Sau khi Lữ Bố sinh con trong bụng thì khoảng một tuần đã trôi qua.
Dự đoán của tôi rằng sớm muộn Quan Vũ cũng sẽ có dấu hiệu thì không hề sai.
“…Ưc.”
Quan Vũ dù mang thai sắp đến ngày vẫn không bỏ bê luyện võ đột nhiên kêu đau rồi ngồi sụp xuống tại chỗ.
“…Quan Vũ?”
“Vân Trường tỷ tỷ?”
Khi Quan Vũ quỳ một gối thì Lưu Bị và Trương Phi đang ở gần lộ vẻ kinh ngạc vô cùng.
“Ư, tình huống khẩn cấp! Giúp với──!”
Dù sao thì cũng nên kiềm chế việc đạp cửa chứ.
Dù không phải tôi sửa nhưng để khôi phục như cũ thì phiền phức lắm.
Tôi thở dài nhìn Trương Phi đã đạp vỡ cánh cửa đang tốt lành mà xông vào.
Sau đó thì không có chuyện gì đặc biệt.
Tôi đã trải qua chuyện này hai lần giao nhiệm vụ cho thị tùng chân nhanh, thị tùng của tôi thì lập tức dẫn Hoa Đà đến.
“Lần này cũng nhờ ngươi.”
“…Vâng.”
Lúc ấy ánh mắt Hoa Đà tiên sinh nhìn tôi có gì đó khó chịu.
…Ngay cả tôi nghĩ cũng hơi quá thật.
Một người trong chưa đầy một tháng đã để lại ba đứa con thì ai cũng sẽ nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ.
“…Vân Trường.”
“Tỷ tỷ! Nếu đau quá thì hít thở sâu! Hít thở sâu vào!”
Ba chị em với mối quan hệ thân thiết đến mức sau này còn được người đời hư cấu thành giai thoại Đào Viên Kết Nghĩa.
Dù có sự kiện Lưu Bị bị bỏ lại một mình trong khi hai người kia đi trước nhưng quan hệ của họ không phải thứ có thể tùy tiện chê bai.
“Căng, căng thẳng thì không được đâu! Tỷ tỷ làm được mà!”
“…Căng thẳng thì có vẻ ngươi còn hơn ta.”
Quan Vũ nhìn Trương Phi mắt xoay vòng vòng thì ngược lại lấy lại bình tĩnh, khẽ nhếch khóe miệng.
Quan Vũ nói với Lưu Bị đang lo lắng nhìn mình.
“Đừng lo. Dù khó khăn nhưng… cũng từng trải qua chuyện còn hơn thế này rồi mà.”
“…Vậy sao.”
Nghe giọng tự tin ấy thì Lưu Bị khẽ cười.
“Quả nhiên đêm ấy rất khó khăn thật.”
“…?”
“Cảnh Vân Trường như đứa trẻ yếu ớt ngã quỵ liên tục thì khá ấn tượng đấy.”
“Lưu Bị quân?”
Chẳng lẽ đang nói về đêm đầu tiên cùng tôi sao.
Quan Vũ trông bình tĩnh hơn tưởng tượng thì Lưu Bị cũng lấy lại vẻ nhàn nhã.
“…Chủ công.”
“Ừ?”
Lúc ấy Quan Vũ quay đầu nhìn tôi đang ở gần.
Dù giả vờ như không sao nhưng mồ hôi lạnh không giấu nổi cho thấy cô ấy đang chịu đựng trận chiến gian khổ đến mức nào.
Quan Vũ hít thở một lượt rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Tên đứa trẻ… ngài có thể đặt giúp không ạ…”
“…Ừ.”
Giờ đã đến lúc đặt tên sao.
Mọi người đều một lòng một dạ thử thách khả năng đặt tên của tôi.
Tôi không phải người có tài văn học như Tào Tháo nên không thể đặt tên nhanh như chớp.
Nhưng biết làm sao được.
Vì nữ nhân sinh con cho tôi mà không đặt nổi tên thì làm cha thất bại.
