301-400

Chương 312: Ích Châu (3)

Chương 312: Ích Châu (3)

Khi từ Hán Trung hướng về Ích Châu thì tôi đã nghĩ phải lại đánh nhau chí chóe.

Nhưng khác với dự đoán của tôi thì chúng tôi lại tiến vào Ích Châu một cách quá đỗi dễ dàng.

Đang không biết phải vượt qua Gia Mãnh Quan và Kiếm Các bằng cách nào thì may quá.

Đặc biệt Kiếm Các là quan ải được xây ở nơi cực kỳ hiểm trở đến mức Dương Bình Quan cũng không dám so sánh.

Dương Bình Quan đã là địa hình bẩn thỉu rồi mà còn có chỗ còn hơn hẳn một bậc.

Giờ thì hiểu tại sao Đặng Ngải lại nói vượt núi tốt hơn rồi đi leo núi.

…Dù khi vượt núi thì hơn nửa binh sĩ chết nên cũng chẳng khác gì mấy.

Lý do chúng tôi dễ dàng vượt qua quan ải như Kiếm Các thì rất đơn giản.

Thế lực Lưu Đản thủ quan ải đã mở cửa thành cầu xin tha mạng cho tôi.

“O, ngài đã đến rồi ạ! Đại tướng quân!”

Nhìn nam nhân đón tôi với biểu cảm như gặp cứu tinh thì tôi chậm rãi gật đầu.

“Trông ngươi thảm hại thật.”

“Ha ha…”

Đúng như lời tôi nói thì Lưu Đản đang ở trạng thái cực kỳ tiều tụy.

Quầng thâm mắt…. Ở đây gọi là bọng mắt đen thì phải?

Dù sao thì quầng mắt đã xuống gần đến má, khắp khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Thậm chí thân hình còn gầy rộc đi trông như sắp chết đến nơi.

Nguyên bản đã yếu ớt hay do áp lực quá độ mà ra nông nỗi này?

Có ai đó nguyền rủa hắn sao?

Đến Thành Đô được gọi là trung tâm Ích Châu mà không đổ một giọt máu nào thì tôi mở miệng với Lưu Đản.

“Trước khi ta giúp ngươi thì có một chuyện cần làm rõ ràng chứ?”

“…….”

Lưu Đản nhận ra tại sao tôi nói vậy thì im lặng.

Tôi dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.

“Phụ thân ngươi không phải là trung thần của hoàng thất nhà Hán.”

“Điều đó…”

Lưu Đản muốn phản bác gì đó nhưng không tìm được câu nào thích hợp.

Là con trai từng ở gần nhất với Lưu Yên thì chắc chắn biết rõ.

Lão nhân âm hiểm ấy mang ý đồ gì mà xuống Ích Châu.

“Ta từng cân nhắc cá nhân xem có nên xử lý Lưu Yên như Lưu Biểu hay không.”

“…!”

Lưu Đản nghe lời tôi thì lộ vẻ kinh hãi.

Xử lý như Lưu Biểu nghĩa là quy tội gia tộc làm nghịch tặc rồi đẩy xuống vực thẳm.

Thành thật thì Lưu Biểu bị đối xử vậy cũng không có gì để nói.

Không chịu hàng, ngược lại còn gọi tôi là nghịch tặc thì bệ hạ luôn bao bọc tôi sẽ phản ứng thế nào.

Trưởng tử Lưu Kỳ vì cuồng bệnh của Lưu Biểu mà chết ở thành Tương Dương.

Thứ tử Lưu Tông vì còn nhỏ chỉ mới biết bò lẫm chẫm nên miễn cưỡng tha mạng.

…Dù ở tuổi ấy thì vẫn không tránh khỏi trở thành nô bộc.

Gia tộc Lưu Biểu thực sự tan nát dưới hoàng mệnh.

Kết cục của kẻ bị dục vọng quyền lực nuốt chửng hầu hết đều tương tự.

Tôi nhìn Lưu Đản rồi nói.

“…Trước khi ta ra tay thì không chịu nổi cú sốc mất trưởng tử mà suy sụp.”

