Chẳng biết đã qua bao nhiêu ngày kể từ cái đêm "mặn nồng" với Trương Liêu.
Cuộc gặp với Lưu Sủng diễn ra nhanh ngoài dự đoán.
Khi tôi nhắc đến hoàng mệnh và nói rằng không thể rời Lạc Dương thì Lưu Sủng không chút do dự gửi thư rằng sẽ đích thân đến Lạc Dương.
Và kết quả là.
“Ư ha ha! Đã lâu lắm rồi mới được nhìn quanh Lạc Dương!”
Trước mắt tôi là Lưu Sủng đang cười lớn hào sảng rồi nhìn quanh.
Chiều cao và thân hình khổng lồ khiến người ta không cảm thấy ông đã già.
Cánh tay cơ bắp lộ ra qua khe giáp trông như có thể gập đôi eo tôi như gập điện thoại nắp gập.
Cảm giác ngẩn ngơ này… ừ.
Giống như cảm giác lần đầu gặp Lư Thực, sư phụ của Lưu Bị.
Thân hình cao tám thước hai thốn (khoảng 194cm) đủ khiến ta thốt lên kinh ngạc.
Quả nhiên dù thời đại nào cũng có người cao bất thường.
Tôi tiến lại gần Lưu Sủng đang nhìn quanh Lạc Dương rồi cung kính hành lễ.
“Trần Vương điện hạ, cảm tạ ngài đã từ xa đến đây.”
“Ừm? Ngươi là ai?”
Lưu Sủng dẫn theo đoàn tùy tùng không đông nhìn ta rồi hỏi.
Vì lần đầu chúng tôi trực tiếp gặp nhau nên phản ứng này cũng không lạ.
Tôi cũng nhận báo cáo từ binh sĩ xung quanh rồi mới biết đây là Lưu Sủng.
Thế giới không có ảnh chụp thật sự bất tiện.
Thông tin để phán đoán ngoại hình chỉ có chữ viết hoặc lời đồn.
Nói rằng khí cốt tráng kiện, phong thái nam nhi…
Chỉ nhìn mấy câu ấy thì làm sao phân biệt được người.
Trong lịch sử nguyên bản, Trương Liêu không thể bắt được Tôn Quyền ở trận công phòng Hợp Phì cũng có lý do.
Người thời này vẽ tranh cũng kỳ lạ nên dù mang tranh ra so sánh thì cũng khó phân biệt.
Có vẻ vẽ rất công phu nhưng trong mắt tôi thì hơi… thế nào nhỉ.
Lần nhận được bức tranh vẽ ta với tất cả lòng kính trọng làm quà tặng thì thật sự khó xử.
Bức tranh vẽ tôi theo kiểu có thể đăng lên sách giáo khoa lịch sử nên cảm giác thật kỳ lạ.
Không nhớ hậu thế gọi kiểu tranh này là gì.
…Đông Dương họa (東洋畵) sao?
Phong cảnh tự nhiên thì vẽ cực kỳ đẹp nhưng con người thì vẽ đơn giản đại khái.
Dù sao thì bức tranh ấy hiện đang được trưng bày cẩn thận ở nhà tôi.
Quà tặng chân thành thì không thể quản lý qua loa được.
Khi tôi đang định trả lời Lưu Sủng vẫn đang nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc thì ông chợt nhận ra rồi mở miệng.
“…A a! Ngươi chính là Đại tướng quân!”
Lưu Sủng cười lớn như không hề ngờ tới.
“Ta còn tưởng vì có tóc đen nên là hoàng tộc chứ!”
“…….”
“Nhưng nhìn đồng tử thì không phải! Mong ngươi tha thứ cho sự thất lễ của ta!”
“Đó là phán đoán đương nhiên nên không cần để tâm.”
Với Lưu Sủng thì vừa vào Lạc Dương đã có người trông giống hoàng tộc bắt chuyện nên chắc chắn sẽ hoang mang.
Nhân tiện thì chỉ nhìn màu tóc và màu mắt đã nhận ra tôi là ai.
Hình như ngoại hình của tôi đã lan truyền khắp thiên hạ rồi.
Dù sao thì người có tóc đen và mắt nâu cũng hiếm.
Có lẽ trừ tôi ra thì không có ai khác.
Nghe nói tóc đen trừ hoàng tộc thì thực sự khó thấy.
Trong những người không phải hoàng tộc thì chỉ thấy Quan Vũ và Trương Phi có tóc đen.
…Đây cũng coi là một loại đột biến sao?
Giống bồ câu trắng hay hổ trắng vậy.
Lưu Sủng có tóc đen và mắt đen chứng minh ông là hoàng tộc.
Ở thế giới trước thì màu sắc này cực kỳ phổ biến nhưng ở thế giới này lại hiếm nên thật trớ trêu.
