Trong một khu rừng hẻo lánh nào đó ở Dự Châu.
Trong căn nhà tạm bợ được ghép nối lỏng lẻo từ đủ loại vật liệu, nhiều nhân vật đang tụ họp quanh bàn.
Có người khoanh tay nhắm mắt.
Có người chống cằm như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lại có nam nhân cơ bắp to lớn như núi đứng thẳng tắp tại chỗ.
Lão nhân nếp nhăn chằng chịt thì ngồi khoanh chân im lặng.
Những tư thế thể hiện rõ ràng tính cách của từng người.
Dáng vẻ trông chẳng có điểm tương đồng nào nhưng họ lại có đúng hai điểm chung.
Kiếm, thương, chùy, cung…
Mọi loại vũ khí đeo trên người đều toát ra khí thế bất phàm.
Điểm còn lại là trang bị của họ đều mang sắc vàng chủ đạo.
“…Này.”
Lúc ấy nữ nhân đang chống cằm trầm ngâm mở miệng.
Nàng nhìn bầu trời rộng lớn qua cửa sổ rồi lẩm bẩm.
“Ta từ trước đến giờ vẫn băn khoăn, có thể thu nhỏ kích thước cửa sổ lại không?”
“…….”
“Dù nghĩ thế nào thì cũng quá lớn.”
Trước câu nói hoàn toàn không hợp với bầu không khí nghiêm túc thì nhân vật khoanh tay ấn tượng trầm tĩnh đáp lại.
“Đột nhiên nói vớ vẩn gì vậy.”
“Không phải chứ, mỗi khi trời tối là côn trùng bay vào kinh khủng lắm!”
Nữ nhân mang trang bị nhẹ vén tay áo lên hét lớn.
“Nhìn này! Đêm qua cũng bị cắn nhiều lắm!”
Như để chứng minh lời nói thì trên cánh tay nàng hiện rõ dấu vết côn trùng cắn.
Nhân vật khác nhìn nữ nhân ấy khịt mũi một tiếng.
“Hừ! Bị cắn vài cái mà kêu ca như vậy thì yếu đuối quá!”
“Cái gì?”
Nữ nhân bị nam nhân to lớn chế nhạo nhăn mặt ngay lập tức.
“Vậy ngươi chưa từng bị cắn lần nào sao?”
“Haha! Đương nhiên rồi! Nhìn cơ bắp này đi!”
Như thể chỉ chờ câu hỏi ấy thì nam nhân khổng lồ nhanh chóng tạo dáng khoe cơ bắp.
Dáng vẻ đại hán đầu trọc đột ngột khoe cơ bắp mang đến cảm giác khó tả cho những người chứng kiến.
“Chỉ là côn trùng thì làm sao xuyên thủng được cơ bắp thép tôi luyện qua bao nỗ lực của ta!”
“A… Vậy sao?”
Chắc là thể chất ngươi khó bị côn trùng cắn thôi.
Dĩ nhiên dù nói vậy thì tên điên ấy cũng chẳng hiểu đâu.
Người khác gọi hắn là Chiết Thiên Dạ Xoa (折天夜叉, ác quỷ chặt trời) rồi sợ hãi nhưng với nàng thì trông hắn không chặt trời mà chặt đứt dây thần kinh của chính mình.
Lúc ấy nhân vật im lặng quan sát tình hình mở miệng.
“…Im lặng đi. Các ngươi quên hôm nay là ngày gì sao.”
Lời của nam nhân đang tựa thương bên cạnh.
“Điều đó thì…”
“Khụ khụ…”
Hai nhân vật vừa nãy còn ồn ào lập tức ngậm miệng với biểu cảm xấu hổ vì không biết nói gì.
Không khí lắng xuống rồi trôi qua bao lâu không biết.
Rầm──!
“Cuối cùng cũng đến rồi!”
Một nữ nhân đá mạnh cửa rồi xuất hiện.
Trước sự xuất hiện ầm ĩ ấy thì lão nhân chép miệng lẩm bẩm nhỏ.
