“Đại, Đại Vương! Giờ quân ta đang…”
“Ta cũng đang nhìn đây!”
Mạnh Hoạch nhìn Đóa Tư Đại Vương đang tấn công bên trái Đại tướng quân bị kỵ binh đánh bại thì nghiến răng ken két.
‘Đang tìm vị trí có thể an toàn tấn công nên xin hãy chờ xem!’
An toàn cái gì mà an toàn.
Vừa bắt đầu tấn công thì bị đột kích thì có vẻ chúng đã dự đoán đạo quân của Đóa Tư Đại Vương sẽ xuất hiện bên trái.
Mạnh Hoạch trải qua vô số trận chiến thì bản năng nhận ra được.
Nếu trong lúc đạo quân Đóa Tư Đại Vương cầm cự với kỵ binh mà không thay đổi chiến cục thì thất bại là chắc chắn.
Lúc ấy gần Mạnh Hoạch lại có một Nam man binh khác vội vàng hét lớn.
“Man Vương! Đại sự không ổn rồi!”
“Lại chuyện gì nữa!”
Mạnh Hoạch hỏi thì Nam man binh dè dặt mở miệng.
“Chúc, Chúc Dung tướng quân hiện giờ…”
“Cái gì?!”
Nhận báo cáo từ binh sĩ thì Mạnh Hoạch hét lớn với muội muội mình.
“Mạnh Ưu! Nhờ muội tạm thời giữ giúp!”
“Ơ, tỷ tỷ?!”
Mạnh Hoạch bỏ lại tiếng kêu hoảng hốt của Mạnh Ưu rồi nhanh chóng chạy đi đâu đó.
Rồi đến lối vào rừng.
Mạnh Hoạch cưỡi trâu theo sự dẫn đường của binh sĩ thì không khỏi trợn tròn mắt.
“Chúc, Chúc Dung! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy!”
“…Mạnh Hoạch?”
Nữ nhân tóc đỏ toàn thân cắm đầy tên máu nhỏ giọt từng giọt.
Dù bộ lạc khác nhau nhưng Chúc Dung, người thân thiết với Mạnh Hoạch, giờ đang dựa vào cây ngồi bất lực.
Chúc Dung dùng giọng trách móc nói với Mạnh Hoạch.
“Đồ ngốc này… Vương giả mà giữa trận chiến lại rời vị trí thì làm sao được…”
“Bây giờ còn nói thế được sao?! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra hả!”
Mạnh Hoạch hỏi với khí thế không chịu lùi thì Chúc Dung bất lực đáp.
“Chỉ làm việc ta có thể làm thôi.”
“Việc có thể làm là gì…! Chẳng lẽ nhắm vào Đại tướng quân sao?!”
“Có vẻ khả thi nên…”
Chúc Dung dùng giọng nhỏ tiếp tục.
“Nhưng dự đoán sai rồi. Hắn quái vật hơn ta nghĩ nhiều.”
Từ vị trí hoàn toàn không ngờ tới ném dao nhỏ mà bị phát hiện.
Lập tức nhận ra ám sát thất bại rồi rời vị trí nhưng như thể hỏi đi đâu vậy thì tên bay tới không né được.
Đúng vậy. Dao ném còn tới được thì tên sao lại không tới.
Cuối cùng cố gắng chạy thoát khỏi truy kích không phải truy kích nhưng lúc ấy toàn thân đã cắm đầy tên.
“Đồ ngốc này! Ngày nào cũng gọi ta là đồ ngốc mà kẻ ngốc thật sự ở ngay đây!”
“…….”
Mạnh Hoạch nói với giọng nghẹn ngào thì Chúc Dung chỉ im lặng.
“Dù sao còn sống là tốt rồi! Mau về chữa thương trước đã!”
“Cứ để ta ở đây. Giờ đang giao chiến mà.”
Nàng là hậu duệ của Hỏa thần, một trong Tam Hoàng Ngũ Đế, được đủ loại bộ lạc tôn sùng.
Nếu nhân vật như vậy để lộ dáng vẻ thảm hại thế này thì chắc chắn ảnh hưởng đến sĩ khí.
Chúc Dung cố tỏ ra cương quyết nói nhưng không thể lay chuyển được sự ngoan cố của Mạnh Hoạch.
“Vua đã nói thì phải làm, đừng nhiều lời!”
“Khoan… Thả ra đi mà…!”
“Im đi!”
Chúc Dung có sức mạnh không hề thua Mạnh Hoạch nhưng giờ toàn thân bị thương.
Chúc Dung ban đầu vùng vẫy nhưng cảm nhận sức mạnh thô bạo của Mạnh Hoạch thì ngoan ngoãn buông xuôi.
“Này! Kẻ biết chữa thương mau ra đây!”
“Vâng!”
Mạnh Hoạch mang Chúc Dung đến trận hình đang giao chiến ác liệt rồi vội vàng gọi người bắt đầu cấp cứu.
Chúc Dung quan sát chiến trường rồi cười khẩy.
“Cái này hỗn loạn hơn dự đoán nhiều…”
“Vẫn còn tâm trí nói thế sao!”
