301-400
Chương 367: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (8)
0 Bình luận - Độ dài: 1,912 từ - Cập nhật:
Giao phó cho Tào Tháo chức vị Châu mục tạm thời để cô ấy cai quản ba châu (州), tôi tự hỏi không biết bao giờ cô ấy mới dọn dẹp xong tàn cuộc.
Nói là hậu sự nhưng đó chẳng phải việc phiền phức nhất sao.
Đào Khiêm từng cai quản Từ Châu vì dục vọng quyền lực mà liên thủ với đạo tặc rồi giao du với gian thần khiến bản doanh của mình trở nên hỗn loạn.
Khổng Dung ở lại Thanh Châu vì năng lực quân sự khá thiếu sót nên khắp nơi trong Thanh Châu đều có dư đảng đạo tặc hoành hành.
Để thu dọn tình hình rồi gặp lại Tào Tháo thì ít nhất cũng mất hơn một tháng…
Tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Sau khi Khổng Dung từ bỏ chức vị Bắc Hải tướng rồi đến Lạc Dương không lâu.
Cho đến khi Tào Tháo xuất hiện trước cổng thành Lạc Dương.
Cái gì nhỉ.
Giống hệt trường hợp tỷ muội Đào Viên sau trận Hổ Lao Quan đã đường hoàng bước vào Lạc Dương rồi bị bắt.
Tình huống quân chủ dẫn dắt một thế lực bước vào kinh đô do thế lực khác cai quản.
‘…Hả? Tào Tháo đã đến ngay trước Lạc Dương sao?!’
‘Ừ. Binh sĩ giật mình kinh ngạc lắm.’
‘Ta cũng kinh ngạc lắm đấy!’
Những người không biết chi tiết thì kinh ngạc rồi đưa ra đủ loại ý kiến như đáng ngờ hay nên nhân cơ hội này bắt giữ cô ấy.
Đương nhiên tôi từ chối toàn bộ ý kiến ấy rồi ra lệnh tránh những hành động kích động vô ích mà bước đi.
Khi dẫn theo hộ vệ đến gặp Tào Tháo thì tôi được chứng kiến cảnh tượng khá thú vị.
“Ái chà… Không biết có đúng không nữa.”
“Giờ nên lập kế hoạch đường chạy trốn thì…”
Trong vòng vây hình tròn do binh sĩ tạo thành thì vài nhân vật đang lộ vẻ khó xử.
Những mỹ nữ tóc xanh lam đậm nhìn là biết ngay là tỷ muội.
Bọn họ đều đang mang theo vũ khí là đại đao và cung tên.
Tào Tháo không thể dẫn theo người tầm thường nên chắc là những tướng lĩnh đáng tin cậy như Hạ Hầu Đôn.
Vốn dĩ nếu nói đến tướng lĩnh huynh đệ theo Tào Tháo thì chỉ nghĩ đến họ thôi.
…Ở đây thì là tướng lĩnh tỷ muội nhỉ.
Như vậy thì trừ Tào Tháo ra toàn bộ đều là nhân vật lần đầu gặp nhưng nhờ dáng vẻ cá tính rõ nét nên có thể đoán được ai là ai.
“…….”
Ngoài ra còn có những tướng lĩnh mang khí thế bất thường đang dùng ánh mắt kinh khủng trừng binh sĩ rồi bảo vệ bên cạnh Tào Tháo.
Ánh mắt thật sự đáng sợ.
Giống như đối diện với hổ ngay trước mặt.
Cặp kích nặng trịch và thiết chùy trông cực kỳ nặng nề thì sao nữa.
Tôi dám chắc rằng nếu va chạm với các tướng lĩnh ấy thì người bình thường sẽ bị xé xác hoặc nghiền nát.
Thực tế thì binh sĩ đang giơ cao thương thì thân thể cứng đờ mà dò xét ánh mắt.
Nhìn dáng vẻ ấy thì tôi biết các tướng lĩnh đang trừng mắt gần Tào Tháo là ai.
Nếu nói đến hộ vệ tướng lĩnh của Tào Tháo thì đại diện là Điển Vi và Hứa Chử chứ còn ai nữa.
Những tướng lĩnh xuất sắc khi chủ công rơi vào nguy cơ tuyệt mệnh thì dốc hết tất cả để cứu mạng.
Tào Tháo, gian hùng loạn thế, trong lịch sử nguyên bản thắng thì thắng nhiều nhưng thua thì thua thảm hại hoàn toàn rồi chạy trốn liên tục.