“Cửa lại bị phá nát rồi.”
“Giờ không phải lúc quan tâm chuyện đó!”
“Ê, ít nhất cũng sửa để đá không vỡ chứ…”
Nữ nhân đáp lời lão nhân đặt mạnh vật quý giá mình ôm lên bàn tạo tiếng động.
Vật mà nữ nhân sở hữu võ lực mạnh nhất nhóm trân trọng ôm về chính là một bức thư.
“Nhanh, nhanh lên! Mau mở ra xem!”
“U oa oa! Ta cũng không nhịn nổi nữa!”
Nữ nhân và nam nhân vừa nãy còn xấu hổ lập tức lộ vẻ phấn khích khi nhìn bức thư.
Hai người vừa nãy còn cãi vã kỳ quặc giờ lại hợp gu đến lạ.
Dáng vẻ ấy có thể gọi là bừa bộn nhưng không ai trong căn nhà trách mắng họ.
“…….”
Vì chính họ cũng đang cố kiềm chế thân thể rung động.
Nam nhân khoanh tay ấn tượng trầm tĩnh và lão nhân vừa chép miệng trách nữ nhân cũng đang nhìn chằm chằm bức thư.
Tin tức quý giá chỉ đến một lần mỗi tháng.
Dưới sự ngầm cho phép của Đại tướng quân mà còn lập riêng kênh liên lạc, họ liên tục trao đổi thư từ với một nhân vật cụ thể.
Vậy nhân vật cụ thể ấy là ai.
“Hức hức… Đại Hiền Lương Sư…”
“Ơ hơ! Đã bảo bao lần rồi rằng giờ không được gọi như vậy!”
“A, a phải rồi…”
Nhân vật từng là chỗ dựa tinh thần cho vô số bách tính.
Trong lịch sử nguyên bản thì là thủ lĩnh Khăn Vàng bắn phát súng mở màn cho sự diệt vong của nhà Hán, Trương Giác.
──────────
Sau khi giao phó một phần quân đội cho Trương Liêu và bổ nhiệm cô ấy làm chỉ huy, tôi cùng Trương Giác kiểm tra lại kế hoạch lần cuối.
“Gửi thư cho Khăn Vàng bảo họ rời khỏi vị trí trước sao?”
“Vâng. May mà có liên lạc viên nên không khó lắm.”
Nghe Trương Giác nói thì tôi gật đầu.
Quả nhiên trong Khăn Vàng có vài người cải trang thành bách tính bình thường đang ở Lạc Dương.
Khăn Vàng cải trang thành bách tính bình thường xâm nhập thành thị.
Nghe thôi đã thấy khá đáng sợ nhưng thực tế việc họ làm ở Lạc Dương chẳng có gì to tát.
Bình thường thì hòa lẫn vào bách tính với nghề dễ lẫn như thương nhân hay nông phu để sống yên ổn, cứ một tháng một lần vào ngày cố định thì nhận thư từ Trương Giác rồi hướng đến thành thị ở phía đông.
Thành thị thay đổi mỗi lần nhưng dù là Từ Châu hay Duyện Châu cũng không quan trọng.
Chỉ cần trên đường đi có Dự Châu là được.
Nhìn hành động thì đúng là bách tính vô hại nên chưa từng bị lộ đuôi.
Họ chỉ là liên lạc viên chuyên truyền thư mà thôi.
Không xâm nhập khu vực kiểm soát, không có hành vi lén lút lấy thông tin thì làm sao bị bắt.
Dĩ nhiên nếu họ có hành vi khả nghi chút nào thì binh sĩ giám sát toàn Lạc Dương sẽ lập tức phát hiện.
Tôi nói thế này hơi lạ nhưng kỷ luật quân đội ở đây không đùa được đâu.
Nhìn binh sĩ bị tiền bối mắng vì mắc lỗi thì ký ức quá khứ của tôi lại ùa về.
