Thông thường thì tốc độ di chuyển của động vật ăn thịt nhanh hơn động vật ăn cỏ rất nhiều.
Nghĩ kỹ thì đó là chuyện cực kỳ đương nhiên.
Động vật ăn thịt sống bằng thịt mà chậm hơn động vật ăn cỏ thì chẳng khác nào bảo chúng chết đói đi.
Trừ trường hợp như sói kết thành bầy đàn rồi thông minh săn mồi theo kiểu vây bắt thì thường là dùng sức bật bùng nổ để lao vào động vật ăn cỏ đang sơ hở rồi hạ gục.
Và tình hình hiện tại cũng không ngoại lệ.
“Grừ!”
Một con hổ đuổi kịp Mã Siêu đang hộ vệ binh sĩ phía sau trong chớp mắt rồi nhảy vọt lớn vung mạnh bàn chân trước nặng nề của nó.
Đối với người bình thường thì chỉ cần trúng một phát thôi cũng lập tức chịu thương tích chí mạng.
Hưu ung──!!
“Ích!”
Nhưng bàn chân trước của con hổ vung về phía Mã Siêu chỉ phát ra âm thanh sắc lạnh rồi chém vào khoảng không.
Vì Mã Siêu đã kêu lên kinh hãi rồi xoay người sang bên cực nhanh.
Hai chân kẹp chặt sườn Hán Huyết Mã rồi xoay eo gần như góc vuông trông giống như đang biểu diễn xiếc.
Mã Siêu không bỏ lỡ khoảnh khắc sơ hở sinh ra sau đòn tấn công.
“Cút đi! Đồ thú điên khùng!”
“Gràoo á á──!!”
Con hổ bị xuyên thủng bởi ngọn thương Mã Siêu cầm thì lăn lông lốc rồi ngã sõng soài xuống đất.
Phản lực khổng lồ sinh ra từ đó cũng không gây vấn đề gì cho Mã Siêu.
Mã Siêu lại dễ dàng lấy lại tư thế rồi hét lớn với binh sĩ.
“Chạy nhanh hơn nữa! Chúng sắp đuổi kịp rồi đấy!”
“Đây đã là tốc độ tối đa rồi ạ!”
“Vậy thì cứ chạy với tốc độ ấy đi! Nếu bị nhét vào bụng thú thì ta không chịu trách nhiệm đâu!”
Mã Siêu hét lớn đầy sức mạnh rồi lại quay đầu nhìn về phía sau.
‘…Không ngờ sẽ được chứng kiến cảnh này.’
Hổ, báo, sói, chó đồng đang nghe theo lệnh người mà lao về phía địch.
Tình huống phi thực tế như bước ra từ truyện cổ khiến Mã Siêu bật cười vô vị.
“Gràooo─!”
“Lại là cái gì nữa đây?!”
Mã Siêu giật mình trước hành động của con hổ lần này không nhắm vào mình mà nhắm vào Hán Huyết Mã rồi vung vũ khí.
“Gràooo ồ ồ─!!”
“Trông ngươi kêu kỳ cục thật! Đau à?!”
Nhờ phản ứng nhanh nhạy mà thoát hiểm nên Mã Siêu vung mạnh ngọn thương nhỏ máu để một lúc đánh bật nhiều con báo đang lao tới cùng lúc.
Trước cảnh tượng các con báo bị hất văng xuống đất như bị thứ gì đập trúng thì các mãnh thú xung quanh thoáng chững lại.
Mã Siêu hơi cau mày khuôn mặt đẹp đẽ rồi nói.
“Chậc, cảm giác tay này chỉ có khi kỵ binh đụng độ trực diện thôi.”
Chắc binh sĩ bình thường khác thì ngay khoảnh khắc va chạm vũ khí với mãnh thú đã mất thăng bằng rồi ngã sõng soài tại chỗ.
May mắn là nhờ có nàng nên mới va chạm với mãnh thú mà vẫn đứng vững như vậy.
Điều may mắn giữa muôn vàn bất hạnh có lẽ là binh sĩ đang chống đỡ rất tốt.
“Không được va chạm trực tiếp với mãnh thú! Bắn cung đồng thời kéo giãn khoảng cách tối đa!”
“Vâng!”
Khương tộc thì phát huy hết kỹ năng cung kỵ từ nhỏ đã rèn luyện để kiềm chế mãnh thú.
Dù không phải trúng vài mũi tên là ngã nhưng vài con mãnh thú xui xẻo trúng điểm yếu chí mạng thì ngã gục tại chỗ mất mạng.
