Không mất quá nhiều thời gian để Điêu Thuyền hoàn thành món hồ bính (胡餠).
“Chủ nhân. Đã hoàn thành rồi ạ.”
“Vậy sao?”
Hồ binh hiện ra trên đĩa.
Không hổ là món bánh truyền thống Trung Quốc nên hình dạng tròn như vầng trăng thường nghĩ đến khi nhắc bánh trung thu cũng được tạo ra rất đẹp mắt.
Có vẻ như có cả lò rèn chuyên sản xuất khuôn dùng khi nấu nướng.
Tôi nhặt một chiếc hồ bính được xếp ngay ngắn thành hàng rồi bỏ vào miệng.
“…Ồ.”
Ngay khi cho vào miệng thì vị ngọt dịu lan tỏa khắp đầu lưỡi.
Điều bất ngờ hơn là nguyên liệu bên trong hồ bính không phải đậu đỏ.
Tôi thưởng thức vị rồi nuốt trọn chiếc hồ bính, sau đó lên tiếng hỏi Điêu Thuyền.
“Ngươi cho rau vào sao?”
“Vâng ạ. Nếu chỉ dùng nguyên liệu ít nước như bột mì mỏng (Bạc lực phấn - 薄力粉, một loại bột mì) thì e sẽ hơi khô nên…”
“Ra vậy.”
Tôi gật đầu.
Ừ. Những thử nghiệm sai lầm như vậy cũng là một phần thú vị của nấu nướng mà.
Nếu người không có tay nghề làm thế này thì chắc chắn sẽ ra món ăn quái dị, nhưng với người nấu ăn giỏi như Điêu Thuyền thì có cảm giác cơ bản nên dù làm gì cũng ra món ngon.
Ngay cả đứa trẻ kén ăn ghét cay ghét đắng rau củ chắc cũng sẽ vui vẻ ăn được món này.
“…….”
Lữ Bố từ khi mang thai thì khẩu vị thay đổi, mê mẩn đồ ngọt, cũng lén lút tiến lại gần rồi bỏ một chiếc hồ bính vào miệng.
“Ngon, ngon thật…”
“A uu a. A uu.”
Lữ Hòa đang trong lòng Lữ Bố vẫy tay lia lịa như đòi ăn theo nhưng không thể cho đứa trẻ chưa ăn dặm ăn bánh được.
Lữ Bố biết rõ điều này nhờ học hỏi nhiều khẽ mỉm cười rồi nói.
“Con gái ta ăn sau nhé. Được không?”
“A bu bu…”
Lữ Hòa lộ vẻ không hài lòng với cách xử lý ấy nhưng đành chịu.
…Ngay cả vẻ mặt hờn dỗi cũng đáng yêu thì chắc chắn là mắt tôi đã dính đậu thật rồi.
Lúc ấy Lữ Bố đột nhiên bật dậy khỏi chỗ rồi mở miệng.
“Tốt! Quyết định rồi!”
“…?”
Khi mọi người xung quanh lộ vẻ nghi hoặc trước hành động đột ngột ấy thì Lữ Bố nhìn thẳng Điêu Thuyền rồi hét lớn.
“Điêu Thuyền! Ta có một thỉnh cầu!”
“…Là thỉnh cầu gì ạ?”
Hai người cùng sống trong phủ nên đã thân thiết đôi chút bắt đầu trò chuyện.
“Hãy dạy ta nấu ăn!”
“…….”
Trước thỉnh cầu của Lữ Bố thì Điêu Thuyền nhìn tôi như hỏi ý kiến, tôi gật đầu ý bảo hãy dạy.
Hiểu ý tôi thì Điêu Thuyền khẽ nhắm mắt rồi chậm rãi mở miệng.
“Tiểu nữ đã hiểu. Ngài muốn luyện tập lúc nào ạ?”
“Ngay bây giờ!”
“…….”
Thật sự rất tích cực.
Trước thái độ của Lữ Bố thì Điêu Thuyền thoáng lộ vẻ bối rối nhưng bề ngoài hoàn toàn không thể hiện.
Dáng vẻ không để lộ cảm xúc ra ngoài.
Đây chính là chuyên nghiệp sao.
Tôi hiểu tại sao Đổng Trác và Lữ Bố trong Tam Quốc diễn nghĩa lại bị Điêu Thuyền lừa một cách dễ dàng.