May trong cái rủi là Quan Vũ trong chính sử hay diễn nghĩa đều có ít nhất hai đứa con được ghi chép.
Trong diễn nghĩa thì là nghĩa tử nhưng thực tế là con trai trưởng Quan Bình (關平).
Cùng với Trương Bào (con trai Trương Phi), người con trai thứ hai Quan Hưng (關興) cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.
Quan Sách (關索) thì giống Chu Thương, xuất hiện trong truyền thuyết dân gian rồi được đưa vào diễn nghĩa là nhân vật hư cấu, Quan Ngân Bình (關銀屏) là nhân vật chính trong giai thoại nổi tiếng khiến Tôn Quyền phát điên.
Thực ra tên Quan Ngân Bình cũng giống Tôn Thượng Hương, xuất phát từ dân gian.
Khác với Lưu Bị thì con cái Quan Vũ không thiếu gì nên chọn tạm trong số đó là được chứ.
Tôi nhắm mắt suy nghĩ một lát rồi dùng giọng điềm tĩnh nói với Quan Vũ.
“…Quan Bình (關平) thì sao?”
“Quan Bình… Vâng. Được ạ.”
Quan Vũ như cảm nhận được gì đó thân quen từ cái tên ấy thì khẽ cười.
──────────
Quan Vũ nhờ sự giúp đỡ của Hoa Đà mà sinh con bình an thì thở đều đều rồi ngủ say.
Có một điểm đặc biệt là khác với lịch sử nguyên bản thì Quan Bình sinh ra là nữ nhi.
…Cũng chẳng có gì lạ.
Thế giới mà Lưu Bị và Tào Tháo đều là nữ nhân thì còn gì nữa.
Giờ tôi không còn ngây thơ đến mức hoảng hốt vì chuyện đó.
“…Vậy là ta cũng sinh con kiểu đó sao?”
Lữ Bố tò mò cảnh sinh con nên lặng lẽ ngồi bên cạnh hỏi tôi.
Nghe vậy thì tôi gật đầu điềm tĩnh rồi nói.
“Ừ. Cảnh nắm chặt tay ta rồi khóc oe oe không cho đi đâu là…”
“Gì, gì chứ! Không đến mức đó đâu?!”
“Vậy là thừa nhận một phần sao?”
“Ưc…”
Lữ Bố có vẻ mơ hồ nhớ lại dáng vẻ mình bám víu tôi.
“Thôi, thôi đi! Ôm con đi! Ôm mãi cũng mệt!”
Nói dối trong khi chẳng mệt chút nào.
Lữ Bố cả ngày vung Phương Thiên Họa Kích mà người bình thường không nhấc nổi cũng không sao.
Người như vậy ôm con chút mà mệt thì không hợp lý.
Thấy dáng vẻ cố tình chuyển hướng khỏi chủ đề xấu hổ này thì tôi khẽ cười.
“Ừ. Đưa cẩn thận đây.”
“Hừ! Ngươi nghĩ ta là gì?”
Nghĩ là gì chứ.
Đương nhiên là bà mẹ bỉm sữa chứ gì.
Cảnh Lữ Bố mỗi khi Lữ Hòa khóc thì đổ mồ hôi lạnh luống cuống ai nhìn cũng biết là bà mẹ bỉm sữa lóng ngóng.
…Nhưng tôi cũng vậy nên chẳng có tư cách nói gì.
Từ thời ở Tinh Châu đã chăm sóc vô số trẻ con nhưng nuôi dạy con cái vẫn là thế giới xa lạ với tôi.
Thà khiêm tốn còn hơn tự cao vô ích.
Tôi cẩn thận nhận con từ Lữ Bố rồi khẽ cúi đầu.
“…Ư.”
Đứa trẻ đang ngủ say trong lòng tôi.
Nghe nói trẻ con có thân nhiệt cao hơn người lớn, quả nhiên ôm thế này thì cảm nhận được hơi ấm lan tỏa.
Chỉ nhìn thôi đã thấy sức mạnh trào dâng.
Hiểu tại sao một số phụ huynh gọi con mình là thiên thần nhỏ.
