơi sinh tử mày chết hay tao chết thôi.
Bảo tồn động vật thì để hậu thế lo.
Ta phải lo cho con người trước đã.
Ra lệnh bắt hết thú nguy hiểm gần đây thì thật sự khiến giống ăn thịt gần như tuyệt chủng thì đáng kinh ngạc.
Đây chính là sức mạnh của số lượng sao?
Dù sao thì với hoàng đế bệ hạ đã thu thập sở thích của tôi chi tiết và chiều theo thì không có lý do gì để đi săn, thứ tôi không thích lắm.
Nếu tôi thích săn bắn thì chắc đã lấy cớ ấy để tăng thời gian ở bên tôi.
Lúc này may mắn là tôi thích nằm dài ở nhà hơn.
Việc chuẩn bị săn bắn do bệ hạ quyết định đột xuất không mất nhiều thời gian.
Lạc Dương từng là nơi chạy đến cực điểm của chính trị tham nhũng.
Gần thành phố ấy sao không có săn trường hoàng thất sở hữu?
…Không biết nên thích hay không đây.
Hơn nữa tiên đế Hán Linh Đế thích tửu sắc trong cung nên không đi săn, bệ hạ hiện tại lên ngôi cũng ít khi săn bắn.
Nhờ vậy mà thú săn thì thừa thãi.
Đến mức lấy cớ điều tiết số lượng để săn bắt kiếm thêm thu nhập.
Nghĩa là không cần huy động đông người dồn thú từ xa.
Săn trường gần, không cần nhiều nhân lực, cũng không định chơi lâu.
Đến mức này mà mất nhiều thời gian chuẩn bị mới là lạ.
“Nếu chuẩn bị xong thì xuất phát thôi.”
“Vâng.”
Tôi cùng Lưu Bị dẫn bộ khúc của tôi bước đi.
“…….”
“Ưm…”
Quan Vũ và Trương Phi vẫn vì lý do không rõ mà dò xét ánh mắt đại tỷ tỷ của mình.
Họ nghĩ không lộ nhưng với mắt tôi từng chồng chất thân thể thì thấy rõ mồn một.
Nhìn tình huống ấy thì tôi không khỏi nghi hoặc.
Mấy người thật sự làm gì sai rồi sao?
──────────
Bắn cung.
Thành thật mà nói thì tỷ lệ trúng tên của tôi khá thấp.
Nói đơn giản là rất yếu về việc ngắm bắn cái gì đó.
Ngay cả trong game chỉ cần nhắm rồi click chuột cũng không trúng thì thực tế khỏi nói.
Nếu các tổ tiên đang vui vẻ thi bắn cung ở phía đông nghe được chắc sẽ cầm roi đuổi theo mắng “thằng này”.
Nhưng không thể nói dối được.
Dù vậy nhờ luyện tập liên tục thì bắn đứng yên tại chỗ thì tỷ lệ trúng tăng lên.
Mười phát thì trúng bảy phát.
Nhưng chỉ đến mức này mà vênh váo nói bắn cung giỏi thì tự tôn của tôi không cho phép.
Kỵ xạ bắn cung trên lưng ngựa?
Có thể bắt chước nhưng nếu thấy cảnh tên của tôi bay vèo vèo trong không trung thì chắc nghĩ có bắn trúng ma quỷ không.
Ý nghĩa của điều đó là gì.
“Lại trượt rồi.”
Có nghĩa là tôi hoàn toàn bất lực trước những con thú đang nhảy nhót loạn xạ và di chuyển lắt léo trong rừng.
Đang chạy thẳng tự dưng lại rẽ trái là sao?
Mục tiêu đứng yên còn khó trúng thì đám thú chạy nhanh đến mức người xem phải trầm trồ thì sao.
Thật sự không phải dễ dàng gì nên tôi thở dài.
Phập!
“Á, thật là! Ta cũng trượt rồi!”
Lúc ấy Lữ Bố thấy tên mình bắn trượt ngay bên cạnh thú thì cười gượng.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Ta biết là cố ý không trúng mà.”
“Hức!”
Lữ Bố lộ vẻ ngạc nhiên như hỏi sao biết được.
Không, ngươi diễn tệ thật.
Có ai không nhìn thấu diễn xuất ấy không.
Đến nơi để vui chơi mà người khác lại dò xét mình thì không phải điều tôi mong muốn nên tôi khẽ cười.
“Không cần giữ thể diện cho ta đâu, cứ làm theo ý thích đi.”
