301-400

Chương 345: Nam Man (南蠻) (13)

Chương 345: Nam Man (南蠻) (13)

Kết luận trước tiên thì Mạnh Hoạch bất ngờ chịu đựng khá lâu.

‘…Trông khá mệt mỏi mà có ổn không?’

‘Khoảnh khắc trước mắt hơi choáng váng nhưng… Không sao ạ!’

Trong lịch sử nguyên bản thì dù bị Gia Cát Lượng đánh ngã sáu lần vẫn bảy lần đứng dậy, dáng vẻ kiên cường ấy.

Mạnh Hoạch để lại ấn tượng “gân lì” với độc giả đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa thì so với người khác thật sự chịu đựng dai dẳng.

Có thể nói dù chênh lệch sức mạnh (?) áp đảo cũng không chịu rút lui.

Nhớ lại cảnh ngay cả Tư Dữ và Lữ Bố cũng không chịu nổi sức mạnh ấy nên giả vờ ngất thì thật sự ấn tượng.

Không hổ danh nhân vật chính của Thất Túng Thất Cầm, Mạnh Hoạch vừa đủ bảy lần thì lập tức ngất đi.

Nếu tính theo số lần thì đúng bảy lần.

Vượt qua kỷ lục cao nhất của Tào Tháo và Điêu Thuyền là năm lần thêm hẳn hai lần.

Hơn nữa lần này lại là lần đầu của Mạnh Hoạch thì càng đáng kinh ngạc hơn.

Đây chính là sức mạnh của kim thái dương sao?

“Ưm…”

Tôi ngắm nghía một lượt làn da đồng bóng loáng mồ hôi khắp người rồi ngồi xuống chỗ thích hợp.

Giờ có nên gọi Tư Dữ và Lữ Bố đang chờ ngoài kia vào không.

Khoảnh khắc hơi do dự.

…Dù sao gọi vào thì vừa thấy tôi động thủ là họ sẽ la hét lên thôi.

Hai người ấy dù thể lực kinh người nhưng một khi công tắc bật lên thì cảm giác cực kỳ nhạy bén.

Chạm vào tôi là công tắc hạn chế trong não lập tức tháo bỏ sao.

Tôi suy nghĩ một lát rồi kết thúc suy nghĩ và hành động.

“Khoan, khoan đã! Trông như làm khá lâu rồi mà vẫn chưa đủ sao?!”

Khi tôi mở toang cửa bước ra thì Lữ Bố giật mình kinh hãi lộ vẻ hoảng loạn.

Tôi điềm tĩnh gật đầu trước câu hỏi của Lữ Bố.

“Đã bắt đầu thì phải làm thâu đêm chứ. Phải không?”

“Cái gì mà lời nói nhảm không biết xấu hổ… Kyaa!”

Lữ Bố như nhân vật phim kinh dị bị quỷ kéo đi thì bị bắt cóc ngay lập tức.

Thiên Hạ Vô Song sở hữu sức mạnh kinh người sao lại không phản kháng nổi.

Không phải không thể mà là không làm mới chính xác hơn.

Tôi nói với Tư Dữ đang đứng gần đó.

“Em cũng vào đi.”

“…Vâng.”

Tư Dữ khẽ gật đầu, má hơi ửng hồng đến mức nếu không nhìn kỹ thì khó nhận ra.

──────────

Sau đêm cuồng loạn ấy, Mạnh Hoạch như lời mình nói thì bắt đầu dí sát tích cực hơn.

“Chủ công! Hôm nay cũng xin chiếu cố ạ!”

“…Ừ.”

Rõ ràng chịu đựng khó khăn nhưng vẫn kiên trì tiến tới.

Lữ Bố nhìn dáng vẻ ấy thì hét lớn.

“Này! Đừng tới nữa! Sao cứ muốn làm nhiều thế?!”

“Thì… Càng làm nhiều thì xác suất mang thai càng cao chứ sao ạ?”

Mạnh Hoạch nghiêng đầu như hỏi điều đương nhiên.

Nhưng lý do Lữ Bố hét vào Mạnh Hoạch không phải vì thế.

Vì nếu Mạnh Hoạch không chịu nổi công kích của tôi mà ngất thì tiếp theo sẽ đến lượt mình.