Dù sao thì Lữ Bố nói lớn thế mà không tỉnh giấc như lần trước thì thật đáng kinh ngạc.
Có lẽ đã hoàn toàn nhớ giọng mẹ nên không giật mình mà cảm thấy an tâm.
“…Thật sự kỳ lạ.”
Lúc ấy Lữ Bố nhìn đứa trẻ đang ngủ say trong lòng tôi rồi nói.
Nghe vậy thì tôi hỏi Lữ Bố.
“Ừ? Là gì vậy?”
“Không, nếu người khác ôm thì lập tức mở mắt rồi khóc oe oe.”
À.
Có lúc Lữ Hòa khóc đến mức nhà rung chuyển thì là vì vậy sao.
Không hổ là dòng máu Lữ Bố thì tiếng khóc đã đỉnh cao.
Khi tôi đang nhớ lại quá khứ thì lời Lữ Bố tiếp tục.
“Nhưng lạ là khi Đinh Lăng ôm thì lại ổn.”
Nghe vậy thì tôi đáp câu đương nhiên.
“Ta dù sao cũng là cha mà.”
“Ưm… Quả nhiên vậy sao?”
“Dĩ nhiên. Con của ai mà không nhận ra cha chứ.”
“A… Ừ…”
Khi tôi nói bằng giọng tự hào thì Lữ Bố lộ vẻ hơi ngẩn ngơ.
“A bu.”
Lúc ấy Lữ Hòa đang trong lòng tôi mở mắt.
“Ồ. Đói rồi sao?”
Lữ Bố nghiêng đầu nhìn Lữ Hòa tỉnh sớm hơn thường lệ.
Tôi nghĩ chắc vậy nên định trả con cho Lữ Bố thì lúc ấy Lữ Hòa có hành động đặc biệt.
“A bu ba.”
Nó giơ hai tay lên cao rồi bắt đầu vẫy về phía tôi.
“Trời ơi…”
Đứa trẻ còn chưa giữ nổi thân thể mà làm vậy khiến Lữ Bố và tôi lộ vẻ kinh ngạc.
Quả nhiên tốc độ phát triển nhanh hơn trẻ con khác.
Dĩ nhiên giờ tôi hoàn toàn không hiểu đứa trẻ đang nói gì.
Nếu hiểu được thì nuôi con chẳng còn gì đáng sợ…
Dù sao thì tôi cũng đoán được tại sao Lữ Hòa hành động vậy.
Trẻ con hiếu kỳ nên chú ý đến vật trước mắt.
Tôi biết điều này quan trọng để hình thành quan hệ gắn bó khẽ cúi đầu để bàn tay nhỏ bé ấy chạm vào mặt mình.
Cảm giác mềm mại này giống như bị mèo của bệ hạ ấn ấn.
…Thế nên cha mẹ mới mê mẩn con cái đến vậy.
Khi tôi còn là trẻ sơ sinh thì mẫu thân vui mừng đến mức tim như ngừng đập vì từng hành động nhỏ của tôi.
Lúc ấy tôi chỉ thấy bối rối nhưng giờ thì hiểu.
Đều có lý do cả.
“Chủ nhân.”
Lúc ấy một nữ nhân gần đó gọi tôi.
Giọng nói đẹp khiến nam nhân nghe mà xót ruột.
Lập tức nhận ra chủ nhân giọng nói là Điêu Thuyền, tôi dùng ngón tay chọc chọc má Lữ Hòa rồi ngẩng đầu.
“Có chuyện gì?”
“…Tào Mạnh Đức bắt đầu hành động rồi ạ.”
“…….”
Lại là tin chẳng lành.
Nếu báo cáo lên đến tôi thì nghĩa là đã đích thân dẫn quân xuất chinh.
‘Ngươi muốn tên gì đây?’
Nữ nhân trước khi rời Thọ Xuân đã hỏi tôi bằng giọng đùa cợt.
Không biết lý do nhưng Tào Mạnh Đức đã chính thức bắt đầu hành động.
0 Bình luận