301-400

Chương 328: Man Vương (蠻王) (5)

Chương 328: Man Vương (蠻王) (5)

“Giải quyết đơn giản thôi. Hãy đánh từng phần một.”

“Từng phần một?”

“Vâng ạ.”

Khi đang bàn kế sách trước trận chiến với Mạnh Hoạch thì Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh đưa ra ý kiến.

Tôi hỏi lại thì Gia Cát Lượng phe phẩy quạt lông trắng rồi tiếp tục nói.

“Nếu chúng ta giữ vững trận hình rồi đẩy lùi toàn bộ tấn công thì chắc chắn chúng sẽ chia quân để dụ vào hỗn chiến.”

Gia Cát Lượng đặt từng quân cờ biểu thị quân Mạnh Hoạch quanh khu vực trận hình vuông vức của chúng tôi.

“Do đặc điểm địa hình giao chiến nên đạo quân tinh nhuệ của Đóa Tư Đại Vương sẽ xuất hiện ở vị trí tương đối an toàn này.”

Con bé đặt quân cờ ở bên trái trận hình nơi có sườn dốc khá cao khiến bộ binh phải vất vả trèo lên.

“Khi chiến đấu kéo dài thì Mạnh Hoạch không chịu nổi sự bực tức sẽ tung quân dự bị đang chờ ở phía sau.”

Ngay sau đó con bé đặt quân cờ đang chờ phía sau Mạnh Hoạch sang bên phải trận hình.

Dáng vẻ dự đoán chiến cục sẽ diễn ra thế nào trên mặt bàn.

Tôi nhìn con bé rồi hỏi.

“Vậy thì đối phó chúng thế nào?”

“Chúng ta cũng tung quân dự bị là được chứ sao.”

Gia Cát Lượng che miệng khẽ cười rồi nói.

“Dĩ nhiên đạo quân Đóa Tư Đại Vương thì phải dùng kỵ binh đối phó.”

“Ưm…”

“Nếu bộ binh tiếp cận thì chúng sẽ liên tục kéo giãn khoảng cách để tích lũy tổn thương thôi ạ.”

Theo lời binh sĩ Ích Châu từng đối đầu đội quân Mạnh Hoạch thì chúng di chuyển rất nhanh.

Cứ đuổi theo mù quáng là kiểu gì cũng ăn đủ các loại phi tiêu độc rồi lăn ra chết tức tưởi.

Nhưng nói đạo quân này không giỏi cận chiến thì cũng không phải.

Chúng đeo khiên nhỏ sau lưng, thắt lưng đeo đao, thậm chí đúng như tên gọi đạo quân rắn độc thì biết điều khiển rắn.

Giống như ninja rải khói rồi chạy trốn vậy, chúng ném rắn độc trong người ra rồi giao chiến cận chiến.

Tưởng tượng cảnh ấy thì thấy thú vị thật.

Trừ việc giờ phải đối đầu chúng ra thì nói vậy.

“Nhưng gần sườn đồi kia không có không gian để giấu kỵ binh sao?”

Tôi hỏi điều đương nhiên.

Sườn đồi dự đoán đạo quân Đóa Tư Đại Vương sẽ xuất hiện thì không có chỗ giấu kỵ binh.

Chúng cũng không ngu nên chắc chắn sẽ cảnh giác kỵ binh.

Chắc chắn trước khi di chuyển quân thì sẽ dùng trinh sát khảo sát địa hình thì làm sao đột kích bằng kỵ binh được?

Dù sao… Nếu không được thì cũng có cách giả điên lao từ xa nhưng sẽ hao tổn thể lực nghiêm trọng.

Trước câu hỏi của tôi thì Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Xin đừng lo ạ.”

“…….”

“Đội quân do chủ công dẫn dắt sẽ không phụ lòng kỳ vọng của chúng ta đâu.”

Nghe lời cam kết ấy thì tôi chỉ có thể gật đầu ngẩn ngơ.

Gia Cát Lượng nói được thì phải tin thôi.

Không tin nhân tài thế này thì tin ai được chứ.

Tôi bố trí quân theo ý Gia Cát Lượng rồi chỉ ngồi chờ xem.

──────────

Bên trái quân đội Đại tướng quân.

Nơi chỉ có cỏ dại đủ để người nằm sấp ẩn thân thì một nhân vật lẩm bẩm.

