Mãnh thú được tháo dây xích rồi Mộc Lộc Đại Vương dẫn đầu đạo quân voi mà oai phong lẫm liệt bước đi.
Mộc Lộc Đại Vương toàn thân bôi thứ thuốc nhuộm không rõ nguồn gốc thì đột nhiên cười lớn sảng khoái.
“Ha ha ha! Đến giờ này thì đám cưng của ta chắc đang no nê rồi!”
Lũ kia làm sao cản nổi bầy mãnh thú chứ.
Ngay cả bản thân nàng, kẻ huấn luyện mãnh thú, cũng chỉ nghĩ ra cách dùng đạo quân voi ép tới mà thôi.
Giờ chắc các huấn luyện sư đang dốc sức đuổi theo đuôi mãnh thú để tung đòn kết liễu.
Việc nàng phải làm chỉ là khẽ dùng yêu thuật dọa địch mà thôi.
“Tiến lên! Cứ thế xông thẳng tới… Ưm?”
Lúc ấy Mộc Lộc Đại Vương lộ vẻ nghi hoặc trước làn khói đen bốc lên từ nơi không xa.
Khói đen.
Chẳng phải chỉ khi lửa nuốt chửng thứ gì đó mới sinh ra sao.
“Cái này rốt cuộc là…”
“Động chủ (洞主)! Đại sự không xong rồi!”
Khi Mộc Lộc Đại Vương theo trực giác bẩm sinh cảm nhận được bất an không rõ thì một huấn luyện sư chạy đến hét lớn với giọng khẩn trương.
“Đám, đám mãnh thú chúng ta phái đi toàn bộ…!”
“Toàn bộ? Toàn bộ thế nào!”
Thấy huấn luyện sư sốc đến mức không nói nên lời thì Mộc Lộc Đại Vương vội thúc giục câu trả lời.
Man binh (蠻兵) nói.
“Bị mai phục của địch nên toàn bộ đều bị hạ gục rồi ạ…!”
“Cái, cái gì?!”
Mộc Lộc Đại Vương nghe báo cáo thì cảm giác như bị gậy đánh một phát.
“Không một con nào sống sót sao!”
“Đúng vậy ạ…!”
Binh sĩ đã gắn bó tình cảm với mãnh thú sau thời gian dài huấn luyện thì nói trong nước mắt.
Đương nhiên Mộc Lộc Đại Vương gọi chúng là cưng cưng và yêu chiều hết mực cũng không khác.
“Không thể tin được! Ta phải đích thân đi xác nhận!”
“Động chủ, nguy hiểm lắm ạ!”
Binh sĩ can ngăn thì Mộc Lộc Đại Vương cười lớn sảng khoái.
“Ha ha! Nguy hiểm gì chứ! Nhìn phía sau ta đi!”
“…….”
Binh sĩ theo lời Mộc Lộc Đại Vương thì nhìn về phía sau.
Những con voi khổng lồ chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta e ngại đang xếp hàng theo sau Mộc Lộc Đại Vương.
Mang người trên lưng mà tiến quân oai phong lẫm liệt thì khiến người ta sinh lòng kính sợ.
“Có đạo quân vững chãi thế này ở bên cạnh thì còn sợ gì nữa!”
Trước tiếng hét đầy tự tin của Mộc Lộc Đại Vương thì binh sĩ không đáp được gì.
“…Thần xin đi ổn định các huấn luyện sư đang hỗn loạn ạ.”
“Ừ, mau lên!”
Là những binh sĩ đối mặt mãnh thú mà người thường không dám lại gần.
Số lượng huấn luyện sư điều khiển mãnh thú cũng không ít nên sẽ giúp ích rất nhiều trong chiến đấu.
Mộc Lộc Đại Vương nghiến răng ken két rồi nhìn làn khói đen bốc lên gần đó.
──────────
Mãnh thú lật ngược mắt đuổi theo binh sĩ của tôi thì vừa đối mặt Hổ Chiến Xa do Gia Cát Lượng phát triển thì lập tức chạy thục mạng vào rừng.
Nhưng súng phun lửa đâu được gọi là súng phun lửa để làm cảnh.
Lửa Hy Lạp do phương Đông chế tạo thì khi không còn mãnh thú để đốt thì bắt đầu phóng hỏa về phía rừng mà chúng chạy vào.
Tôi nhìn khu rừng bốc cháy trong chớp mắt rồi nghĩ.
Hôm nay lại làm chuyện có lỗi với Trái Đất rồi.
