Tôi tính toán đại khái mất bao nhiêu ngày để hấp thu Dự Châu thì bất ngờ nhận ra không mất thời gian quá dài nên hài lòng gật đầu.
Vị trí liền kề Tư Lệ Châu nơi có Lạc Dương.
Những thế lực quy mô nhỏ nếu khuyên hàng thì xác suất cao sẽ chấp nhận.
Hai yếu tố này trùng hợp nên nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ thì trước khi mùa đông bắt đầu, tức là trước Lập Đông (立冬, đầu tháng mười một), có thể chiếm được khu vực Dự Châu.
Thường xuyên chỉ đến những vùng xa xôi hiểm trở như Giang Đông, Ích Châu hay Nam Trung nên giờ đến vùng gần thì cảm khái mới mẻ thật.
Tôi sắp xếp rõ ràng chỉ những điểm chính của kế hoạch tiếp theo một cách dễ hiểu rồi ghi nội dung ấy thành biểu văn rồi dâng lên bệ hạ.
“Đại tướng quân.”
“Bệ hạ gọi thần ạ.”
Hoàng đế dùng động tác quen thuộc xem xét biểu văn ấy rồi mở miệng.
“Vừa trở về Lạc Dương chưa được bao lâu mà đã định ra ngoài lang thang vậy.”
“…Bệ hạ?”
Khi tôi lộ vẻ kinh ngạc thì bệ hạ dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Dáng vẻ dốc lòng vì việc nước rõ ràng cũng rất hấp dẫn nhưng trẫm lo lắng ngươi vì bị thời gian thúc ép mà quên mất điều quan trọng nhất.”
“…….”
“Hơn nữa bên cạnh Đại tướng quân còn có đứa trẻ chưa cai sữa nữa chứ.”
Bệ hạ cố ý làm vẻ nghiêm khắc tiếp tục nói.
“Vì sức khỏe và gia đình của ngươi thì biểu văn này trẫm không thể chấp thuận.”
“Hừm…”
Đây là lần đầu bệ hạ cương quyết từ chối thỉnh cầu của tôi như vậy.
Bệ hạ trông lo lắng tôi quá sa đà vào việc nước.
Tôi đang suy nghĩ làm sao để thay đổi tâm ý bệ hạ thì cẩn thận nói.
“Nếu thần không đích thân xuất chinh thì có được không ạ?”
“…….”
“Nhà Hán có nhiều tướng lĩnh tài năng nên dù thần không có mặt thì việc vẫn sẽ được xử lý tốt.”
Nếu cái này cũng không thông thì tình hình khó khăn rồi.
Nếu vậy thì tôi đành rũ vai bước đi một cách bất lực thôi.
Đây là cách khơi gợi cảm xúc thay vì lý trí.
Khi tôi đang hơi lo lắng thì miệng bệ hạ từ từ mở ra.
“…Nếu vậy thì không sao.”
“Cảm tạ bệ hạ.”
May mắn là dự đoán của tôi không sai nên đã nhận được sự cho phép từ bệ hạ.
“Nhưng hãy nhớ kỹ điều này.”
Lúc ấy bệ hạ nói.
“Nếu có tin ngươi rời khỏi Lạc Dương thì trẫm sẽ lập tức ra lệnh trở về hoàng cung ngay lập tức.”
“…….”
“Nếu không tin thì cứ thử xem.”
Đôi mắt đen như hắc diệu thạch của bệ hạ lóe lên lạnh lẽo.
Tôi quan sát dáng vẻ ấy đành cúi đầu đáp lại như vậy.
“Thần nào dám.”
Về rồi phải suy nghĩ xem nên bổ nhiệm ai làm tư lệnh xuất chinh trước đã.
──────────
Nhận được lời dặn dò kỹ lưỡng từ bệ hạ thì tôi nhận ra tạm thời không thể rời Lạc Dương nên rơi vào suy tư xem nên chọn ai làm tư lệnh xuất chinh.
Tư lệnh chỉ huy toàn quân không phải chỉ cần đánh trận giỏi là có thể lên được.
Quyết định tấn công nơi nào lúc nào thế nào cũng là tư lệnh, vận hành bộ đội ra sao cũng là tư lệnh.
Đúng nghĩa là vị trí thử thách năng lực quân sự và chính trị của một người.
