301-400

Chương 390: Lưu Sủng (3)

Chương 390: Lưu Sủng (3)

Ám sát (暗殺).

Từ chỉ việc bí mật giết người.

Không biết có nên tự hào không nhưng từ khi sinh ra ở thế giới này tôi đã nhiều lần bị ám sát.

Lý do cũng thật đa dạng.

‘Tên đó là đại tướng! Nhắm vào đại tướng trước!’

Từ lý do đơn giản là thủ lĩnh của thế lực địch,

‘Vì ngươi mà gia tộc chúng ta…!’

Đến lý do bất đắc dĩ là báo thù cho gia tộc.

Ngoài hai lý do này thì còn có lý do khác nhưng phổ biến nhất vẫn là hai cái trên.

Cái gì nhỉ.

Trong thế giới võ hiệp thì không được tùy tiện giết người chứ!

Khi khiến máu ai đó chảy thì tất yếu sẽ sinh ra ân oán (恩怨, ơn nghĩa và oán hận), rồi ân oán ấy lại tạo ra mối liên kết khác khiến tình hình càng phức tạp… đại khái là nội dung phiền phức như vậy.

Vốn dĩ tôi vốn đã thấy việc giết người là khó chịu nên dù mất thời gian hơn cũng cố gắng giữ phương pháp hòa bình để máu chảy ít nhất có thể.

Nhưng vì những kẻ bị dục vọng nuốt chửng nên không thể tránh hoàn toàn việc đổ máu.

Giờ thì đã chán nhắc đến Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu và quái vật nước mật ong Viên Thuật là đại diện tiêu biểu.

Nhưng hai tên này có một điểm khác biệt quyết định.

‘Dâng thủ cấp nghịch tặc Lưu Biểu cho Đại tướng quân!’

‘…Trung thần không thờ hai chủ.’

Khác với Lưu Biểu không thu phục được lòng người dưới trướng nên cuối cùng bị phản bội mà chết thì Viên Thuật lại có người trung thành đến cùng.

Nhìn vậy thì Viên Thuật không hẳn là vô năng…

Không hẳn là…

…Vô năng thật.

Chỉ là có mặt bất ngờ thôi.

Viên Thuật như trong cao sự Lục Tích Hoài Quất (陸績懷橘) là nhân vật đột nhiên bùng nổ cảm xúc.

Đứa trẻ theo cha đến yến hội muốn mang quýt về cho cho mẹ nên lén lấy nhưng bị Viên Thuật bắt quả tang.

Nếu là tính cách ti tiện mà mọi người thường biết thì bị sỉ nhục ở đó cũng không lạ nhưng Viên Thuật đột nhiên cảm động trước lòng hiếu thảo ấy rồi gói hẳn một bao quýt cho Lục Tích rồi thả về, nội dung ấm áp như vậy.

Điều nực cười là chỉ một tháng sau đó, cũng chính tên Viên Thuật "giàu tình cảm" ấy đã xua quân tấn công và giết chết Lục Khang, cha của Lục Tích, chỉ vì ông từ chối cung cấp quân lương.

Chẳng lẽ cho quýt chỉ để tạo cớ đòi lương thực, hay là tư duy mà người thường không hiểu nổi dẫn đến thảm họa.

Có lẽ cả hai.

Như cao sự vừa nhắc, một số người bị cảm hóa bởi vẻ tình cảm mà Viên Thuật thỉnh thoảng thể hiện nên đến cùng trung thành với hắn.

Tên như vậy sao lại đối xử tệ với Tôn thị, gia tộc quan trọng nhất, khiến họ phản bội chứ không hiểu nổi.

Thật sự chỉ coi như chó săn ngoan ngoãn sao?

Vụ ám sát vừa xảy ra cũng liên quan đến Viên Thuật.

Lưu Sủng gặp tôi lúc trời còn chưa sáng cúi người thật sâu.

“Thật xấu hổ! Không ngờ thị tòng của thần lại gây ra chuyện như vậy…!”

