301-400

Chương 391: Lưu Sủng (4)

Chương 391: Lưu Sủng (4)

Một cuộc tấn công bất ngờ từ một sát thủ không rõ lai lịch.

Vụ ám sát như vậy đủ khiến xung quanh náo loạn.

Hơn nữa mục tiêu ám sát lại là tôi?

Đại tướng quân nhà Hán, đồng thời là phu quân của hoàng đế lại có kẻ muốn giết.

Thực ra bản thân việc bị ám sát thì từ trước đến nay đã trải qua nhiều lần nên tôi không nghĩ ngợi gì nhiều…

Vấn đề không phải ở đó.

Dù tôi có kém cỏi về chính trị đến đâu thì cũng không phải kẻ không dự đoán được hậu quả mà vụ việc này sẽ mang lại.

Ít nhất thì cả cái triều đình này cũng sẽ bị chao đảo như thể Lạc Dương vừa lộn nhào hai vòng trên không vậy.

Dù là so sánh kỳ lạ và quái dị nhưng tôi không tìm được từ nào phù hợp hơn để diễn tả tình hình hiện tại.

Tôi nhìn Tư Dữ đang ở bên cạnh tôi, cực độ nâng cao cảnh giác.

“…….”

Tư Dữ mắt đảo liên hồi cảnh giới xung quanh trông giống hệt một khẩu pháo tự động hình người.

Những thứ đáng sợ trong game, kiểu nếu ai đó tiến vào phạm vi nhất định thì bắn chết luôn ấy.

Hiện tại Tư Dữ chính là như vậy.

Nếu nhân vật khác tùy tiện tiến gần tôi thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

Tôi nhìn Tư Dữ như vậy một lúc rồi lên tiếng.

“Tư Dữ.”

“…Vâng. Chủ nhân.”

“Em cố ý không giết hắn phải không?”

Dù đã khiến cơ thể hắn phát ra tiếng nổ như bom rồi bay ra ngoài nhưng tôi vẫn nhận ra Tư Dữ đã khống chế lực một chút.

Chỉ cần dồn lực mạnh hơn vào chân một chút.

Hoặc thay đổi điểm tiếp xúc, đá vào đầu thay vì thân thì tên ám sát đã chết không kịp kêu lên.

Dù cơ thể nát bét hay đầu vỡ toác thì đủ để người ta chết.

Giống như tên ám sát lao vào bẻ cổ tôi bằng tay không, Tư Dữ cũng có thực lực giết người mà không cần vũ khí.

“…….”

Tư Dữ nhận câu hỏi của tôi thì quay đầu nhìn tôi.

Lúc nào cũng là khuôn mặt vô biểu cảm.

Thật đáng kinh ngạc khi tôi có thể nhìn thấu biểu cảm ấy để nhận ra cảm xúc của Tư Dữ.

“Đúng vậy ạ.”

Quả nhiên như tôi dự đoán, Tư Dữ mở miệng đáp.

“So với việc giết hắn tại đây, tìm ra kẻ đứng sau quan trọng hơn.”

“…….”

“Dù không kiềm chế được cơn giận nên lực hơi mạnh hơn… Nhưng may là hắn bền bỉ hơn dự đoán.”

Bền bỉ hơn dự đoán sao.

Nói lời đáng sợ một cách thản nhiên thật.

Nghe vậy thì tôi không thể không hỏi.

“Nếu không có kẻ đứng sau mà là hành động độc lập thì sao?”

Trước đây trong số những người thuộc gia tộc Đổng Trác tôi thu nhận, vài kẻ cũng từng muốn ám sát tôi.

Tư Dữ lúc ấy cũng ra khỏi phòng trước rồi đối mặt chúng.

Cuối cùng Đổng Bạch đã đánh ngã tên ám sát trước.

“Dù vậy cũng không sao ạ.”

“Tại sao?”

“Giết một nhát không đau đớn quá là khoan dung rồi phải không ạ?”

…A ha.

Lý do thật đáng sợ.

Bình thường quá im lặng nên không biết nhưng Tư Dữ cũng cùng loại với bệ hạ.