Thế lực dưới trướng tôi nhân tài quá mức xuất chúng nên tôi được nâng đỡ một nửa thì tính là ngoại lệ đi.
Mang theo Lữ Bố và Gia Cát Lượng trong cùng một quân đội mà thua mới là lạ.
Thực ra nếu nói đến tư lệnh xuất chinh thì nhân vật hoàn hảo nhất chính là Tào Tháo.
Nếu không bị tính cách tâm thần của bản thân kéo chân thì đã là nhân vật thống nhất thiên hạ.
Không phải chưa từng bại trận nhưng vượt qua vô số tình thế bất lợi rồi cuối cùng kiến lập Ngụy quốc, năng lực ấy rất phù hợp để chinh phạt một nơi nào đó.
Vậy Tào Tháo giờ đang làm gì.
“Măm ma.”
“Ừ. Ở đây rồi nên ăn từ từ nhé.”
Tào Tháo giống như những nữ nhân khác đã sinh con cho tôi đang bận rộn chăm sóc đứa trẻ không chút phân tâm.
“Kyau!”
“Ơ hơ. Làm đổ hết rồi kìa. Làm lại lần nữa nào, a.”
Khi cho đứa trẻ ăn cháo thì lộ biểu cảm hạnh phúc đến vậy, nhìn nữ nhân như thế thì không phải kẻ tệ hại đến mức giao chức tư lệnh rồi nói là việc nước.
Hơn nữa tôi từng nhắc rồi mà.
Tào Tháo là quả bom không biết khi nào tính cách tâm thần sẽ bùng nổ.
Đã bị ép buộc xa gia đình nên tức giận rồi, nếu Dự Châu Thứ sử hay Trần Vương chọc giận tính tình Tào Tháo thì đại họa gì sẽ xảy ra tôi không dám tưởng tượng.
Có người sẽ nghĩ chuyện ấy có thật xảy ra không.
Nhưng tai họa thường xảy ra đúng lúc ấy.
“A ba u.”
Nhom nham.
“Ừ. Ăn ngoan lắm.”
Nhìn Tào Ngang nhai nuốt ngon lành bát thức ăn dặm đầy ắp tình yêu thương của mẹ, được chế biến từ những nguyên liệu hảo hạng như thịt bò băm nhuyễn và các loại rau củ tươi ngon, Tào Tháo khẽ mỉm cười rạng rỡ.
Tào Ngang sinh non tám tháng dù thời gian mang thai khá muộn nhưng lại là đứa trẻ đầu tiên sinh ra trong số các con nên trở thành chị cả.
Vì sinh sớm nên quá trình trưởng thành nhanh hơn cả Tư Hỉ, kết quả là bắt đầu ăn cháo sớm nhất.
Thông thường trẻ bắt đầu ăn cháo từ bốn đến sáu tháng nhưng đương nhiên mỗi đứa có sự khác biệt.
‘Măm ma.’
Khi Tào Ngang cứ đòi ăn đồ người lớn thì Tào Tháo tự mình đứng dậy rồi nói như vậy.
‘Hừm… Đến lúc ăn cháo rồi sao? Không khó đâu.’
‘Ồ. Ngươi biết nấu ăn sao?’
‘Hãy trực tiếp quan sát rồi phán đoán đi.’
Không hổ là thiên tài không có gì không làm được nên nấu ăn cũng giỏi thật.
Nếu không có tính cách tâm thần ấy thì Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản cũng sẽ đi con đường bá đạo như Quang Vũ Đế rồi đánh tan đối thủ trước mặt từng người một…
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Chỉ là chút chuyện việc nước…”
“Lại đang suy nghĩ chuyện nhàm chán nữa rồi.”
Tào Tháo chưa đợi tôi nói hết đã lắc đầu.
Ừ thì, đúng là chuyện nhàm chán thật.
Nếu tôi thấy thê tử chỉ nghĩ đến việc nước ở nhà thì chắc cũng lộ phản ứng chán nản như Tào Tháo.
Khi tôi hơi ngẩn ngơ thì Tào Tháo cười rồi đưa khay cơm được bày biện tinh tế.
“Nào, ngoài cơm cho đứa trẻ thì còn chuẩn bị cơm cho ngươi nữa.”