Đóa Tư Đại Vương trông như sắp sụp đổ.
Chúc Dung bị thương nặng.
Giờ Mạnh Hoạch không còn lý do gì để kéo dài thời gian nữa.
Đúng nghĩa là rơi vào thế bí nên Mạnh Hoạch chỉ có thể tiến lên phía trước hơn nữa.
“Giờ phải bằng mọi cách xuyên thủng chúng rồi đánh bại Đại tướng quân! Theo ta!”
“Vâng, vâng ạ!”
Ụm bò oooo──!
Con trâu khổng lồ Mạnh Hoạch cưỡi phát ra tiếng kêu đầy sức mạnh.
Con trâu cơ bắp cuồn cuộn thì giơ sừng đe dọa rồi lao thẳng tới.
“…? Đột nhiên cái gì… Ư a a?!”
“Mau nhường đường! Man Vương Mạnh Hoạch này xuất trận đây!”
Con trâu lông đỏ, Xích Mao Ngưu (赤毛牛), húc binh sĩ đang cầm khiên giữ trận hình thì binh sĩ toàn thân mặc giáp mà vẫn mất thăng bằng ngã lăn ra.
Đúng nghĩa là sức mạnh áp đảo.
Da dày không dễ xuyên thủng bởi đao thương cùng cơ bắp kinh người khiến sắc mặt binh sĩ tái mét.
Hơn nữa sức mạnh của Mạnh Hoạch cũng không tầm thường nên ngay cả các tướng lĩnh bình thường cũng không cản nổi tình hình.
Lúc ấy Từ Hoảng chỉ huy tiền tuyến hét lớn.
“Để con trâu đó đi! Chúng ta phải chặn là binh sĩ Nam man tộc, đừng quên!”
“Vâng!”
Nhờ phán đoán nhanh của Từ Hoảng thì binh sĩ đáp lớn rồi lập tức giữ khoảng cách với Xích Mao Ngưu đang phá trận hình.
Mạnh Hoạch cười lớn nói.
“Đám ngốc này! Các ngươi nghĩ ở quê ta chỉ có một con trâu sao!”
“Chắc không đến mức điên loạn như con bò mà ả đang cưỡi đâu nhỉ!”
Từ Hoảng hét lớn nhưng cảm thấy dự cảm không lành.
Ụm bò oooo──!
Sau lưng Mạnh Hoạch thì đạo quân trâu xuất hiện.
Vô số con trâu gắn dao vào sừng và đuôi chở lính Nam man tộc trên lưng phát ra tiếng kêu đầy sức mạnh.
Cái này cũng gọi là kỵ binh sao.
Nếu Đại tướng quân nhìn thấy thì chắc sẽ ôm đầu hỏi đây là đạo quân gì nữa.
Khoảnh khắc vũ khí bí mật ấy lộ diện.
──────────
“…Cái gì vậy?”
Lữ Bố cùng tôi quan sát chiến trường thì hơi ngẩn ngơ chớp mắt lẩm bẩm.
Tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp lại lời lẩm bẩm ấy.
“Trâu đấy.”
“Trâu à.”
Dĩ nhiên tâm trạng tôi cũng không khác Lữ Bố là mấy.
Không, sao lại không phải ngựa mà đột nhiên là trâu chứ.
Gần đó Tư Mã Ý quan sát thì mở miệng.
“…Có phải dùng Hỏa Ngưu Chi Kế (火牛之計) không ạ?”
“Không phải đâu.”
Kế sách Tướng quân Điền Đan nước Tề dùng để chống lại nước Yên.
Câu chuyện buộc lửa vào đuôi trâu rồi lao vào quân Yên đang chủ quan để giành chiến thắng thì ai học binh pháp cũng biết.
Điểm khác với Hỏa Ngưu Chi Kế là giờ đuôi mấy con trâu kia không có lửa.
Nghĩa là Nam man tộc thuần hóa trâu để dùng tương tự kỵ binh.
“Uầy, càng nhìn càng thấy kỳ lạ. Sao có thể điều khiển động vật thế kia chứ?”
“Đúng vậy thật.”
Sau mãnh thú là voi, sau voi là trâu sao.
Đám này thật sự không thể dùng lẽ thường mà lý giải.
Giống hệt một bộ tộc druid giả mạo…
Từ lúc Mạnh Hoạch cưỡi trâu thì phải nhận ra mới đúng.
Không có báo cáo nào từ binh sĩ khác nên nghĩ nhiều trâu thì chỉ là phương tiện vận chuyển mà bỏ qua thì giờ bị đánh sau gáy.
Không, nhưng thành thật thì ai ngờ được chứ.
Tôi hiểu tâm trạng tướng quân nước Yên lần đầu bị Hỏa Ngưu Chi Kế rồi nhìn về chính diện.
Ụm bò oooo──!!
Những con trâu gắn dao vào sừng và đuôi chở Nam man tộc lao tới đầy sức mạnh.
Cung thủ đang đối phó với độc trùng, độc xà do Đóa Tư Đại Vương ném thì muộn màng nhận ra chúng rồi bắn tên nhưng khoảng cách đã bị rút ngắn.
“Ư oa a a?!”