“Thần không sao nên đừng bận tâm.”

Trước tình huống hiếm có khi chư hầu vương cúi người trước tôi thì tôi vội đỡ ông dậy.

Tôi đỡ Lưu Sủng dậy rồi trầm ngâm suy nghĩ.

Một trong thị tòng Lưu Sủng mang theo.

Tên chắc chắn là… Trương Khải Dương (張闓陽).

Ban đầu còn lạ lẫm nghĩ tên này là ai nhưng nghĩ kỹ thì trong lịch sử nguyên bản cũng là nhân vật có tên tuổi.

Vì chính là kẻ ám sát Trần Vương Lưu Sủng đang ngồi trước mặt.

Lý do ám sát cũng chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ vì Viên Thuật oán hận khi không được cấp lương thực nên thuê người giết.

Nghĩ lại thì buồn cười thật.

Tự ý đòi vật tư, bị từ chối nên ôm hận rồi giết.

Đúng là một tên tiểu nhân hẹp hòi hết chỗ nói.

Điều đáng nghi là thích khách làm việc dưới trướng Viên Thuật sao lại ở dưới trướng Lưu Sủng.

Xem ra làm thị tòng đáng tin cậy nên mang theo thì hẳn đã theo lâu lắm rồi…

Hơn nữa người Trương Khải Dương định giết chính là tôi.

‘Trần Vương phái đến. Có thể vào một lát không ạ?’

‘Ưm? Giữa đêm khuya thế này?’

Trời đã tối, cơm tối cũng ăn xong.

Khi sắp đến giờ ngủ thì nhân vật lộ diện ngoài phòng dùng giọng cung kính hỏi.

‘…….’

‘…Tư Dữ? Em lại làm gì vậy?’

‘Có việc cần làm một lát.’

Tư Dữ cảm nhận được gì đó từ giọng Trương Khải Dương lặng lẽ núp sau lưng tôi, tôi nghĩ hẳn có lý do nên điềm tĩnh cho Trương Khải Dương vào.

‘…….’

Nam nhân cơ bắp với chiều cao gần tám thước (khoảng 185cm) và ấn tượng đáng sợ khiến ai nhìn cũng khó tin chỉ là thị tòng.

…Thực tế thì không phải chỉ là thị tòng.

Môi trường không ai được mang vũ khí trừ tôi, Lưu Sủng và người hộ vệ.

‘…….’

Trương Khải Dương như chẳng quan tâm sải bước tiến lại gần tôi thu hẹp khoảng cách,

Rầm──!

‘Khục──?!’

Ngay khi hắn định vươn tay thì bị gì đó đánh trúng rồi bay ra ngoài phòng.

Hình như nghe tiếng vỡ vụn gì đó.

Sao cơ thể người lại phát ra tiếng rầm được chứ.

‘…Dám.’

Người đánh bay Trương Khải Dương đương nhiên là Tư Dữ.

Rõ ràng ở phía sau nhưng khi nào tiến lên trước tôi vậy.

Nhìn tư thế thì như dùng chân đá bay, chẳng lẽ nhảy qua đầu tôi?

‘…….’

‘…Ơ?’

Rắc!

Tư Dữ tâm trạng rất không tốt không dừng lại ở việc đá bay hắn mà nhấc phắt giường ngủ của tôi lên rồi ném về phía Trương Khải Dương bay tới.

Đúng vậy. Chính là giường người nằm.

Rầm──!

Chiếc giường bị ném mạnh với lực khủng khiếp đương nhiên vỡ tan.

…Thế này thì phải ngủ trên sàn sao?

‘Khục…!’

Điều kinh ngạc hơn là Trương Khải Dương né được rồi chạy thoát với tốc độ nhanh chóng.

Rõ ràng bị đánh bay với tiếng rầm mà?

Xương hoặc nội tạng ít nhất một thứ phải nát bét mới đúng chứ sao còn di chuyển được.

Ngoại hình đã bất thường nhưng có vẻ là kẻ có võ lực cao cường.