“…….”
Không biết từ bao giờ đã chuẩn bị xong thế này.
Tôi nhìn những món ăn trình độ cao đến mức ngay cả đầu bếp hoàng cung cũng phải kinh ngạc rồi im lặng.
“Lo lắng không ngon sao?”
“Không phải vậy.”
“Vậy thì ăn rồi cho ta nghe cảm nhận đi.”
Nói đến đó thì Tào Tháo quay đầu nhìn đứa trẻ.
“Tào Ngang. Con thấy cơm mẹ làm thế nào?”
“Măm ma!”
Không biết giống ai mà đáng yêu thế này.
Tào Ngang đã nhanh chóng xử lý xong bát cháo cười rạng rỡ đáp lại.
Không biết có hiểu lời không nhưng nhìn dáng vẻ ấy thì ít nhất cháo rất hợp khẩu vị.
Tôi vừa kết thúc triều kiến với bệ hạ đã đến tìm Tào Tháo nhận ra vẫn chưa ăn trưa.
Ừ. Từ chối lòng tốt cũng không phải lễ phép.
Tôi cầm đũa lên rồi nói.
“Tốt. Ta sẽ ăn với lòng biết ơn.”
“Hì hì, nỗ lực của ta không uổng phí rồi.”
Tào Tháo tươi cười rạng rỡ, nói rằng chính khoảnh khắc này là niềm vui của việc nấu nướng.
──────────
Tôi hài lòng ăn sạch món Tào Tháo mang đến.
Thành thật thì ngồi vị trí cao nên khẩu vị tôi cũng cao hơn chút ít.
Có lý do Tào Ngang gọi măm măm rồi thích thú vậy.
Tào Tháo nếu xét năng lực thì không chỗ nào thiếu sót, bát phương mỹ nhân có kỹ năng nấu nướng cực kỳ xuất sắc.
“Ngáp…”
“Đáng yêu thật.”
Tào Ngang no bụng thì ôm chặt lấy mẫu thân rồi ngủ say.
Tào Tháo nhìn đứa trẻ yêu thương rồi hỏi tôi.
“Vậy thì vừa nãy đang suy nghĩ gì vậy?”
“A. Chuyện đó sao.”
Nghe câu hỏi thì tôi dùng giọng điềm tĩnh giải thích.
Sau khi nghe tôi giải thích thì Tào Tháo mở miệng.
“Tư lệnh xuất chinh sao?”
“Ừ. Đang nghĩ nên giao nhiệm vụ chiếm Dự Châu cho ai.”
Nếu mọi việc suôn sẻ thì không cần giao chiến đã chiếm được Dự Châu nhưng chuyện đời không ai đoán trước được.
Nếu có thể thì tốt nhất là giao cho nhân tài không có tính cách góc cạnh, phán đoán đại cục tốt…
Tào Tháo lộ vẻ hơi tiếc nuối.
“Hừm. Nếu không phải xử lý hậu sự Từ Châu và Thanh Châu thì ta đã tiến cử Tử Hiếu (子孝, tự của Tào Nhân) rồi.”
Nhân vật ấy thì tôi công nhận.
Trong diễn nghĩa thì gần như không tồn tại nhưng trong chính sử thì được khen ngợi là tướng trời sinh.
Là tướng lĩnh duy nhất dưới trướng Tào Tháo từng một mình đánh bại Lưu Bị.
Nghĩ lại thì thế lực Tào Tháo ngoài Tào Tháo còn có vô số nhân tài xuất chúng.
Nghe lời Tào Tháo thì tôi khẽ cười.
“Không sao. Vừa nãy ta đã quyết định rồi.”
“Là ai vậy?”
“Người kỳ cựu nhất thế lực ta.”
Khi tôi giải thích mơ hồ thì Tào Tháo lộ vẻ nghi hoặc.
Nhân vật không có tính cách góc cạnh, biết rõ lúc nào nên dũng mãnh xông pha, lúc nào nên thận trọng hành động.
Khi Tào Tháo ở bên trái đánh nhau với Lưu Bị thì ở bên phải đánh tan Tôn Quyền rồi chịu trách nhiệm toàn bộ một chiến tuyến, giờ đến lượt vị tướng ấy ra tay.
0 Bình luận