Quân Nam Man phá tan mọi trở ngại trên đường đi, khí thế hừng hực tiến quân.
Nhưng man di từ bên ngoài kéo đến thì tất yếu phải đối mặt với một ngọn núi khác để chiếm lĩnh nhà Hán.
Chính là tường thành.
Man di phương bắc mạnh mẽ trên bình địa thì trong công thành chiến thường lộ ra điểm yếu là chuyện bình thường.
Ngựa đâu thể nhảy qua tường thành mà làm được gì chứ.
Ngay cả Thành Cát Tư Hãn của Mông Cổ khi lần đầu tấn công nhà Kim cũng không quen với công thành chiến.
…Dĩ nhiên sau đó nhanh chóng thích nghi rồi phá tan hết quan ải để tiếp tục chinh phục.
Thành Cát Tư Hãn còn thế thì man di sống ở rừng rậm phương nam xa xôi kia há lại khác được.
Nam man tộc hiện tại đang ở tình trạng không thể nhanh chóng đẩy lui các yếu địa hướng về Ích Châu.
Tình hình không tốt lắm nhưng vẫn còn thời gian để chỉnh đốn lại và phản kích.
Dù vậy nếu quá thong thả thì khả năng Nam man tộc phá vỡ yếu địa là rất lớn.
Lưu Đản và Lâu Phát thì như thể muốn chứng minh lòng trung thành mà tranh nhau níu chân Nam man tộc.
Hai người này xét kỹ thì đều là hàng tướng nên cũng không có gì lạ.
Chắc Nam man tộc cũng đang rất tức giận.
Không vượt qua được một bức tường mà phải dừng chân ở cùng một chỗ mấy ngày liền.
Cũng có cách bỏ qua nơi đó để đi hướng khác nhưng nếu vậy thì yếu địa đâu còn được gọi là yếu địa nữa.
Vì ở vị trí thuận lợi để quan sát động tĩnh địch nên mới gọi là yếu địa.
Nếu chê bẩn thỉu mà không phá thì sau này có thể bị cắt đường tiếp tế hoặc bị đánh úp sau lưng, chịu những chuyện bẩn thỉu và chí mạng hơn.
Không biết Nam man tộc có phán đoán được đến mức ấy không nhưng Mạnh Hoạch trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng thể hiện vẻ trí tuệ khá nhiều.
Chỉ vì la lối trận này vô hiệu rồi cố chấp nên hình tượng bị hủy hoại thôi.
Dù sao nhờ sự nỗ lực đến rơi nước mắt của Lưu Đản và Lâu Phát thì tôi đã hoàn tất mọi chuẩn bị và có thể xuất chinh.
Giờ là lúc trực tiếp đối mặt với quân đội huyền ảo chỉ nghe nói.
──────────
Gần huyện Tư Trung (資中縣), quận Kiền Vi (犍爲郡), Ích Châu (益州).
Quân Nam man hiện tại đang tấn công tòa thành xây ở đó suốt mấy ngày.
“Thật sự bực mình! Sao bọn chúng dai thế này?!”
Mạnh Hoạch tự xưng Man Vương (蠻王) ném kiếm xuống đất nói.
Dù đã chiếm được nhiều quan ải và thành trì nhưng công thành chiến lần nào cũng không thể thích nghi nổi.
Những kẻ lẽ ra bị đập một phát là tan tác thì trốn sau tường bắn tên lia lịa nên thật sự phát điên.
Khi thống nhất bộ lạc ở quê nhà cũng không có tình huống bực bội thế này nên Mạnh Hoạch trút giận.
Lúc ấy thiếu nữ mang ấn tượng như phiên bản thu nhỏ của Mạnh Hoạch hỏi.
“Tỷ tỷ, sao lại bám víu nơi này thế? Bỏ qua cũng được mà?”
“Không được! Nhìn cái này đi!”
Nghe câu hỏi của muội muội thì Mạnh Hoạch mạnh mẽ mở rộng bản đồ địa hình Ba Thục bị xé lung tung từ thành gần đó.