“…Ừ.”
Lữ Bố nghe lời tôi thì đỏ mặt gật đầu.
Rắc!
“…Á.”
Tư Dữ thì liên tục bẻ gãy cung đến mức có thể gọi là phá hoại vũ khí.
Em ấy kéo dây cung như muốn nắm cảm giác nhưng mức độ quá mạnh nên (thứ từng là) cung bị kéo dài ra.
Khoảnh khắc hiểu tại sao Tư Dữ thích ném thương hơn bắn cung.
Dù sao thì chuyện này thật sự có thể xảy ra.
Cảnh thân cung gỗ bị bẻ đôi thì dù xem bao nhiêu lần cũng lạ lùng.
“Quả nhiên… khó trúng thật.”
Bệ hạ ở tình cảnh tương tự tôi thì nhìn tên cứ cắm xuống đất mà ủ rũ.
…Ưm, thế này không hay đâu.
Dù binh sĩ nhận lệnh của tôi đã dồn rất nhiều thú về phía bệ hạ nhưng vẫn không bắt được con nào thì vấn đề lớn.
Hoàng đế đi săn mà không bắt được con nào?
Ai nhìn cũng thấy mất mặt.
Đủ hiểu tại sao bệ hạ không thích săn bắn.
Tôi nhớ lại giai thoại giữa Tào Tháo và Hiến Đế rồi mở miệng với hoàng đế.
“…Bệ hạ, có thể đưa cho thần một mũi tên không ạ?”
“Ưm? Chuyện đó thì dễ thôi.”
Hoàng đế tiến đến đưa mũi tên mình dùng cho tôi.
Mũi tên ấy ai nhìn cũng biết là do hoàng đế bắn, toát lên vẻ cao quý.
Việc làm mũi tên dùng một lần mà tinh xảo thế này chính là thể hiện uy quyền hoàng thất.
Tôi xoay đầu nhìn quanh rồi nhanh chóng phát hiện một con hươu đực ấn tượng.
Sừng con đó to thật.
Thân hình cũng lớn.
Trung Quốc cổ đại ví hươu với phú quý và thành công, coi săn được là điềm lành nên đúng là con thú tôi đang tìm.
Khiiii──!!
Vấn đề duy nhất là vừa kéo dây cung thì nó kêu lớn rồi bắt đầu chạy trốn.
Giờ rút lui cũng muộn nên tôi buộc phải cẩn thận.
Dù dân tộc của tôi giờ không phải Hàn (韓) mà là Hán (漢) khác nhưng tôi tin tổ tiên sẽ cho mượn sức mạnh.
Dù sao thì sẽ cho mượn.
Vèo──!
Nghĩ nếu mũi tên này trượt thì giao cho Lữ Bố lần sau nên tôi thản nhiên buông dây cung,
Phập!
Mũi tên lơ lửng trong không trung một lúc rồi cắm chính xác vào đầu con hươu.
Con hươu bị xuyên thủng sau gáy không kịp kêu đã chết ngay tại chỗ rồi đổ ầm xuống đất.
Nhìn cảnh ấy thì tôi hơi ngẩn ngơ.
…Trúng thật rồi.
Thật sự tổ tiên cho mượn sức mạnh sao.
“Ôi, trúng rồi! Quả nhiên là Đinh Lăng…”
“Suỵt. Im lặng đi.”
“Ưng…?”
Lữ Bố như chờ đợi tình huống này để khen tôi nghe lời tôi thì nghiêng đầu.
Sau đó khi tôi hạ cung thì vài thần tử xác nhận thi thể lập tức phát hiện mũi tên của hoàng đế rồi hô to.
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
Tiếng vạn tuế ba lần hướng về hoàng đế nhanh chóng lan ra xung quanh.
Hình như trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, có chi tiết Tào Tháo đã cố tình che khuất Hoàng đế để tranh công nhận tiếng hô vạn tuế thì phải.
Lúc ấy Quan Vũ giận dữ muốn giết Tào Tháo, Lưu Bị can ngăn, cảnh tượng khá ấn tượng.
Với tôi thì không có lý do gì phải làm vậy.
Tôi ngoan ngoãn lùi lại rồi điềm tĩnh nhìn cảnh hoàng đế nhận vạn tuế.
“…Chuyện gì vậy?”
Bệ hạ ngạc nhiên trước tình huống đột ngột lộ vẻ bối rối rất thú vị.
0 Bình luận