Có lúc vì tính cách kỳ quặc của Tào Tháo, có lúc vì công kích của địch quân mạnh hơn dự đoán mà suýt mất mạng.
Trường hợp trước là trận Uyển Thành vì tham lam góa phụ rồi bị Gia Hủ đâm thủng sơ hở hoàn toàn.
Trường hợp sau là trận Đồng Quan bị Mã Siêu dùng tốc độ đột kích kinh người nghiền nát bộ đội như máy xay sinh tố rồi đe dọa tính mạng.
Điển Vi ở trận Uyển Thành dù không vũ trang nhưng vẫn bẻ gãy nhiều cây thương rồi kẹp binh sĩ địch hai bên hông mà vung vẩy bảo vệ Tào Tháo rồi mới mất mạng.
Còn trong trận Đồng Quan, Hứa Chử đã thay thế người lái đò bị trúng tên chết, một tay chèo thuyền, tay kia cầm mộc che chắn mưa tên, thể hiện khả năng làm việc đa nhiệm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, cứu Tào Tháo thoát hiểm an toàn.
Đúng nghĩa là để bắt Tào Tháo thì trước hết phải vượt qua những người này.
“…….”
Lúc ấy tướng lĩnh cầm thiết chùy khổng lồ chỉ nhìn thôi đã khiến thân thể lạnh run hướng ánh mắt về phía tôi ở xa.
…Sao vậy. Gì chứ.
Tại sao lại nhìn tôi.
Ý định dùng thiết chùy trong tay nghiền nát tôi sao.
Mong là tha cho tôi.
Nếu trúng thứ hung khí ghê rợn ấy thì tôi chắc chắn sẽ bị nghiền nát như quả cà chua.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ.
“…Ngươi đang nhìn ai vậy?”
Đương nhiên Lữ Bố không thể đứng nhìn cảnh ấy bước ra phía trước rồi nói.
“Nếu không cúi mắt thì giết chết.”
“…….”
Dù bị Lữ Bố uy hiếp thì nhân vật được cho là Hứa Chử vẫn như chẳng quan tâm gì mà đương đầu đàng hoàng.
Đúng với tính cách dũng mãnh không biết sợ hãi nên dù đối diện Lữ Bố cũng không lùi bước.
Tướng lĩnh có thể hi sinh tính mạng vì người khác thì sao có thể lùi bước chỉ vì bị uy hiếp.
Vốn dĩ Hứa Chử trong diễn nghĩa cũng từng giao chiến đơn đả với Lữ Bố.
Tào Tháo quan sát thấy một mình Hứa Chử không đủ nên điều động đến sáu tướng lĩnh gồm Điển Vi và huynh đệ Hạ Hầu để vây đánh Lữ Bố là cảnh tượng rất ấn tượng.
Nếu ví với game thì có thể coi như có bất khuất.
Trừ tình huống đặc biệt thì tuyệt đối không lùi bước.
Dù sao thì khi tướng lĩnh cầm thiết chùy không chịu khuất phục trước uy hiếp của mình thì Lữ Bố nắm lại Phương Thiên Họa Kích trong tay rồi nói.
“Quả nhiên gan góc đấy nhỉ?”
“…….”
“Tốt. Vốn đang chán nên ngươi đến đúng lúc… Ụp ụp!”
“Ừ. Dừng ở đó thôi.”
Tôi nhanh chóng tiến lại gần Lữ Bố đang chuẩn bị lao vọt rồi bịt miệng cô ấy.
Nếu để mặc thì chắc chắn cô ấy sẽ cưỡi Xích Thố Mã lao vọt ra ngay.
Bình thường đã vậy nhưng gần đây Lữ Bố phản ứng nhạy cảm hơn rất nhiều với chuyện liên quan đến tôi.
Có lẽ vì đã sinh con nên thế?
Dã thú khi có yếu tố ngoại lai đe dọa gia đình thì trở nên cực kỳ chủ động mà.
Lữ Bố cũng tương tự như vậy thì đúng rồi.
──Phì phò.
Con ngựa tôi cưỡi trước khi tôi kịp ra lệnh đã khéo léo dính sát bên cạnh Xích Thố Mã rồi tạo điều kiện dễ dàng ngăn Lữ Bố.
Nhìn dáng vẻ này thì thật sự thông minh.
Kích thước cũng tương đương Xích Thố Mã, chẳng lẽ con này cũng thuộc thiên lý mã sao.