Một binh sĩ Khương tộc dùng giọng mạnh mẽ hét lớn.
“Sau này phải khoe với gia đình là đã bắt được hổ chứ!”
“Có thời gian rảnh rỗi thì kéo cung thêm lần nữa đi!”
“Chẳng phải tốt hơn là sợ run lẩy bẩy sao ạ?!”
Đúng như lời nói thì Khương tộc trên chiến trường sinh tử cũng không lộ chút sợ hãi nào.
Vì cả đời sống trên chiến trường nên coi chiến đấu là chuyện thường ngày của dân tộc kiên cường.
Có mãnh thú nhận ra Mã Siêu là kẻ mạnh nhất theo bản năng rồi nhắm vào binh sĩ khác nhưng chúng cũng khéo léo đối phó rồi kéo đội quân mãnh thú vào sâu hơn nữa.
Giờ đã gần đến điểm mục tiêu.
──────────
“Đến rồi.”
Tôi đứng trên ngọn đồi hơi dốc nhìn xuống tình hình thì nhìn thấy cảnh bụi đất mù mịt ở xa xa.
Để xem nào…
Phía đầu là kỵ binh Khương tộc do Mã Siêu dẫn dắt.
Phía sau là đám mãnh thú đuổi theo kỵ binh.
Hổ, báo, sói, cho đồng…
Sao lại nhiều loại thế này.
Đây là quay Thế giới Động vật sao?
Nghe nói có cả voi nhưng vì chúng khá chậm nên không đuổi kịp.
Dù sao thì nếu có sức phá hoại lớn mà tốc độ lại nhanh thì các động vật khác chắc cũng chửi bới bẩn thỉu và chí mạng.
Gia Cát Lượng nhìn cuộc truy đuổi thì lẩm bẩm bằng giọng điềm tĩnh.
“Mãnh thú trông khá mệt mỏi rồi ạ.”
“Chúng cũng chạy liên tục mà.”
Dù động vật ăn thịt nhanh hơn động vật ăn cỏ nhưng có một điểm quyết định thiếu sót.
Chính là thể lực.
Động vật ăn cỏ nếu quyết tâm chạy thì chạy mãi không ngừng.
Động vật ăn thịt thì không làm được vậy.
Giống như vận động viên chạy đường dài và chạy nước rút vậy.
Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ như sói.
Chúng theo dõi con mồi mấy ngày liền rồi săn một cách ngoan cố…
Nhờ vậy tỷ lệ săn thành công cao hơn các động vật ăn thịt khác.
Cũng có câu chuyện khoa học đáng sợ rằng nếu động vật ăn thịt chạy hết tốc lực quá lâu thì tim không chịu nổi lượng máu cung cấp quá mức mà nổ tung nhưng thôi bỏ qua.
Mãnh thú đuổi theo binh sĩ của tôi dù có trí thông minh thì cũng tự điều chỉnh nhịp độ nhưng đối thủ chúng đang đuổi lại không tốt.
Ngựa (馬).
Đại diện tiêu biểu trong số động vật chạy lâu của loài ăn cỏ.
Nếu không xử lý hết khi khí thế tốt ở đầu thì kết quả đã định sẵn.
Mã Siêu nhờ mãnh thú mệt mỏi mà có chút dư dả thì nhanh chóng nhận ra chỗ tôi đang đứng rồi cười rạng rỡ.
…Chỉ nhìn thôi cũng đã tốt rồi, ý đó sao?
Kỵ binh Khương tộc dụ mãnh thú thì lao thẳng vào sâu trong khu rừng rộng lớn.
Mãnh thú đã sớm tách khỏi người huấn luyện cũng không nghĩ gì mà đuổi theo chúng vào rừng.
Giờ thì xong rồi.
“Giương cờ đỏ lên.”
“Tuân mệnh!”
Binh sĩ nhận lệnh Gia Cát Lượng thì dựng lá cờ đỏ lớn dễ thấy từ xa.
Đạo quân ở phía bên kia khu rừng nơi Mã Siêu tiến vào thì xác nhận rồi bắt đầu dần chiếm vị trí.
“Chủ công, xin ngài cẩn thận.”
“Ừ. Đi đi.”
“Vâng.”
Triệu Vân ở bên tôi cũng dẫn một phần binh sĩ bao vây một phần khu rừng.
Dù là bộ binh nên tốc độ hình thành vòng vây chậm nhưng đã trải binh sĩ rộng khắp tứ phía nên không bị thời gian đuổi theo.