“Nếu ý ngài là vậy thì xin mời theo tiểu nữ.”
Có vẻ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy thì cô ấy đã sắp xếp cách dạy Lữ Bố.
Tôi nhìn Lữ Bố lẽo đẽo theo sau Điêu Thuyền rồi cầm lấy đĩa đựng hồ bính.
Nhân cơ hội này thì nên xem hai người nấu ăn thế nào mới được.
──────────
Điêu Thuyền bước chân đến bếp để dạy Lữ Bố lại một lần nữa phải bối rối trước tình huống bất ngờ.
Lý do rất đơn giản.
“Ta đã sẵn sàng rồi!”
“…….”
Bên cạnh Lữ Bố đã thay trang phục phù hợp để nấu nướng thì Tư Dữ cũng đứng đó mà không hề lạc lõng.
Ai nhìn cũng nghĩ Tư Dữ cũng nhờ Điêu Thuyền dạy.
Dáng vẻ gần như không mở miệng với người khác trừ tôi.
Dù nhìn thế nào cũng đúng chất Tư Dữ.
Tự tay nấu một bữa ăn ngon cho người mình yêu thương.
Tư Dữ và Lữ Bố.
Cả hai đều là nữ nhân tích cực trong tình yêu nên từ ý nghĩ đến hành động không mất nhiều thời gian.
Đương nhiên nếu mẹ bận thì việc chăm sóc con cái là trách nhiệm của bố.
Cầm một đứa ở tay trái, một đứa ở tay phải thì không thể nhúc nhích nổi.
…Dù sao cũng biết làm sao được.
Việc do tôi tự chuốc lấy nên đành bình tĩnh chấp nhận thôi.
Đứa trẻ mới sinh không lâu thì nếu lưng chạm đất sẽ bản năng bật khóc, hơn nữa mắt đang mở to tròn xoe thì giờ không phải lúc tốt.
“…….”
“A uu!”
Có một điểm may mắn là Tư Hỉ và Lữ Hòa đang trong lòng tôi trông rất vui vẻ.
Tư Hỉ như thường lệ nhìn chằm chằm tôi, Lữ Hòa thì liên tục ngọ nguậy bàn tay nhỏ xíu.
Tôi lén tiến lại gần Điêu Thuyền lúc này chắc đang bối rối trong lòng rồi thì thầm bên tai cô ấy.
“Hai người ấy nhờ ngươi đấy.”
“…Nếu chủ nhân đã có ý vậy thì tiểu nữ xin tuân theo.”
Điêu Thuyền đáp tôi bằng giọng điềm tĩnh rồi tiến lại gần hai người đang đứng với dáng vẻ khác nhau rồi nói.
“Tiểu nữ sẽ hỏi từ câu hỏi cơ bản nhất ạ.”
“Được! Hỏi gì cũng được!”
Lữ Bố hét lớn đầy tự tin như mời gọi cứ việc đến đi.
“Ngài đã từng nấu ăn trước đây chưa ạ?”
“…….”
Và dáng vẻ hăng hái ấy biến mất ngay khi Điêu Thuyền đặt câu hỏi đầu tiên.
“Cái… cái gì… ừ, có chứ!”
Lữ Bố mắt đảo lia lịa một lúc rồi như nghĩ ra gì đó mà hét lớn.
“Ta từng bắt thú trên núi rồi nướng ăn!”
Ra vậy.
Ừ thì, đó cũng là nấu ăn.
…Nhưng tôi chưa từng thấy cảnh đó bao giờ?
“…….”
“Chuyện thật sự rất lâu rồi! Trước khi gặp Đinh Lăng thì ta sống bằng cách bắt thỏ hay lợn rừng!”
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của tôi nên Lữ Bố vội vàng bổ sung giải thích.
Nếu lời ấy là thật thì Lữ Bố thời nhỏ đã sống như người rừng trên núi.
…Tôi từng nghe chuyện mất cha mẹ rồi lang bạt khắp nơi nhưng không ngờ đến mức ấy.
Đột nhiên cảm thấy cảm xúc kỳ lạ.
Lần trước ở Nam Man cô ấy còn tự tay lột da hổ, Lữ Bố tính tình thì vậy nhưng kỹ năng sinh tồn lại xuất sắc ngoài dự đoán.