Tư Dữ hay Lữ Bố luôn cực kỳ lo lắng cho an nguy của tôi không nói gì nên có lẽ là vậy.
Thành thật thì chưa từng trải qua thất bại chiến đấu rồi chạy trốn kiểu chân trời bước vạn dặm nên không biết.
Nhân tiện, tôi đã tạm thời giao mấy đứa trẻ cho mẹ đang sống gần hoàng cung chăm sóc.
‘A, con trai! Cháu yêu quý của chúng ta cứ sắp khóc đến nơi rồi làm sao đây?!’
Ban đầu mẫu thân nhìn con tôi thì reo lên kyaa kyaa vui mừng nhưng khi Lữ Hòa rời khỏi lòng tôi rồi lập tức mếu máo thì dáng vẻ hoảng loạn khá thú vị.
Tôi cười toe toét rồi nói.
‘Làm sao là làm sao ạ. Mẫu thân phải làm quen với cháu chứ.’
‘Vậy phải thân thiết thế nào…?!’
Oa oa oa───!
‘Ư a a! Đại họa rồi!’
Cuối cùng khi Lữ Hòa bật khóc thì mẹ chỉ biết đổ mồ hôi lạnh.
Tôi nhìn dáng vẻ cháu gái đang nghiêm khắc với bà ngoại từ đầu rồi quay đầu sang Điêu Thuyền.
‘Vậy thì nhờ ngươi.’
‘Vâng.’
May mà có Điêu Thuyền thường xuyên làm việc trong phủ của tôi và cũng đã quen thuộc với bọn trẻ nên đảm nhận công việc chăm sóc chúng rất tốt.
‘…….’
‘…….’
Có lần Tư Hỉ nhận ra tôi định giao mình cho người khác, con bé liền túm chặt lấy vạt áo tôi không buông, nhưng thôi bỏ qua chuyện đó đi.
Giờ đã thành chuyện thường ngày nên chẳng sao cả.
Có một điểm đáng lo là sau này khi trưởng thành thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Thật sự tại sao cá tính lại rõ rệt thế này.
Dáng vẻ Quan Bình giờ đã thân thiện với vài thị tùng quen mặt thì thật đáng kinh ngạc.
…Tạm thời suy nghĩ lạc hướng rồi.
Dù sao thì hành động của tôi và Lữ Bố khá nổi bật nên đã thu hút sự chú ý của người xung quanh.
Nữ nhân tóc bạc đang nhắm mắt như suy nghĩ gì đó cũng không ngoại lệ.
Tào Tháo Mạnh Đức.
Nữ nhân từ lần đầu gặp đã hành xử kỳ quặc khiến tôi bối rối.
“Lâu rồi nhỉ.”
“Ừ.”
Tào Tháo dùng dáng vẻ không khác gì xưa để nói với tôi.
Biểu cảm hơi lém lỉnh và đôi mắt điềm tĩnh không biết đang nghĩ gì.
Hai thanh kiếm đeo ở thắt lưng cùng giọng nói mang cảm giác trêu đùa.
Gặp lại sau gần một năm mà dáng vẻ chẳng thay đổi chút nào.
…Không, có đúng một điểm thay đổi.
“…….”
Một bọc tã mà Tào Tháo ôm quý giá trong lòng.
Tôi quan sát bọc tã ấy tự mình ngọ nguậy thì nhận ra bọc tã ấy đang ở đây để làm gì.
“Hóa Hiền.”
“…Có chuyện gì?”
“Vận động hơi nhiều nên hơi mệt.”
Tào Tháo nhận ra tôi hơi dao động thì như thường lệ dùng giọng đùa cợt nói.
“Có thể cho ta một chỗ nghỉ ngơi tạm thời không?”
“…….”
“Nếu cùng nơi với ngươi thì càng tốt hơn.”
“…Haa.”
Tôi nghĩ cô ấy vẫn y nguyên thật rồi nói với phó quan xung quanh.
“Giải vây.”
“Vâng!”
Binh sĩ nhận lệnh của tôi thì đồng loạt hạ thương rồi bắt đầu di chuyển một cách chỉnh tề.
Trong con đường lớn được tạo ra như vậy thì tôi quay lưng mở miệng với đoàn người Tào Tháo.
“Theo sát vào.”
“Hì hì, dáng vẻ xấu hổ vẫn y nguyên nhỉ.”
Tôi vừa nãy cũng nghĩ y chang.
Đã qua khá nhiều năm tháng nhưng quan hệ giữa Tào Tháo và tôi dường như không thay đổi.
0 Bình luận