Dù sao thì thế giới này màu sắc rực rỡ thật.
Cá tính thì quả nhiên rõ ràng.
Lưu Sủng làm bộ giáp nặng kêu lạch cạch rồi nói.
“Đứng mãi ở đây thì ánh mắt đổ dồn hết rồi! Có chỗ nào yên tĩnh để trò chuyện không?”
“Đã chuẩn bị sẵn rồi nên mời theo thần.”
Lớn tiếng như vậy thì ánh mắt không đổ dồn mới lạ.
Lưu Sủng là nhân vật hành động rất hợp với ấn tượng hào sảng.
Tôi đối đãi Trần Vương Lưu Sủng giống như Trần Lưu Vương Lưu Hiệp rồi cung kính dẫn đường.
Vương (王).
Quan chức mà trừ hoàng đế ra thì không ai dám tùy tiện đối đãi nên tôi cúi đầu là chuyện đương nhiên.
“…Hừ.”
Khi nghe tin Lưu Sủng đến thì tiểu mưu sĩ tóc tím lén theo tôi nhìn ông rồi lộ phản ứng cộc lốc.
Tiểu mưu sĩ của chúng ta lại không hài lòng chuyện gì nữa đây.
Chẳng lẽ việc tôi cúi đầu với người khác khiến con bé không vui sao?
Nếu đúng vậy thì hơi đáng quý đấy.
Có thể véo má con bé mà không có tội.
Giờ chỉ còn một điều khiến tôi lo lắng.
Rốt cuộc Lưu Sủng sẽ hỏi tôi điều gì.
Tôi thực sự yếu về kiểu hỏi đáp này.
…Haizz.
Dù sao thì cũng phải làm thôi.
Không thể vì thiếu tự tin mà rút lui được nữa.
───────────
Lưu Sủng và tôi đối diện nhau trong tòa nhà đã chuẩn bị sẵn để trò chuyện.
Hội đàm giữa chư hầu vương cai quản Trần Quốc (陳國) và Đại tướng quân tổng chỉ huy quân bộ nhà Hán.
Chỉ nghe thôi đã thấy không phải chỗ dễ dàng.
Như để chứng minh cho điều đó, xung quanh căn nhà lúc này đang được bảo vệ nghiêm ngặt bởi ba chị em kết nghĩa vườn đào, Triệu Vân và đội thân vệ của tôi.
Trước đây bệ hạ từng nhìn tôi rồi nói như vậy.
‘Việc xử lý Trần Vương (陳王) thì giao cho Hóa Hiền ngươi.’
Lời nói gây sốc rằng có thể tùy ý xử lý chư hầu vương cai quản phong thổ.
‘Nếu phán đoán hắn là nhân vật gây hỗn loạn quốc gia giống các nghịch tặc khác thì chặt đầu cũng được.’
‘…Bệ hạ?’
Trước lời nói đáng sợ ấy thì tôi chỉ có thể trợn mắt hỏi lại.
Các quan viên hầu cận bệ hạ nghe cuộc trò chuyện ấy đương nhiên lộ vẻ kinh ngạc nhưng ngay sau đó chấp nhận tất cả rồi bình tĩnh đồng ý.
…Thành thật thì mọi người đều biết bệ hạ cực kỳ bao che tôi.
Tôi không giống Thập Thường Thị hay Đổng Trác dựa vào quyền lực lớn để gây rối quốc gia nên các quan viên triều đình nghĩ rằng tôi hẳn sẽ tự làm tốt mà không cần kiềm chế ta.
Cái gì nhỉ.
Có phải tin tưởng tôi quá mức không?
Dù tôi đã kết hôn chính thức với bệ hạ trở thành ngoại thích hoàng thất nhưng nếu hỏi có thực sự không cần kiềm chế chút nào thì tôi chỉ có thể lắc đầu.
Trường hợp ngoại thích kết hôn với hoàng đế nắm quyền lực cũng không phải hiếm.
Như Lã Thái Hậu, vợ của Hán Cao Tổ Lưu Bang, sau khi chồng mất đã tự tung tự tác thao túng quyền lực, để rồi chuốc lấy kết cục bi thảm là cả gia tộc bị tru di đấy thôi.
Dù có trường hợp như vậy mà quan viên triều đình không kiềm chế tôi thì lý do là gì.
…Đại khái cũng đoán được.
‘Xin hãy chiếu cố cho đệ tử kém cỏi của thần.’
Đại học giả Lư Thực.
‘Ngài vẫn không thay đổi chút nào so với xưa. Hừ hừ, thần thái sáng ngời.’
Trung lang tướng Hoàng Phủ Tung.
‘Thần sẽ cố gắng gắng sức một chút.’