Thật sự có thể mong chờ được không đây?
Người không khéo tay thì không rèn luyện được kỹ năng sinh tồn.
“…….”
Nghe câu trả lời của Lữ Bố thì Điêu Thuyền quay sang Tư Dữ, Tư Dữ im lặng một lúc rồi lắc đầu khác hẳn Lữ Bố.
Vì trước khi tôi đích thân mang về thì em ấy chưa từng rời khỏi khu ổ chuột nên đương nhiên thôi.
Ngược lại nếu nói từng nấu ăn thì tôi mới giật mình.
“…Đã rõ ạ.”
Nghe câu trả lời thì Điêu Thuyền như đã kết thúc mọi phán đoán, dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Vậy thì chúng ta hãy học từ điều quan trọng nhất khi nấu nướng trước đã ạ.”
“Điều quan trọng?”
“Vâng ạ.”
Lữ Bố nghe vậy thì nghiêng đầu.
“Khi nấu nướng thì điều chỉnh lửa thế nào và cho nguyên liệu nào trước, chúng ta sẽ xem từ đó trước ạ.”
À ra vậy.
Tôi nghe bài giảng của Điêu Thuyền từ xa thì gật đầu.
Quả nhiên sai lầm thường gặp của người mới nấu là cứ mở lửa to hết cỡ.
Hơn nữa còn bỏ qua việc mỗi nguyên liệu có thời gian chín khác nhau.
Trước hết phải tránh làm cháy thức ăn thì mới nêm nếm hay làm gì được.
Rắc muối lên cục than thì cũng không ăn được.
“Bây giờ chúng ta bắt đầu ạ.”
Điêu Thuyền gọi thị tùng gần đó chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng rồi khẽ liếc mắt.
Nhìn vậy thì tôi cũng muốn nấu ăn quá.
Nhưng vì người xung quanh đặc biệt lo lắng cho an toàn của tôi nên việc tôi vào bếp là chuyện xa vời.
Thế giới không có tư tưởng phân biệt giới tính kiểu nam không được vào bếp mà vì an toàn nên không nấu được.
Người xung quanh chắc chắn đang nghĩ tôi là thứ gì đó như cá thái dương hay bánh quế giòn tan.
──────────
Kết quả nói trước thì không tệ đến mức ấy.
Trong tác phẩm sáng tác thường có tình huống nhân vật nấu ăn dở thì làm ra món ăn địa ngục lửa vàng âm ti méo mó.
Xử lý làm mờ là chuyện thường, rõ ràng thứ không được động đậy lại động đậy, thứ kinh khủng như vậy.
Thật may mắn là so với những thứ ấy thì món ăn hai người làm ra rất bình thường.
“Chỉ cần cắt rồi nướng là ăn được chứ gì?”
“Không phải vậy đâu ạ.”
Không biết làm thế nào mà dùng dao bình thường chặt thịt cùng xương thành khúc.
“…Nguyên liệu dính vào nồi không bong ra được…”
“…….”
Có lần xuất hiện chất đen tối trong nồi nhưng mà.
Nhưng nhờ thể lực hơn người và kinh nghiệm chặt chém (?) thứ gì đó không ít lần, nên khoản thái nguyên liệu thì hai người họ làm cực kỳ xuất sắc.
“Nhìn này! Cắt trên không!”
“Ồ.”
Cảnh Lữ Bố ném củ cải lên trời rồi chém lia lịa rất thú vị.
“Không được đùa với thức ăn ạ.”
“…Xin lỗi.”
Tất nhiên là ngay sau đó đã bị Điêu Thuyền mắng cho một trận, nhưng thôi, chuyện đó tính sau.
Dù sao thì sau bao phen gian nan thì hai món ăn hoàn thành nhờ có sư phụ xuất sắc nên hoàn toàn ăn được.
“…….”
Vậy nên đừng nhìn ta như vậy chứ.
Ánh mắt nặng nề quá nên không ăn nổi gì cả.
Cảm giác lúc này giống hệt như khi tôi ngồi dùng bữa cùng bệ hạ trong hoàng cung dưới hàng chục ánh mắt dõi theo của bá quan văn võ vậy.
0 Bình luận