Không thể như trong game mà một thích khách lặng lẽ xử lý toàn bộ căn cứ.
Đây là thế giới không có sự cho phép kiểu game, thường gọi là nghiến răng làm ngơ.
Nếu vũ khí hình người như Tư Dữ hay Lữ Bố xông thẳng vào tàn sát thì có lẽ khả thi.
…Nhưng đó đâu phải ám sát nữa.
Tôi nhìn Trương Giác rồi mở miệng.
“Tốt. Vậy kế hoạch di chuyển Khăn Vàng đến đâu?”
“…Liên quan đến chuyện đó thì thần muốn hỏi một điều.”
“Câu hỏi?”
Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Trương Giác dùng giọng nghiêm túc hỏi.
“Ngài… có kế hoạch tiếp nhận họ không ạ?”
“Phải tiếp nhận chứ.”
Trước câu hỏi ấy tôi đáp ngay không chút do dự.
“Dù có điểm khiến ta bận tâm nhưng cũng không thể giết hết được.”
“…….”
“Nếu chúng muốn trở lại làm bách tính bình thường thì để chúng như vậy, nếu muốn tiếp tục hoạt động trong quân đội như trước thì ta sẽ lập đội quân mới.”
Binh sĩ tinh nhuệ giỏi chiến đấu thì lúc nào cũng hoan nghênh.
Họ nhìn Trương Giác là lập tức phục tùng nên kiểm soát cũng không khó.
Có lẽ vận hành theo khái niệm bộ đội đặc chủng là được.
“Tên đội quân mới nên thế nào đây…”
Tôi đang trầm ngâm trước mặt Trương Giác nhớ lại khẩu hiệu mà Khăn Vàng từng hô đến phát ngán.
Thương Thiên Dĩ Tử, Hoàng Thiên Đương Lập!
Tuế Tại Giáp Tử, Thiên Hạ Đại Cát!
“Gọi là Đại Thiên Quân (大天軍) vậy.”
“Cái tên…. nghe cũng oai phong đấy chứ ạ.”
Trước lời cảm thán của Trương Giác thì tôi gật đầu.
Thành thật thì chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
Chỉ chọn chữ nhìn ngầu thôi.
Vốn dĩ bộ đội đặc chủng thời xưa có quy tắc ngầm là đặt tên ngầu.
Tào Tháo cũng đặt tên Hổ Báo Kỵ (虎豹騎) cho đội trực thuộc mình, Lưu Bị cũng đặt tên Bạch Nhị Binh (白毦兵) cho đội của mình.
Gọi là Hổ Báo Kỵ vì có khí thế như hổ báo, gọi là Bạch Nhị Binh vì trang bị lông vũ trắng và da thú.
…Không biết có phải Lưu Bị bị ảnh hưởng bởi Bạch Mã Nghĩa Tòng của Công Tôn Toản nên mới lập ra đội quân Bạch Nhĩ Binh không nhỉ?
Dù sao thì Ngụy quốc và Thục quốc đều có bộ đội đặc chủng tên ngầu thì tôi không thể thua kém.
Bộ đội đặc chủng Đông Ngô là gì á?
Xin lỗi nhưng tôi quên rồi.
Tôi tiến lại gần Trương Giác rồi vỗ vai cô ấy.
“Chỉ huy của chúng giao cho ngươi.”
“…Thực sự ổn chứ ạ?”
“Vốn dĩ nếu không phải lệnh của ngươi thì chúng cũng chẳng nghe đâu.”
Vốn dĩ vì có Trương Giác nên mới hấp thu được chúng mà.
Có câu nói rằng khi được ưu đãi liên tục thì sẽ coi đó là quyền lợi.
Tôi không muốn trở thành kẻ xấu hổ coi sự giúp đỡ xung quanh là đương nhiên.
“…….”
“Có gì muốn nói với ta không?”
“…Không ạ. Không có gì đâu.”
Trương Giác im lặng một lát nhìn tôi rồi khẽ cười.
0 Bình luận