Giờ bụng đã hơi nhô lên nên dù làm vừa phải thì vẫn thế này, có vẻ cả đời không thắng nổi tôi trên giường.

“Ưc…”

Đương nhiên không thể giải thích được nên Lữ Bố chỉ đỏ mặt, không nói nên lời.

“…A ha! Đó là vấn đề sao!”

Lúc ấy Mạnh Hoạch lộ biểu cảm như nhận ra gì đó.

“Ngài lo lắng vì sức lực quá dồi dào! Xin chờ một chút ạ!”

“Khoan, khoan đã. Rốt cuộc định làm gì…?”

Nói xong Mạnh Hoạch biến mất trước khi Lữ Bố hỏi xong.

Năng lượng dồi dào đến mức người nhìn cũng kinh ngạc.

“Ư ư. Sao thấy bất an thế này…”

Lữ Bố nhìn chỗ trống Mạnh Hoạch biến mất rồi lẩm bẩm.

Chờ đợi không kéo dài.

───Mau lên! Chủ công đang chờ đấy!

Giọng Mạnh Hoạch vang lên từ ngoài.

Nghe giọng thân thiết ấy thì có lẽ đang nói với người thân cận với mình.

───Tỷ tỷ?! Muội còn chưa chuẩn bị…?!

───Không, rốt cuộc chuyện gì vậy?

…Giọng nói quen thuộc đã từng nghe.

Ngay khi tôi nghĩ vậy thì cửa mở toang.

“Ư a a… Cuối cùng cũng đến rồi…”

Mạnh Ưu trông như phiên bản thu nhỏ của Mạnh Hoạch.

“……?”

Chúc Dung tóc đỏ giống Lữ Bố.

Tôi điềm tĩnh nhìn vào đôi mắt xanh giống Bàng Thống.

Lữ Bố dùng cách nói vòng vo rằng nếu dí sát thì đêm sẽ mệt mỏi.

Mạnh Hoạch vừa nhận ra ý đồ Lữ Bố thì lập tức dẫn thêm phụ nữ khác đến.

Nếu bình tĩnh sắp xếp suy nghĩ thì có thể hiểu ý đồ nhưng tình huống quá hỗn loạn nên khó chấp nhận ngay.

Cuối cùng tôi mở miệng hỏi thẳng Mạnh Hoạch.

“Mạnh Hoạch.”

“Vâng! Ngài gọi ạ!”

“Đây cụ thể là ý gì, có thể giải thích không.”

“Đơn giản thôi ạ!”

Mạnh Hoạch đáp đường hoàng như chẳng có gì xấu hổ.

“Để công bố với mọi người rằng em gái thần và người bạn lâu năm của thần cũng có thiện cảm với lòng bao dung của chủ công!”

“…?!”

“Vậy thì nhân cơ hội này mà kết hợp một lần cũng…”

Chúc Dung mặt đỏ bừng hét lớn trước khi Mạnh Hoạch nói xong.

“Đồ điên!”

“Ư ghê!”

Cú đánh mạnh đến mức người nhìn cũng đau.

Mạnh Hoạch bị đánh lưng rồi choáng váng thì Chúc Dung hoảng hốt hét lớn.

“Việc gấp thì kéo đến giữa đêm rồi đột nhiên nói cái gì vậy!”

“Ta chỉ nói sự thật thôi… Kyaa!”

Sau đòn đánh là khóa khớp sao.

Động tác tự nhiên như nước chảy bẻ tay thì cực kỳ ấn tượng.

Mạnh Hoạch đổ mồ hôi lạnh nhưng vẫn khéo léo tiếp tục.

“Vậy, vậy thì định sống độc thân cả đời sao?!”

“……!”

“Dù sao trong bộ lạc cũng được tôn sùng là hậu duệ thần thánh mà!”

Đây là lần đầu nghe chuyện đó.

Không biết lý do nhưng có vẻ Chúc Dung được Nam man tộc đối xử như bán thần.

“Nếu cứ tiếp tục kiêu kỳ thì đến lúc già chết cũng không tìm được đôi lứa…”

“Im đi!”

“Á á á!”

Dù sao thì tiếng kêu thảm thiết phá vỡ không khí vẫn y nguyên.