Nên nói là với kẻ bị coi là địch thì thể hiện thủ đoạn cực kỳ thô bạo và tàn nhẫn.

Bệ hạ từng hỏi tôi rằng thích xé tội nhân hay thích luộc hơn.

Tư Dữ thì cho rằng giết một nhát là khoan dung nên muốn ban cái chết đau đớn hơn.

…Thật sự phải sống lâu thật lâu mới được.

Nếu tôi chết vì tai nạn bất ngờ, hai người này mất phanh thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhân tiện thì việc truy đuổi tên ám sát giờ thế nào rồi.

Sau khi Lữ Bố nói đã tìm thấy rồi xung quanh phát ra tiếng nổ như bom thì đột nhiên yên ắng lạ thường…

Chẳng lẽ thật sự chết rồi sao?

Vù vù──!

“Ừ?”

Rầm──!

Ngay khi tôi đang nghĩ vậy thì Lữ Bố cầm Phương Thiên Họa Kích bay vào từ cửa sổ xuất hiện.

Giật mình thật.

Xuất hiện như ninja vậy.

Thật đáng kinh ngạc khi cô ấy tự do ra vào qua cửa sổ nhỏ ấy.

“Kyau──!”

Lữ Hòa đang trong lòng tôi trông dáng vẻ của mẹ thấy thú vị nên cười toe toét.

“A u─!”

“Ừ? Sao vậy con yêu… Không phải, không sao chứ?! Vẫn ổn chứ?!”

Lữ Bố gần như theo bản năng đáp lời Lữ Hòa nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi lao đến gần tôi.

“…….”

Tư Dữ đã quan sát Lữ Bố lâu năm biết cô ấy là đồng minh không ngăn cản hành động ấy.

Nếu là nhân vật không phù hợp tiêu chuẩn của em ấy thì chắc đã dí Siêu Thiên Kiếm uy hiếp đáng sợ rồi.

Tôi cười khẽ với Lữ Bố rồi nói.

“Hoàn toàn thành bà mẹ rồi nhỉ?”

“Dĩ nhiên rồi! Ta đã nỗ lực bao nhiêu! …Không phải, vậy là ổn chứ?!”

“Ừ. Không bị thương chỗ nào nên đừng lo.”

Tôi cho Lữ Bố thấy Lữ Hòa đã được cô ấy thay quần áo sạch sẽ thơm tho.

“Đây, nếu có chuyện gì thì con bé có thể thoải mái thế này sao?”

“Bau!”

Lữ Hòa dù không hiểu cuộc trò chuyện nhưng vẫn vô điều kiện phụ họa lời tôi.

Ôi đáng yêu quá.

Con gái ai mà đáng yêu thế này?

“Ưm… Vậy sao?”

Lữ Bố nghe lời tôi thì gật gù.

Tư Hỉ im lặng đến lạ thường, Quan Bình thân thiện và ít khóc.

Khác với hai đứa không giống trẻ con chút nào thì Lữ Hòa đúng nghĩa là tính cách khi nhắc đến trẻ con thì nghĩ ngay đến.

Không thoải mái thì khóc, thấy cha mẹ thì đòi bế mà khóc, người lạ đến gần thì khóc…

Hành vi đương nhiên của trẻ con.

Còn Tào Ngang… ừ… Thời gian quan sát chưa dài nên chưa đánh giá được.

Điều chắc chắn là tính cách cực kỳ nhu thuận.

Con của Tào Tháo giết người không chớp mắt mà lại thế này thì khó tin thật.

Trong lịch sử nguyên bản, Tào Phi kế thừa cha rồi giống hệt tính cách nên gây đủ trò ác độc, nghĩ đến đó thì thật sự kinh ngạc.

‘Con giống phụ thân nên mới ngoan ngoãn thế này chăng?’

‘…Ý là ta?’

‘Đúng vậy. Con cái giống cha mẹ là lẽ thường.’

Tào Tháo từng vuốt ve Tào Ngang bằng bàn tay dịu dàng rồi nói vậy.

‘Ngoại hình giống ta, hành động giống ngươi nên đây chẳng phải kết tinh của tình yêu sao.’

‘A bu bu.’

‘Hừ hừ. Đáng yêu thật.’