Lưu Yên từng lộ rõ tham vọng quyền lực và hành động tự tin thì vì biến cố của trưởng tử mà bị sốc lớn rồi ốm yếu dần mà chết.

Đúng vậy. Lão nhân ấy giống Lưu Biểu không chịu buông bỏ quyền lực trong tay đến chết.

Từ góc nhìn con trai thì là người cha chăm lo gia đình đã qua đời.

Từ góc nhìn đại cục thì là kẻ dẫn gia tộc đến diệt vong đã chết.

Cái này nên gọi là bất hạnh sao.

Hay là may mắn?

Lưu Đản giờ chắc cũng đang cảm nhận cảm giác không thể diễn tả.

“Giờ ta hỏi ngươi.”

“…….”

“Ngươi có ý chí giao hết thế lực cho ta rồi hàng không?”

Lưu Đản nhận câu hỏi của tôi thì khẽ nhắm mắt suy nghĩ.

“…Trước khi trả lời câu hỏi ấy thì thần có một điều muốn hỏi.”

“Là gì?”

“Nếu thần hàng thì gia tộc có giữ được mạng sống không ạ?”

Trước câu hỏi của Lưu Đản thì tôi cười khẩy.

“Ngươi hỏi điều đương nhiên làm gì. Ta không phải kẻ thích đổ máu.”

“…May quá ạ.”

“Dù sao thì khả năng được bổ nhiệm ở nơi khác ngoài Ích Châu là rất lớn.”

“Đến mức ấy thì không sao cả ạ.”

Lưu Đản dùng giọng điềm tĩnh đáp rồi cung kính hành lễ với tôi.

“Thần Lưu Đản xin thề sẽ dâng lòng trung thành cho nhà Hán và Đại tướng quân.”

“Ừ. Hoan nghênh.”

Tôi nuốt chửng Ích Châu mà không đổ một giọt máu nào thì lộ biểu cảm hài lòng.

Cảm ơn, Nam man tộc.

Tất cả là nhờ các ngươi.

──────────

Việc thống nhất thế lực Ích Châu thì không khó đến vậy.

“Chúng thần cũng xin theo Đại tướng quân!”

Các hào tộc Ích Châu và Ba tộc (巴族) từng nổi dậy chống Lưu Đản để giữ quyền lợi.

Như Gia Cát Lượng từng nói thì kẻ dẫn dắt chúng là Lâu Phát (婁發).

Hắn mang ấn tượng khá bảnh trai.

Vốn ở Giang Châu (江州) cùng Lưu Đản liên hợp quân sự tác chiến nhưng nghe tin tôi đến Thành Đô thì lập tức chạy một mạch đến phủ phục hành lễ với tôi.

“…….”

Lưu Đản nhìn dáng vẻ ấy thì lộ vẻ ngẩn ngơ là đương nhiên.

Kẻ từng kiêu ngạo với hắn thì lại quỳ lạy trước mặt tôi.

…Đương nhiên thì đương nhiên thôi.

Ghét thì ngươi cũng chiếm nửa thiên hạ mà đến đây đi.

Xét theo một mặt thì là hành vi chủ nghĩa cơ hội.

Nhưng nghĩ đến những kẻ nắm cơ hội mà không được thì mất đầu thì kiểu này tốt hơn nhiều.

So với cố chấp vô ích rồi đổ máu vô ích thì những kẻ ngoan ngoãn cúi đầu còn tốt hơn nhiều.

Tôi hỏi Lâu Phát điều thắc mắc.

“Ta tưởng ở Ích Châu đang diễn ra tam giác chiến thì khi nào các ngươi liên minh với nhau?”

“A! Ý ngài là chuyện đó ạ!”

Lâu Phát cười hơi đáng ghét rồi xoa hai tay.

…Sao tên này hành xử kiểu gian thần thế này.

Hàn Toại và Hoàng Tổ thấy tôi là quỳ lạy nhưng cũng không đến mức này.

Nhận ra tôi lộ vẻ khó chịu thì Lâu Phát nhanh chóng chỉnh lại dáng vẻ rồi nói.