“Mau, mau chặn! Phải chặn lại!”
Những con trâu chỉ dùng sức lao tới thì binh sĩ giữ tiền tuyến bắt đầu bị đẩy lùi.
Không có gì lạ.
Con vật nặng hơn ngựa nhiều và sức mạnh cũng lớn lao tới thì chịu nổi mới lạ.
Người ta nói ngay cả hổ nếu trâu quyết tâm lao vào thì cũng lén lút tránh đi.
Không phải không thể thắng nhưng nếu bị thương nặng thì cuối cùng chỉ còn đồng quy vu tận mà thôi.
Phó quan phụ tá tôi bên cạnh thì nhìn những con trâu ép trận hình thì sắc mặt tái mét.
“Chủ công! Mau rời khỏi vị trí này ạ!”
Trước ý kiến của phó quan thì tôi lắc đầu.
“Không, khoảnh khắc ta lùi bước thì trận hình sẽ sụp đổ.”
Lý do binh sĩ đang liều mạng chịu đựng cũng vì tôi ở gần đây.
Khi thất bại chưa chắc chắn mà chỉ huy đã sợ hãi lùi bước trước?
Thử nghĩ nếu đang cầm súng đánh ác liệt ở tiền tuyến mà trung tâm chỉ huy và doanh trại bật động cơ rồi chạy mất thì sao.
Liệu có muốn chiến đấu không, hay không muốn?
Trụ tăng sức mạnh mà không cường hóa thì mất ý nghĩa tồn tại rồi.
Tôi liếc nhìn Tư Dữ và Lữ Bố ở gần rồi gật đầu mở miệng.
“Ừm… Đúng rồi. Như vậy thì tốt.”
“Đột nhiên nói gì mà bất an thế…”
Trước khi Tư Mã Ý nói xong thì tôi dùng giọng mạnh mẽ hét lớn.
“Mạnh Hoạch──!! Ta ở ngay đây──!!”
“Chủ, chủ công?!”
“Nếu muốn kết thúc chiến tranh thì mau đến bắt ta đi──!!”
Trước hành động đột ngột của tôi thì phó quan thì lắp bắp không nói nên lời.
Tư Mã Ý cũng giật mình kinh hãi giống vậy.
“Điên, điên rồi sao?! Quân chủ mà lộ vị trí trên chiến trường thì tính sao đây?!”
“Ơ hơ, ta đã có tính toán.”
“Tính toán gì chứ!”
Trong lúc tôi cãi nhau với Tư Mã Ý thì Mạnh Hoạch nghe thấy tiếng tôi nên bắt đầu lao thẳng về phía này.
Đương nhiên đạo quân trâu theo Mạnh Hoạch cũng không khác.
Những con trâu giận dữ gắn dao vào sừng và đuôi thì nhắm vào tôi mà lao tới.
Nếu là quá khứ thì khoảnh khắc đáng run sợ nhưng giờ tôi lại bình tĩnh đến lạ.
Lý do thì đơn giản.
“Ta tin tưởng binh sĩ của ta, tin tưởng các tướng lĩnh của ta.”
“…….”
“Hãy nhìn xem. Binh sĩ giờ đang thể hiện thế nào.”
Khi tôi dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm thì Tư Mã Ý đang nhìn tôi thì lại hướng mắt về chiến trường.
“Đám ngốc này──! Mau bảo vệ chủ công──!”
“Chỉ cần lao vào đâm dao vào người là được! Đám này cũng không phải bất tử đâu!”
Ngụy Diên chỉ huy trung quân hét lớn.
Cam Ninh khéo léo nhảy lên lưng trâu rồi hất văng Nam man binh nói.
Trong tình hình trận hình đã sụp đổ thì binh sĩ liều mạng giao chiến hỗn loạn.
Đặt khiên trước mặt những con trâu lao tới để cầm cự, những con trâu chậm lại chút ít thì nhiều người kéo lê như thể bị kéo đi rồi giữ chặt.
Bộ binh Nam man cũng phối hợp với đạo quân trâu lao tới nhưng bị quân tinh nhuệ do Từ Hoảng và Cao Thuận giữ chặn lại không tiến lên được.
Dù phía sau dã thú đang điên cuồng mà vẫn không chút sợ hãi giữ vững chính diện và sườn.
Bộ binh Nam man không xuyên thủng được bức tường sắt ấy nên lộ vẻ lúng túng.
Ụm bò oooo──!!
“Ư a a! Con trâu điên này sao mạnh thế?!”
Trừ con trâu lông đỏ Mạnh Hoạch cưỡi thì hầu hết các con trâu khác không xuyên thủng được sự kháng cự liều mạng ấy.
“Dù tình hình trông không tốt thì vẫn có lời giải.”
Tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Hãy nhìn xem. Ta vẫn còn trông nguy hiểm sao?”
“Điều đó… có vẻ không ạ.”
Nhờ sự liều mạng của binh sĩ và tướng lĩnh thì số kẻ đến gần tôi chỉ còn vài trăm.
Tôi giữ vị trí rồi nhìn Tư Dữ và Lữ Bố ở gần đang cầm lại vũ khí.
0 Bình luận