Nói vậy rồi nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương thì thành thật là xấu hổ.

Keo dính đậu đã dính chặt rồi.

Nếu lời ấy đúng thì hy vọng Tào Phi sau này sinh ra không phải kẻ tâm thần có vấn đề nhân cách.

…Nhưng việc không để con mình như vậy là trách nhiệm của cha mẹ.

Tôi nhìn Lữ Bố đang dùng ngón tay chơi với Lữ Hòa rồi hỏi.

“Tên ám sát thế nào rồi? Không giết chứ?”

“Hừ, ta là ai chứ! Làm sao ta có thể để sổng một tên tép riu như hắn được?”

Lữ Bố đáp bằng giọng cực kỳ tự tin.

Tay bị trẻ con nắm chặt mà hét lớn như vậy trông thật phá cách.

“Khi hắn đột nhiên muốn tự sát thì ta cũng giật mình lắm đấy!”

Tự sát sao.

Không hổ là thích khách nên với mạng sống của mình cũng không lưu luyến.

“Chậc, huấn luyện kiểu gì mà người cầm đao lại bị tay không đánh ngất chứ?”

“…….”

“Về rồi thì chết hết.”

Đó chẳng phải tên ám sát lợi hại sao.

Dù đã khống chế lực nhưng bị Tư Dữ đánh một phát mà vẫn chế ngự được binh sĩ.

Không hiểu sao tên như vậy lại ở dưới trướng Viên Thuật.

Gặp phải đối thủ sai lầm nên binh sĩ sắp chịu địa ngục huấn luyện, tôi chỉ biết thương xót.

“Kyau.”

“Dù sao! Lực hơi mạnh hơn dự định nhưng bắt được rồi!”

Lữ Bố cũng giống Tư Dữ, đánh mạnh hơn dự định.

Chắc có chỗ nào đó thực sự bị đập nát rồi.

Đến mức này thì phải công nhận năng lực của tên ám sát.

Sự kiên nhẫn chờ đợi nhiều năm để tiếp cận mục tiêu, bình tĩnh không căng thẳng dù mục tiêu ở trước mắt, dứt khoát vứt bỏ mạng sống mình, thể lực và kỹ năng xuất sắc cần thiết cho ám sát.

Đúng là nhân vật từng ám sát đồng thời Lưu Sủng và Lạc Tuấn trong lịch sử nguyên bản.

Thật kinh ngạc khi thích khách như vậy thực sự tồn tại.

Tôi hỏi Lữ Bố.

“Vậy tên ám sát đâu?”

“Ừm… Giờ chắc binh sĩ đang trói dây rồi kéo đến.”

Lữ Bố nhìn quanh một lát rồi nói.

“A, kia kìa.”

“Ừm?”

Tôi quay đầu theo hướng Lữ Bố chỉ.

Qua cánh cửa đã bị Tư Dữ đá vỡ một lần, rồi ném giường làm tan nát hoàn toàn.

“…….”

Tên ám sát bị trói chặt bằng dây, bất tỉnh như kiện hàng bị kéo đến.

Sao lại trói từ đầu đến chân kỹ thế.

Nhìn giống sâu bướm thật.

“Đại, Đại tướng quân!”

“Ừ. Vất vả rồi.”

“Cảm tạ!”

Tôi nói lời cảm ơn với binh sĩ vận chuyển (?) tên ám sát rồi nhìn chằm chằm con sâu bướm dây trước mặt.

Tên ám sát nhắm mắt bình thản, máu chảy từ khóe miệng.

Dáng vẻ có thể gọi là thi thể cũng tin được khiến tôi không thể không hỏi.

“Thật sự không giết chứ?”

“Thật, thật mà! Thật sự không giết!”

Lữ Bố nhìn tên ám sát một lát rồi nói thêm.

“…Có lẽ vậy.”

Không dám chắc chắn thì đã là vấn đề rồi.

Dù sao… Với hắn thì giờ chết có lẽ lại là may mắn.

So với bị bệ hạ đích thân tra tấn thì bị đánh đập đến chết còn khoan dung hơn.

Ít nhất tôi nghĩ vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!