Ưm… Để ám sát Trần Vương thì phải có mức độ đó sao.

Xét võ nghệ của Trần Vương thì cũng đương nhiên.

Hơn nữa tên đó không chỉ giết Lưu Sủng mà còn giết luôn Lạc Tuấn theo ông cùng lúc.

Thích khách vô năng lực thì không thể làm được.

Tôi nhìn Tư Dữ vẫn không rời khỏi gần để bảo vệ an toàn cho tôi – hỏi.

‘Sao em biết được?’

Đến trước khi hắn vươn tay định bẻ cổ tôi thì chính tôi đương sự cũng không nhận ra.

Việc thu hẹp khoảng cách thì đương nhiên là để trò chuyện nên tôi điềm tĩnh bỏ qua.

Tư Dữ vẫn trông không vui đáp tôi.

‘…Từ giọng nói cảm nhận được sát khí không thể giấu được.’

‘…….’

Sát khí sao.

Dù là từ ngữ thường thấy trong võ hiệp nhưng thích khách thì hẳn biết cách giấu chứ?

Nhưng Tư Dữ như chẳng quan tâm chỉ nghe giọng đã nắm được ý định.

‘Sát thủ! Có sát thủ──!’

‘Không được giết! Phải moi ra kẻ chủ mưu!’

Rồi vòng vo đến tình hình hiện tại.

‘Chỉ lát đi lấy quần áo thay cho con mà xảy ra chuyện gì vậy?!’

‘Ám sát hụt.’

‘Cái, cái gì─! Không tha thứ──!!’

Rầm──!

Lữ Bố, người vừa mới chạy đi lấy tã mới vì Lữ Hòa lỡ "đi bậy" trong lúc ngủ, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ rồi lao vút đi.

‘A bu?’

Dĩ nhiên Lữ Hòa vẫn đang ngoan ngoãn trong lòng tôi.

Hôm nay nghe nhiều tiếng rầm thật.

Chẳng lẽ lợi dụng lúc Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố rời chỗ một lát để tiếp cận tôi sao?

Quả nhiên là thích khách thực lực cao cường.

Vấn đề là tại sao thích khách này lại muốn giết tôi…

“A! Kia chạy rồi! Mau bắt tên đó!”

“…Đừng ồn ào, Ích Đức. Đã có Huyền Đức quân chờ sẵn ở đó rồi.”

“Ơ, thật sao?! Sao lại đến trước được chứ?!”

Cứ bắt được rồi hỏi là xong.

Là để trả thù cho Viên Thuật đã bị tôi tóm cổ và bị Bệ hạ xử tử sao.

Hay là có kẻ khác thuê ám sát để gây hỗn loạn thế lực.

Dù bên nào thì cũng là lý do thú vị.

Thành thật thì xem việc hắn lặng lẽ làm thị tòng cho Lưu Sủng suốt thời gian dài thì khả năng cao là cái đầu.

Ngọa tân thường đảm (臥薪嘗膽).

Nằm trên củi khô và nếm mật để chịu đựng mọi gian khổ vì báo thù hoặc đạt được mục tiêu.

Quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn.

Viên Thuật chết rồi giờ mới hai năm nên thực hiện sớm tám năm.

Có lẽ dự đoán rằng làm thị tòng cho chư hầu vương thì sớm muộn cũng có dịp gặp người cao tầng để trò chuyện.

Dành cả cuộc đời cho vụ ám sát thời điểm còn không chắc chắn.

Chỉ riêng sự cố chấp đã đáng kinh ngạc.

Dù sao thì cũng là làm việc thích khách.

“Tìm thấy rồi──!!”

“Cái, cái gì?!”

Rầm──!

Giọng Lữ Bố vang lên đồng thời xung quanh phát ra tiếng nổ lớn.

Chắc chưa chết chứ?

Tên bị Tư Dữ đánh một phát mà vẫn chạy thoát nhanh nên chắc chưa chết.

…Có lẽ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!