Mạnh Hoạch dùng ngón tay chỉ bản đồ nói.
“Chúng ta đang ở đây đúng không?”
“Ừ.”
“Thành chúng ta đang tấn công là đây.”
Ngón tay Mạnh Hoạch chỉ chính xác giữa bản đồ.
“Này, nếu chúng ta bỏ qua thành ở giữa Ích Châu rồi đi nơi khác thì sẽ thế nào?”
“…Sau này bị đánh sau lưng?”
“Đúng rồi!”
Quả nhiên là muội muội thông minh của nàng nên Mạnh Hoạch nhét bản đồ lung tung rồi tiếp tục.
“Giờ vẫn đang được quê nhà gửi lương thực liên tục nên mới đánh được mà nếu bọn chúng đánh sau lưng cắt đứt đường đó thì sao?”
“…Quả nhiên là tỷ! Giỏi quá!”
“Đúng chứ?!”
Chị em cùng một bụng mẹ thì cười khúc khích với nhau.
Thái độ nhẹ nhàng đến mức không nghĩ đây là chiến trường.
“…Hà.”
Một nữ nhân đứng gần đó nhìn cảnh ấy rồi thở dài thườn thượt.
Đã thống nhất toàn bộ bộ lạc thì nên thể hiện dáng vẻ nghiêm túc tương xứng chứ.
Có năng lực nên thống nhất được toàn bộ bộ lạc nhưng mỗi lần thấy dáng vẻ nhẹ nhàng thế này thì trông thiếu sót là không tránh khỏi.
Dù sinh ra ở bộ lạc khác nhưng nữ nhân từ nhỏ đã ở cùng nàng thì quay đầu nhìn.
Thành trì sừng sững ở chính giữa Ích Châu.
Kẻ địch ở đó… nên gọi là người Hán (漢族) sao?
Chúng cũng biết nếu nơi này bị phá thì toàn bộ Ích Châu sẽ rơi vào tay chúng ta nên thủ thành cực kỳ liều lĩnh.
“Tuyệt đối không được lui bước! Không thể để gia đình chúng ta bị man di cưỡng hiếp!”
“Ha ha ha! Đến tuổi này mà chiến trường vẫn không thay đổi!”
Nhìn thoáng qua cũng cảm nhận được các tướng lĩnh không dễ đối phó.
Trương Nhiệm (張任) và Nghiêm Nhan (嚴顔) được Lưu Đản giao thủ yếu địa thì dùng vũ khí đâm xuyên Nam man tộc đang trèo tường thành.
“…Thời gian kéo dài quá rồi.”
Nữ nhân lo lắng lẩm bẩm.
Nếu quân hỗ trợ đến thì trận đánh sẽ khó khăn hơn nhiều.
Mạnh Hoạch nghe lời lẩm bẩm của nữ nhân thì cười tự tin.
“Sao chứ! Quân hỗ trợ đến thì đập tan luôn!”
“…Ừ. Thoải mái thật.”
“Hả? Ý gì vậy?”
Mạnh Hoạch chớp mắt hỏi bạn mình.
Lúc ấy một tướng Nam man mặc giáp mây nhẹ bước đến báo cáo.
“Đại Vương! Bên trái xuất hiện địch!”
Tin quân hỗ trợ của địch đã đến.
Việc nữ nhân lo lắng đã xảy ra nhưng Mạnh Hoạch thì nghiêng đầu như không quan tâm.
“Hử? Thật sự đến rồi sao?”
“…….”
“Thì sao, không sao cả.”
Có lẽ vì thắng liên tiếp nên kiêu ngạo.
Mạnh Hoạch đặt tay lên hông rồi hét lớn đầy sức mạnh.
“Bảo chúng đến hết đi! Ta sẽ đập tan hết!”
“Quả nhiên là Đại Vương!”
“Đúng chứ?!”
Nhìn Mạnh Hoạch cười ha hả thì nữ nhân lại thở dài.