Và cả Tư đồ Vương Doãn của thời Đông Hán.
Hiện tại đều đã tuyên bố lui về chính trường nhưng danh tiếng và ảnh hưởng tích lũy cả đời vẫn cực kỳ lớn.
Đi ngang qua rồi chợt nhớ nên ghé thăm thì giờ vẫn khách khứa tấp nập cửa trước như chợ (Môn đình nhược thị - 門前成市).
Vì những người ấy nói tốt về tôi nên các quan viên nghiêm khắc của triều đình hình như không cảm thấy cần thiết phải kiềm chế tôi.
Lần trước tôi còn lo rằng nếu giết Lưu Sủng thì hậu quả sẽ không nhỏ nhưng nhìn tình hình này thì có vẻ không vấn đề gì.
…Dĩ nhiên không phải ý định giết Lưu Sủng.
Chỉ là ví dụ thôi.
Tôi không có câu hỏi đặc biệt nào với Lưu Sủng nên phải để ông mở lời trước.
“Hình như ngài có điều muốn hỏi thần.”
“…….”
“Thần xin lắng nghe, ngài cứ tự nhiên.”
Khi tôi dùng giọng điềm tĩnh như mọi khi mở lời thì Lưu Sủng nhìn chằm chằm vào tôi.
Ôi, ánh mắt kìa.
Khí thế của lão đương ích tráng sống cả đời trên chiến trường là thế này sao?
Trong lịch sử nguyên bản thì Lưu Sủng bị thích khách do Viên Thuật phái ám sát mà chết.
Chính là tên Viên Thuật tự xưng hoàng đế thích nước mật ong.
Viên Thuật vì lý do nhỏ nhen là Lưu Sủng từ chối yêu cầu vật tư nên phái thích khách, và vụ ám sát bất ngờ thành công khiến nhân vật tầm cỡ như Lưu Sủng rời khỏi loạn thế.
Nhưng làm sao ám sát được nhân vật như vậy.
Nếu tiếp cận một cách qua loa thì chắc chắn bị bẻ cổ bằng tay không?
Hơn nữa thích khách ấy còn ám sát đồng thời cả Lưu Sủng và Lạc Tuấn theo ông nên…
Chắc chắn không phải nhân vật dễ đối phó.
Khi tôi đang nghĩ ngợi trước ánh mắt bất thường thì miệng Lưu Sủng chậm rãi mở ra.
“Ngươi có phải trung thần của nhà Hán không?”
“A… Ý ngài là vậy sao.”
Câu hỏi tôi nghe nhiều đến phát ngán.
Sau khi đuổi Đổng Trác khỏi Lạc Dương rồi lên chức Đại tướng quân thì nhận vô số lần.
Có khi gián tiếp, có khi trực tiếp như bây giờ.
Mỗi khi nhận câu hỏi ấy thì tôi luôn trả lời như vậy.
“Vâng.”
“…….”
“Thần không thể làm chuyện phiền phức như mở vương triều mới.”
Lập quốc cho lắm vào rồi cuối cùng kết cục lại bi thảm như Vương Mãng (王莽) thì thà không làm còn hơn.
Tên ấy dùng đủ trò chính trị khiến nhà Hán diệt vong rồi đường hoàng kiến lập Tân (新) quốc nhưng chỉ 15 năm đã mất nước và bị xử tử kết thúc thảm hại.
Sau đó, khi Quang Vũ Đế thành lập thời Đông Hán, Vương Mãng bị gắn mác nghịch tặc và lưu xú muôn đời với tư cách là một trong Tứ đại gian thần Mãng Trác Tháo Ý (莽卓操懿).
Nói cách nào thì cũng chia nhà Hán thành tiền Hán và hậu Hán nên để lại dấu ấn lớn trong lịch sử.
Vấn đề là ý nghĩa xấu.
Sau khi bình thản trả lời câu hỏi của Lưu Sủng, tôi nhìn ông ta với vẻ mặt điềm tĩnh và hỏi ngược lại.
“Thế nào ạ. Đáp án đã đủ chưa?”
“…Ha ha ha! Đúng! Chính xác!”
Lưu Sủng cảm nhận được gì đó từ câu trả lời của tôi thì cười lớn rất hài lòng.
“Ta nhận ra được! Đó không phải ánh mắt nói dối!”
Gì vậy. Cái đó cũng phân biệt được sao?
Chẳng lẽ là siêu năng lực.
Lưu Sủng cười lớn rồi lục lọi trong lòng rồi đặt mạnh thứ gì đó xuống.
“Ngày vui thế này mà thiếu rượu sao được! Uống một chén chứ!”
“…….”
Cái, gì vậy.
Thật sự hào phóng quá.
Tôi chỉ có thể nói vậy thôi.
0 Bình luận