Tôi cầu mong Trái Đất đừng giáng sét xuống mình vì góp phần vào ô nhiễm môi trường rồi tiếp tục quan sát tình hình.
Lửa dữ nuốt chửng toàn bộ khu rừng không mất bao lâu.
Mãnh thú nhận ra không còn chỗ trốn trong rừng thì chạy tán loạn tứ phía tìm đường sống.
───Gràooo!!
Trừ phía bắc nơi Hổ Chiến Xa đang oai phong chiếm giữ thì từ đông tây nam có đủ loại thú lao ra.
Không thể dễ dàng chặn mãnh thú đang dốc hết sức để sống sót nhưng cũng không thể thả chúng ra được.
Chúng đã nếm mùi máu người rồi.
Nếu thả bây giờ thì như Gia Cát Lượng nói thì rất có khả năng sẽ bắt người yếu thế ở khắp nơi làm mồi.
Cũng không tệ nếu biến chúng thành đội quân như Nam man tộc.
Nhưng trước hết phải biết cách thuần hóa mãnh thú thì mới biên chế thành bộ đội được.
Tôi nhìn cảnh Triệu Vân, Trương Liêu, Từ Hoảng ở tuyến đầu hạ mãnh thú rồi gật đầu.
“Quan ải thứ nhất đã vượt qua, giờ là quan ải thứ hai sao?”
“Vâng ạ.”
Gia Cát Lượng ở gần tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp câu hỏi của tôi.
“Voi sao… Nghe nói là sinh vật rất to lớn và có vòi dài, không biết trông thế nào.”
“Vậy sao.”
Thời đại này không có sở thú nên chưa từng thấy voi thì tôi hiểu.
Thời này thì phải xuống tận phía nam Trung Quốc mới thấy được.
Tôi nhớ rõ là phải đến Giao Châu (交州, tên gọi của Việt Nam thời hậu Hán) mới thấy được.
Vùng Nam man tộc cư trú cũng là cực nam Ích Châu nên không khác Giao Châu là mấy.
“…Hừm.”
Nghe ngay cả Gia Cát Lượng cũng chưa từng thấy voi thì tôi rơi vào trầm tư.
Ảnh hưởng của voi chiến trên chiến trường thì cực kỳ khủng khiếp.
Kích thước áp đảo không thể so sánh với kỵ binh.
Sức chiến đấu khủng khiếp khiến trận hình phòng thủ trở nên vô nghĩa.
Và gây ra nỗi sợ hãi cho binh sĩ đối mặt.
Dĩ nhiên vì vấn đề chi phí duy trì nên trừ phi là quốc gia cực kỳ giàu có thì không thể kéo theo hàng trăm con.
Nhưng vấn đề là chỉ cần vài chục con thôi cũng đủ sức cày nát chiến trường rồi.
Hơn nữa binh sĩ lần đầu thấy voi sao?
…Lần đầu một hai lần thì binh sĩ sẽ hoảng loạn mà thua luôn ấy chứ.
Ngay cả tôi từng biết trước sự tồn tại của voi qua video và ảnh mà lần đầu đối mặt cũng bị sốc khá lớn.
Vậy binh sĩ chỉ nghe nói thì sốc đến mức nào.
Trong phim ám ảnh về chiếc nhẫn ấy thì cảnh voi khổng lồ xuất hiện cực kỳ ấn tượng.
Cảnh đội quân tưởng chừng sắp thắng thì tan nát trong chớp mắt thì tôi vẫn chưa quên.
Chiến đấu thời này thì trận hình tan vỡ là đồng nghĩa với thất bại.
Mà voi chiến là binh chủng phá tan trận hình nên không thể không lo lắng.
Hãy nhớ lại đi, não tôi ơi.
Alexander Đại đế đã đánh bại đội quân voi thế nào nhỉ.
Giờ tôi có các tướng lĩnh xuất sắc nên có lẽ làm được.
Trong lúc tôi trầm tư thì khu rừng vẫn cháy dữ dội.
Số lượng mãnh thú giảm dần từng con.
Vì đã dụ chúng đi khá xa nên vẫn còn thời gian trước khi Mộc Lộc Đại Vương đến.
Trong khoảng thời gian ấy tôi phải nghĩ ra cách đánh bại đội quân voi.
──────────
Điều đương nhiên là thứ tôi nghĩ đến đầu tiên chính là Hổ Chiến Xa.
Lửa là hiện tượng tự nhiên mà mọi sinh vật đều sợ hãi.
Ngay cả voi cũng không ngoại lệ.
Tôi nghĩ đó là cách tốt nên định thực hiện.