“Thôi đến đó đi.”

Nếu để vậy thì chắc chắn sẽ kéo dài đến sáng nên tôi buộc phải can thiệp hai người.

“Ta cũng không có ý định ép buộc nữ nhân không muốn.”

“…….”

“Không từ chối thì cũng không có ý định gây bất lợi gì nên nếu không thích thì lui ra đi.”

Nghe lời tôi thì Mạnh Ưu liếc nhìn dò xét, Chúc Dung đang định biến Mạnh Hoạch thành Mạnh/Hoạch thì thở dài một hơi rồi trở lại tư thế.

“…! ……!”

Lữ Bố định lao lên thì từ sớm đã bị tôi giữ lại đang ưm ưm.

Để thoát khỏi sự kiềm chế này thì phải dùng sức hơi mạnh nhưng Lữ Bố yêu quý tôi thì không thể làm vậy.

Xét một cách nào đó thì tôi chính là sợi dây hoàn hảo để trói Lữ Bố.

Tư Dữ nếu không phải lúc tính mạng tôi gặp nguy thì không chủ động ra tay nên chưa từng dùng thân thể giữ lại.

Nhưng Tư Dữ cũng không khác Lữ Bố mấy.

Dù tôi đang ở tư thế hơi buồn cười khi giữ Lữ Bố thì Chúc Dung vẫn không dao động đáp.

“…Hưu. Xét cho cùng thì cũng không sai.”

“…….”

“Nếu có người khác phái mình thích thì lao vào là chuyện đương nhiên.”

Tôi điềm tĩnh chờ lời Chúc Dung tiếp tục.

“Sao nào? Ngài có thích ta không?”

“Ừm…”

Tôi nghe câu hỏi ấy thì nhìn kỹ nữ nhân tên Chúc Dung một lượt.

Mái tóc đỏ rực như ngọn lửa đang cháy.

Đôi mắt xanh giống Mạnh Hoạch.

Ngoại hình đẹp không tì vết dù nhìn sơ.

Thân hình uyển chuyển không hề thua kém Mạnh Hoạch khiến nam nhân chỉ nhìn thoáng qua cũng bị cướp hồn.

Thêm nữa vì sống ở vùng nóng ẩm nên độ hở cũng khá táo bạo.

Trừ vài kẻ có sở thích đặc biệt thì không nam nhân nào từ chối nữ nhân quyến rũ thế này.

“Đương nhiên là thích.”

“…Hừ, vậy sao?”

Nghe câu trả lời của tôi thì Chúc Dung cười khẩy như không tệ.

“Vậy thì việc phải làm chỉ có một.”

“…?!”

Nói xong Chúc Dung không chút do dự bắt đầu cởi quần áo.

Trước hành động táo bạo ấy thì mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.

Mạnh Hoạch mắt lấp lánh hét lớn.

“Đúng là Chúc Dung! Khi làm thì làm cho đàng hoàng!”

“Im đi, ngươi cũng cởi ra.”

“Ư hê hê?!”

Rốt cuộc… Rốt cuộc tình huống gì đang xảy ra vậy?

“Chúc, Chúc Dung tỷ tỷ! Khoan đã, để muội chuẩn bị tâm lý đã…!”

“Ngươi nói câu đó bao nhiêu lần rồi? Im lặng rồi qua đây.”

“Hiii!”

Tôi nhìn cảnh hỗn loạn ấy rồi nhận ra một điều.

Nam man tộc nếu có người khác phái mình thích thì lao vào bất chấp trước sau.

“Vậy, cơm đã dọn sẵn trước mặt mà chạy trốn thì không phải kẻ hèn nhát chứ?”

Trước cảnh tượng quá đỗi nóng bỏng đến mức khó miêu tả thì tôi không thể không bị khí thế Chúc Dung đè bẹp.

Rõ ràng là thiếu nữ mà sao lại táo bạo thế này.

Phương thức yêu đương của Nam man tộc là tiến thẳng không rút lui sao?

……Dù sao thì đêm ấy tôi thỏa mãn ăn hết ba viên sô cô la.

Và đương nhiên, không thể thiếu hai món tráng miệng vốn đang thở phào nhẹ nhõm vì tưởng mình thoát nạn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!