“Man di phương nam mạnh hơn tưởng tượng ạ!”

“…….”

“Nên chúng thần quyết định giải quyết mâu thuẫn nội bộ sau rồi đuổi bọn chúng trước đã ạ!”

Nghe Lâu Phát đáp thì tôi lại hỏi một lần nữa.

“Vậy kết quả thế nào?”

“Cái, cái đó thì…”

Lâu Phát không nói được gì rồi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nhìn hắn thì tôi đại khái hiểu kết quả khi giao chiến với Nam man tộc.

“…Để thần giải thích có được không ạ?”

Lúc ấy Lưu Đản khẽ bước lên phía trước nói.

Tôi gật đầu với đề nghị ấy.

“Ừ. Cứ nói đi.”

“Nói thẳng vào bản chất thì dù chúng thần đã liên minh nhưng cũng không có thành quả gì đáng kể ạ.”

Lưu Đản bình thản kể lại sự thật.

“Có đội ngũ dùng yêu thuật quái dị, điều khiển mãnh thú và mặc giáp bật lại cả tên ạ.”

Bật lại cả tên?

Khoan đã, bọn chúng mang theo Đằng Giáp Binh luôn sao?

Cái này đúng là đốt lửa thì chết sướng luôn.

Trong lúc tôi nghĩ biện pháp đối phó Nam man tộc trong đầu thì lời Lưu Đản vẫn tiếp tục.

“Thần cũng tự tin đã học khá nhiều binh pháp thư nhưng không có chỗ nào ghi cách đối phó đội ngũ như vậy ạ.”

Đương nhiên rồi.

Có binh pháp gia nào dự đoán được đội ngũ quái dị như vậy mà viết binh pháp chứ.

Nếu có người dự đoán được thì đó không phải binh pháp gia mà là tiên tri gia.

“Giờ chúng thần chỉ có thể giữ vài yếu địa rồi chuyên tâm thủ thành là giới hạn ạ.”

“Hừm… Vậy sao.”

Nghe vậy thì tôi gật đầu.

Nếu có thể chặn ở dã chiến thì dã chiến tốt hơn nhiều.

Thủ thành cuối cùng là hy sinh kinh tế thành trì để miễn cưỡng cầm cự.

Nhưng nếu nhốt mình trong thành chỉ biết thủ thì đúng là bị dồn đến đường cùng.

Chắc chắn khi vài yếu địa bị phá thì quân Nam man tộc sẽ tiến thẳng đến Thành Đô và Giang Châu chỉ là vấn đề thời gian.

Lưu Đản nói ý kiến của mình.

“Phải tìm cách phong tỏa thủ đoạn của chúng càng nhanh càng tốt ạ.”

“Đừng lo chuyện đó.”

Tôi dùng thái độ bình thản như thường lệ đáp.

“Về chuyện ấy thì ta đã chuẩn bị toàn bộ đối sách rồi.”

“…….”

Yêu thuật, mãnh thú, Đằng Giáp.

Yêu thuật khiến binh sĩ hỗn loạn.

Mãnh thú có sức phá hoại khác hẳn quân đội bình thường để đập tan địch.

Đằng Giáp bật lại đao tên.

Nếu chỉ liệt kê ưu điểm thì giống quân đội vô địch.

Nhưng cũng chính vì vậy mà điểm yếu cũng rõ ràng.

Không biết thì chỉ có thể ngẩn ngơ chịu trận.

Nhưng nếu biết cách đối phó thì là quân đội không vấn đề gì.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì Độc Thiên hay Đằng Giáp cũng nhờ dân địa phương cung cấp thông tin nên Gia Cát Lượng mới đánh trúng điểm yếu.

Việc tôi phải làm giờ cũng không khác gì vậy.

Tôi nghĩ đến các binh khí đang được chế tạo dưới sự chỉ huy của Gia Cát Lượng rồi lập kế hoạch tiếp theo.

…Thật sự không cần bắt bảy lần chứ?

Giờ chiến đấu với Nam man tộc đã gần kề.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!