Cho đến khi Hổ Chiến Xa gặp vấn đề.
“…Xin lỗi ạ. Binh khí bị hỏng rồi.”
“A.”
Hổ Chiến Xa là thứ lần đầu được chế tạo theo ý tưởng của Gia Cát Lượng.
Vì làm gấp nên độ ổn định không tốt.
Hỏa lực của Hổ Chiến Xa thì khủng khiếp nhưng binh khí không chịu nổi hỏa lực khủng khiếp ấy.
May mắn là không gây tổn hại cho quân ta.
Tôi nhìn (thứ từng là) Hổ Chiến Xa cháy đen thui mà không giấu nổi cay đắng.
Vốn dĩ để sử dụng vũ khí đúng cách thì phải trải qua nhiều lần thử nghiệm sai lầm.
Giờ thì gần như là vũ khí dùng một lần vứt luôn.
Đáng lẽ phải thử nghiệm vận hành kỹ lưỡng mới đúng.
Quả nhiên hiện thực và tưởng tượng khác nhau sao.
Bị sức hút của hỏa lực khủng khiếp nên quên mất kiểm tra độ bền.
Gia Cát Lượng đáng lẽ phải chỉ ra thì đang vui mừng vì mọi thứ đúng tính toán nên không để ý.
……Nhưng không biết có cách nâng cao độ bền không nữa.
Chắc các thiên tài khác trong thế lực của tôi sẽ tự xử lý.
Vậy thì chỉ còn cách ấy thôi.
“Khốn kiếp! Dám khiến đám cưng của ta ra nông nỗi thảm hại thế này sao!”
Mộc Lộc Đại Vương ngồi trên voi trắng thì vì sốc quá lớn mà trút giận.
Quả nhiên cảnh tượng đám thú thành than và đám bị đâm xuyên như xiên thì nhìn chẳng dễ chịu chút nào.
“Đám khốn kiếp! Vậy thì xem các ngươi đối phó cái này thế nào!”
Mộc Lộc Đại Vương hét lớn rồi chắp một tay làm bán chưởng lẩm bẩm gì đó.
“Có vẻ ả ta lại định thi triển yêu thuật ạ.”
“Yêu thuật?”
“Vâng ạ.”
Mã Siêu tiến đến gần tôi thì dùng giọng cung kính nói.
“Đột nhiên xung quanh tối sầm lại và cuồng phong nổi lên, tình huống kỳ quái như vậy ạ.”
“Ưm…”
Vốn đã giảm sĩ khí vì voi chiến rồi giờ còn yêu thuật nữa sao?
Sĩ khí binh sĩ sẽ tụt dốc ngay lập tức, chỉ cần chạm nhẹ là trận hình tan vỡ.
Mãnh thú và đội quân voi. Thêm yêu thuật quái dị nữa.
Tên này đúng là nhân vật bước ra từ thế giới huyền ảo thật.
Dĩ nhiên về chuyện này tôi cũng đã chuẩn bị.
Nữ nhân tóc nâu dài đến vai bước lên phía trước nói.
“…Đột nhiên gọi nên thần còn nghĩ có chuyện gì thì hóa ra là vì chuyện này.”
“Ừ. Nhờ ngươi.”
“Vâng. Nếu là thỉnh cầu của Đại tướng quân thì thần xin vâng theo.”
───Leng keng.
Ngay khi ấy Mộc Lộc Đại Vương rung chuông.
Rồi như Mã Siêu nói thì môi trường xung quanh bắt đầu thay đổi.
Bất chợt cuồng phong nổi lên và xung quanh tối sầm lại.
Trước hiện tượng siêu nhiên ấy thì binh sĩ xung quanh hoảng loạn.
Nữ nhân mắt màu hổ phách thì bình thản nói.
“Có vài vị thần quen biết thường nói thế gian rộng lớn, xem ra không sai.”
Ngay khi nữ nhân nói xong thì yêu thuật Mộc Lộc Đại Vương dùng lập tức tan biến.
“Cái gì…!”
“Vì có người dùng được yêu thuật lần đầu thấy nên như vậy thôi ạ.”
Trương Giác, người từng dẫn hơn trăm vạn Khăn Vàng, cười khẽ nhìn Mộc Lộc Đại Vương.
“Chắc là chú thuật truyền thống của bộ lạc sao?”
“…….”
“Có cơ hội thì phải tìm hiểu mới được.”
Mộc Lộc Đại Vương nhận ra yêu thuật của mình bị phá tan trong chớp mắt thì chỉ biết ngẩn ngơ.
1 Bình luận