Nàng nghĩ sự ngạo mạn ấy sớm muộn cũng mang đến thất bại đắng cay cho quân ta.
──────────
“Trước hết tận dụng khí thế của chúng thì tốt hơn ạ.”
“Khí thế?”
Trước khi xuất chinh, tôi nghe ý kiến Gia Cát Lượng thì lộ vẻ nghi hoặc.
“Nam man tộc đến giờ chưa từng bại trận mà đã tiến đến trung tâm Ích Châu ạ.”
“…….”
“Trong lúc ấy thủ lĩnh Nam man tộc còn tự xưng Man Vương (蠻王)…”
Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh kể cách đối phó Nam man tộc rồi khẽ cười mỉm mắt.
“Chắc chắn đã ngạo mạn lắm rồi ạ?”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
Khi chơi game cũng có người lợi thế rồi chơi liều.
Rồi chết và bị lật kèo thì đập bàn phím kêu răng rắc đến hỏng luôn.
Nghĩ vậy thì ý kiến Gia Cát Lượng không có gì lạ.
“Dù nghe lệnh thủ lĩnh rất tốt nhưng… nhìn biên chế quân đội thì các bộ lạc vẫn chơi riêng lẻ ạ.”
Chắc không sai đâu.
Nào là đội quân mãnh thú, đội quân rắn độc, đội quân mặc áo giáp mây….
Có thể gom những tên cá tính mạnh như vậy vào một đội đã là phi thường.
Từ đó thấy Mạnh Hoạch không phải kẻ vô năng.
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng rồi tiếp tục.
“Chúng ta khẽ vẫy đuôi thì chắc chắn có đội quân tự mình lao ra đuổi theo chứ ạ?”
“Lao ra sao?”
Nghe ý kiến Gia Cát Lượng thì tôi lại lộ vẻ nghi hoặc.
“Vâng ạ. Chẳng hạn như chạy nhanh hơn người rất nhiều… đội quân như vậy ạ.”
“A.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Mộc Lộc Đại Vương chỉ huy đội quân mãnh thú thì khó phát huy ở công thành chiến.
Voi và hổ đến gần tường thành thì làm được gì.
Cùng lắm chỉ gầm gừ gần tường thành rồi biến thành nhím.
Chắc Mộc Lộc Đại Vương đang ngứa ngáy tay chân vì không lập công thì sẽ không bỏ lỡ cơ hội đuổi theo chúng tôi.
Gia Cát Lượng giờ muốn dụ đội quân mãnh thú có voi hổ ra trước rồi từng bước tiêu diệt.
“Hãy giao kỵ bộ cho các tướng xuất sắc ạ.”
Gia Cát Lượng cười nói.
“Dẫn chúng vào rừng gần đó thì thú bốn chân sẽ không sống sót trở về đâu ạ.”
“Được rồi.”
Trước hết xử lý đám thú vật có biến số lớn thì có lẽ sẽ thắng ổn định.
Thành thật thì đội quân rắn độc của Đóa Tư Đại Vương hay đội quân áo giáp mây của Ngột Đột Cốt thì không đáng sợ lắm.
Vấn đề chỉ là đám thú vật mà binh sĩ được huấn luyện tốt cũng không phải đối thủ trong sức mạnh chính diện.
Nghe ý kiến Gia Cát Lượng thì tôi nhớ đến nữ tướng tóc xanh lam đã theo quân vì muốn lập công trong trận chinh phạt lần này.
Chắc cô ấy sẽ đáp ứng kỳ vọng của tôi mà giữ khoảng cách trông như vừa bắt được vừa không được rồi hoàn thành vai trò xuất sắc.
Huyền ảo thì dùng huyền ảo để đối phó.
‘…Không, cái binh khí quái dị này là gì vậy?’
‘Ta cũng không biết nên hỏi Gia Cát Lượng đi.’
Ngay cả Tư Mã Ý cũng bị làm choáng ngợp thì phát minh của Gia Cát Lượng sắp ra tay rồi.
1 Bình luận