Phía bắc khu rừng nơi Mã Siêu sắp lao ra thì Cao Thuận đảm nhận.
Phía nam khu rừng thì Triệu Vân vừa dẫn binh sĩ rời đi đảm nhận.
Phía đông và tây khu rừng thì Từ Hoảng và Trương Liêu đảm nhận nên không có vấn đề gì.
Số lượng mãnh thú không ít nhưng số lượng binh sĩ của tôi hiện tại nhiều hơn rất nhiều.
Sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị thì chờ bao lâu không biết.
“Hưu, cuối cùng cũng thoát ra được!”
Mã Siêu cùng kỵ binh Khương tộc lao ra từ phía bắc khu rừng.
Không phải không có tổn thất nên số lượng Khương tộc giảm khá nhiều.
Mãnh thú hơi mệt nhưng vẫn đầy khí thế đuổi theo chúng.
Mã Siêu lướt qua Cao Thuận rồi hét lớn.
“Giờ tự xử lý đi!”
“Vâng. Khó nhọc rồi.”
Cao Thuận bình thản đáp lại lời nói hơi thô của Mã Siêu vì cuộc truy đuổi vất vả.
“Toàn bộ chuẩn bị.”
“Vâng!”
Binh sĩ kéo binh khí do Gia Cát Lượng phát minh ra phía trước rồi đối mặt với mãnh thú.
Binh khí được chạm khắc tinh xảo hình hổ bằng gỗ.
Và ở miệng hổ… là một thanh ống tròn.
Cao Thuận chĩa kiếm vào mãnh thú rồi ra lệnh cho binh sĩ.
“Phóng!”
Phù u u u───!!
Ngay khi Cao Thuận ra lệnh thì từ phía trước binh khí phun ra lửa dữ dội.
Đúng vậy. Giống hệt súng phun lửa.
Gràooo á á───!
Mãnh thú ở tuyến đầu bị lửa bám toàn thân thì bắt đầu phát điên.
Tôi đã nói trước rồi mà.
Huyền ảo thì dùng huyền ảo để đối phó.
‘Hừ hừ. Chỉ tưởng tượng thôi mà thật sự thành công.’
‘……Tên binh khí này định gọi là gì?’
‘Vì chạm khắc hình hổ nên Hổ Chiến Xa thế nào ạ?’
Tôi nhớ lại cảnh Gia Cát Lượng cười mỉm đặt tên cho binh khí.
…Đây chính là phiên bản phương Đông của Lửa Hy Lạp huyền thoại đó sao. [note90815]
Vũ khí bí mật mà Đông La Mã che giấu kỹ lưỡng thì Gia Cát Lượng tạo ra trong nháy mắt.
Gràooo──!!
Mãnh thú đột nhiên đối mặt súng phun lửa thì phát ra tiếng kêu thảm thiết như khóc rồi chạy vào rừng.
Tôi nhìn cảnh rừng bốc cháy rồi trầm tư.
‘Chủ công đang thắc mắc tại sao thần lại cố tình dụ bầy thú vào rừng phải không ạ?’
‘Ừ. Với binh khí này thì dù đối đầu trực diện cũng có thể đánh bại đội quân mãnh thú sao?’
Mãnh thú sợ lửa thì lập tức chạy ngược lại đè lên quân mình.
Chúng tôi chỉ cần phối hợp là có thể dễ dàng đánh bại Mộc Lộc Đại Vương.
Trước câu hỏi của tôi thì Gia Cát Lượng cười mỉm mắt đáp.
‘Không thể thả mãnh thú mất chủ ở Ích Châu được ạ.’
‘…Đúng vậy.’
Tôi gật đầu trước lời giải thích của Gia Cát Lượng.
Mãnh thú như hổ thường sống ở núi.
Mà Ích Châu thì đầy núi non.
Đến mức có từ hổ hoạn (虎患, tai họa do hổ gây ra).
Trừ khi muốn biến người đi đường qua lại Ích Châu thành thức ăn cho hổ thì dù chịu chút tổn thất cũng nên tiêu diệt tại đây.
‘Quả nhiên đều có kế hoạch. Đáng tin thật.’
‘Quá khen ạ.’
Tôi vẫn không thể quên được vẻ mặt khiêm tốn của Gia Cát Lượng khi nhận được lời khen, cũng như cái nhìn sắc lẹm của Tư Mã Ý dành cho con bé lúc đó.
Bàng Thống lặng lẽ thu nhỏ sự tồn tại rồi ẩn mình cũng khá nổi bật.

0 Bình luận