“…Chỉ nghe nói thôi chứ không ngờ mình lại trực tiếp làm chuyện này.”

Nữ nhân tóc bạc ấn tượng thì thở dài một hơi.

Lúc ấy bên cạnh Mã Siêu vang lên giọng khác.

“Dù sao thì biết làm sao được, Đại tướng quân đã đích thân nói tin tưởng mà.”

“…….”

Mã Siêu xinh đẹp thì không thể phủ nhận lời ấy.

Lý do bản thân luôn chú ý hình tượng ngay cả trên chiến trường chi chít tay chân bay tứ tung giờ lại nằm đây là gì chứ.

───Ta tin tưởng các ngươi.

Chính vì niềm tin của Đại tướng quân mà nàng yêu mến.

Mẫu thân nàng luôn nói về quan hệ nam nữ như vậy.

‘Tình yêu ấy mà. Bên chủ động yêu trước là bên thua đấy con ạ.’

‘…Mẫu thân thì bên nào ạ?’

‘Mẫu thân đương nhiên là bên thắng rồi!’

Mẫu thân tự tin hét lớn thì phụ thân chen vào nói.

‘Nói gì vậy? Người chủ động quyến rũ ta trước chính là phu nhân… A, đau, đau quá! Đừng đánh nữa!’

Mẫu thân đỏ mặt đập mạnh lưng thì phụ thân vội vàng chạy mất.

Khi Mã Siêu đang nhớ lại quang cảnh ấm áp ấy thì gần đó vang lên tiếng hò hét.

“…Sắp đến giờ rồi.”

“Có vẻ vậy ạ.”

Tướng lĩnh gần đó đồng ý thì Mã Siêu hét lớn để binh sĩ xung quanh nghe thấy.

“Đến giờ rồi! Đừng ngủ nữa mà dậy đi!”

Hí hí híng──!

Ngay khi Mã Siêu nói xong thì Hán Huyết Mã nằm dưới đất lập tức bật dậy.

Đương nhiên Mã Siêu đang ngồi trên lưng cũng đứng dậy cùng ngựa, sau đó các binh sĩ khác cũng đứng lên giống Mã Siêu.

“Hưu…”

Mã Siêu cùng ngựa nằm lâu nên cơ thể cứng đờ thì duỗi một cái.

Không ngờ phương pháp mai phục cùng ngựa của kỵ binh phương bắc nơi chỉ có cỏ dại lại được dùng thế này.

Nghĩ kỹ thì bản thân cũng lai nên cảm thấy bồi hồi.

Mã Siêu quay đầu nói.

“Dù sao cũng không ngờ lại làm theo được thì thật bất ngờ.”

“Cảm ơn lời khen.”

Tướng lĩnh buộc tóc nâu ra sau thì mỉm cười dịu dàng.

“Thời gian ở Tinh Châu giao chiến với man di nên vô thức trở nên tương tự thôi ạ.”

Trương Liêu Văn Viễn.

Tướng lĩnh kỵ binh xuất thân Tinh Châu từng theo Đại tướng quân từ xưa.

Được đánh giá là kỹ thuật cưỡi ngựa không hề thua Ô Hoàn tộc và Tiên Ti tộc phương bắc thì quả nhiên chứng minh được điều đó.

Kỵ binh do Trương Liêu chỉ huy thì dễ dàng làm theo kỹ thuật cưỡi ngựa kỳ quái của kỵ binh Khương tộc.

Ban đầu thì ngạc nhiên nhưng sau một thời gian thì nói làm được nên làm sao không công nhận.

Ít nhất đánh giá ấy không phải giả.

Giờ đây kỵ binh Tinh Châu cũng giống kỵ binh Khương tộc nằm cùng ngựa rồi bật dậy thể hiện kỹ thuật cưỡi ngựa.

Mã Siêu mở miệng nói.

“Dù sao thì công trạng cao nhất thì ta không nhường đâu.”

“Thật trùng hợp. Ta cũng nghĩ vậy.”

Trương Liêu dùng thái độ dịu dàng đáp lời Mã Siêu.

“Hay là cá cược xem đạo quân nào hạ được nhiều địch hơn?”

“…Ta sẽ không nương tay đâu.”

Trước đề nghị táo bạo của Trương Liêu thì ánh mắt Mã Siêu tóe lửa.

Trương Liêu dùng giọng như không có gì nói.

“Hư hư, thật mong chờ.”

“…….”

Đồng thời kỵ binh Khương tộc do Mã Siêu dẫn dắt lao vọt lên phía trước.

Ngay sau đó kỵ binh Tinh Châu do Trương Liêu dẫn dắt cũng xung phong theo.

Hai đạo kỵ binh mà Đại tướng quân tin tưởng nhất thì chỉ nhắm vào một đạo quân mà lao tới.

──────────

“Ưm? Tiếng gì vậy?”

Đóa Tư Đại Vương đang cùng với đạo quân rắn độc tấn công địch thì nghi hoặc trước âm thanh gần đó.

Âm thanh như đất rung chuyển.

Âm thanh này chỉ xuất hiện khi số lượng lớn người lao tới trên chiến trường.

“…Khoan, lao tới sao?”

Khi nghĩ đến đó thì dự cảm bất an đột nhiên dâng lên nên Đóa Tư Đại Vương lập tức quay đầu.

Và đáng tiếc là dự cảm bất an của Đóa Tư Đại Vương đã trúng hoàn toàn.

Kỵ binh địch thì từ xa bốc bụi mù mịt lao về phía này.

Xác nhận điều ấy thì Đóa Tư Đại Vương lập tức hét lớn với phó quan của mình.

“Này! Đám kia đột nhiên xuất hiện từ đâu vậy!”

“Thần, thần cũng không biết ạ! Rõ ràng đã kiểm tra hết nơi địch có thể ẩn nấp mà…?! ”

Đạo quân rắn độc đã chuẩn bị kỹ lưỡng để mai phục ngược nếu địch ẩn nấp thì nhận ra không có ai ẩn nấp nên lộ vẻ chán nản.

Nếu kỵ binh tấn công thì cũng tính toán có thể dễ dàng đánh bại kỵ binh đã chạy đường dài nên mệt mỏi.

Nhưng quang cảnh giờ là gì đây.

Kỵ binh tràn đầy sức sống như vừa nghỉ ngơi xong.

Nam man tộc không ngờ chúng ẩn nấp ở bình nguyên thay vì bụi cỏ có thể giấu người thì lộ vẻ hoảng loạn.

Lúc ấy Đóa Tư Đại Vương mở miệng.

“Đừng sợ! Địch giờ chỉ vẻ ngoài trông oai thôi, chắc chắn đã chạy đường dài nên mệt mỏi rồi!”

Đóa Tư Đại Vương rút đao ở thắt lưng rồi oai phong hét lớn.

“Thả rắn độc ra rồi cầm khiên! Chúng cũng chẳng khác đám thư sinh ta từng chém trước đây đâu!”

Oa a a──!

Khi đại tướng dẫn dắt đạo quân an ủi thì Nam man tộc lấy lại dũng khí hét lớn đầy sức mạnh.

Nhưng Đóa Tư Đại Vương giờ đã bỏ qua hai điều.

Thứ nhất là kỵ binh không hề mệt mỏi lắm.

“Tuyệt đối không được lùi bước! Ta Đóa Tư sẽ cùng các ngươi!”

Thứ hai là dù chúng có mệt thì vẫn là tinh nhuệ kỵ binh có thể đánh bại đạo quân rắn độc.

“Tiến lên! Đánh bại địch… Khục!”

“Động, Động chủ?!”

Đóa Tư Đại Vương đứng đầu thì bị cán thương Mã Siêu húc bay vèo.

Dù là tướng lĩnh dẫn dắt Nam man tộc nên thân thể cường tráng nhưng không thể tránh mất ý thức trước đòn tấn công của Mã Siêu.

“Từ nãy cứ gào tai nhức nhối. Chắc là đại tướng rồi nhỉ?”

“…Có lẽ vậy ạ.”

Mã Siêu bình đẳng giẫm nát cả người lẫn độc xà rồi tiến lên thì liếc nhìn phía sau.

“Quả nhiên mạnh thật.”

Kỵ binh Tinh Châu không biết từ lúc nào đã đuổi kịp rồi bắt đầu hạ Nam man tộc.

Đầu đội hình thì nữ nhân mắt nâu vung yển nguyệt đao chém ngã địch.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!