301-400

Chương 323: Phượng Hoàng (鳳凰) (5)

Chương 323: Phượng Hoàng (鳳凰) (5)

Cung thủ bắn hỏa tiễn thì giống như nhuộm đỏ cả bầu trời.

Không, không phải giống mà thực sự là như vậy.

Số lượng hỏa tiễn thì nhiều đến mức không thể đếm xuể.

Cảnh tượng hỏa tiễn che kín bầu trời thì khiến người ta có ảo giác như thời tiết đang thay đổi.

Bên trong khe núi lập tức biến thành biển lửa.

Đằng Giáp làm từ cây đằng ngâm dầu thì vừa chạm lửa đã bùng cháy dữ dội như chờ sẵn.

Binh sĩ mặc Đằng Giáp đương nhiên cũng không thể bình an.

Người ta nói trong các loại đau đớn mà con người cảm nhận thì đau bỏng là đau đớn nhất.

“Ư a a a!”

Đằng Giáp Binh kêu la thảm thiết trong đau đớn tột cùng, thậm chí còn không còn tâm trí để thốt lên hai chữ "nóng quá".

Điều may mắn giữa bất hạnh là vì đau đớn quá lớn nên không chịu nổi lâu mà mất ý thức.

“Cái này hoàn toàn là hỗn loạn rồi.”

Cam Ninh dùng thân pháp nhẹ nhàng trèo lên trên khe núi thì huýt sáo.

“Chúng ta nên gọi tiểu mưu sĩ không phải Phượng Hoàng (鳳凰) mà là Chu Tước (朱雀) mới đúng chứ?”

Chu Tước là vị thần hộ mệnh phương nam quản lý hỏa trong ngũ hành.

Ở vùng đất phương nam gọi là Ích Châu mà đốt chết man di đang uy hiếp nhà Hán thì những kẻ khoe khoang muốn thành tiên chắc chắn sẽ nghĩ đến Chu Tước.

“Hừm… Nhưng không biết có ổn không nữa.”

Dù là man di bị gọi là dã man đi nữa thì thiêu sống hàng vạn người vẫn quá kích thích.

Khác với bản thân nàng giết người trên tiền tuyến là chuyện thường ngày thì tiểu mưu sĩ chỉ biết run rẩy phía sau Đại tướng quân.

Binh sĩ không chịu nổi tàn khốc của chiến tranh mà phát điên thì cũng không phải hiếm.

“…Không biết tiểu mưu sĩ của chúng ta sẽ thế nào đây.”

Đã biết nàng là kẻ nói là làm qua cơ hội lần này nhưng chịu đựng quang cảnh tàn khốc thế này thì lại là chuyện khác.

Tiểu quái vật âm hiểm không đoán được suy nghĩ đã ra lệnh giết người cho nàng.

Tiểu quái vật có ánh mắt cực kỳ sát khí thì trực tiếp bắt gián điệp và tra tấn không ngần ngại.

Giữa hai người ấy thì cô nương ngây thơ bị kẹp ở giữa sẽ phản ứng thế nào đây.

Cam Ninh vừa nghĩ vậy vừa quay đầu khỏi bên trong khe núi.

“Ư, ư a a a?!”

“Đại tướng quân ra lệnh. Không được nhìn đâu~”

…Hoàng Trung ôm cô nương nhỏ bé xoay vòng vòng tại chỗ.

“…….”

Cam Ninh đối mặt quang cảnh ngớ ngẩn ấy thì cảm nhận tâm trạng không thể diễn tả.

Cái gì đây.

Hiểu được việc Đại tướng quân ra lệnh không cho xem quang cảnh tàn khốc ấy.

“Từ, từ từ đã…. Ta chóng mặt quá….”

…Nhưng như thế này chẳng phải là chịu đả kích theo một cách khác sao.

Bàng Thống đội mũ rộng vành để tránh ánh mắt người khác thì bị Hoàng Trung ôm xoay vòng vòng nên kêu lên vì chóng mặt.

Khác với các võ tướng dù xoay cả ngày vẫn không sao thì thể lực của Bàng Thống rất bình thường.

Cô nương ấy chịu nổi chóng mặt đến mức nào đây.

“Oẹ e e e.”

“Ôi chà.”

Hoàng Trung nhìn Bàng Thống vịn cây gần đó nôn mửa thì cười rồi vỗ lưng giúp.

Hoàng Trung nói.

“Không cần phải xem quang cảnh kích thích quá mức từ đầu. Hiểu chứ?”

“Ta, ta cũng đã thấy khá nhiều quang cảnh tàn khốc rồi mà…”

“Cái này thì khác cấp độ.”

Khói khét bốc lên từ người cháy sống và mùi thịt nướng thì quả thực không tốt cho dạ dày.

“…Hừm, quang cảnh này không dễ nhìn chút nào.”

“Một thời gian chắc chắn không dám nhìn thịt nữa.”

Ngay cả binh tinh nhuệ của Đại tướng quân từng trải qua vô số chiến trường thiên hạ cũng thốt lên cảm thán như vậy.

Hôm qua còn đối mặt vũ khí muốn giết nhau nhưng kết cục tàn nhẫn của Đằng Giáp Binh thì đủ khiến người ta sinh lòng đồng tình.

Cam Ninh nhìn lại bên trong khe núi rồi lẩm bẩm.

“…Mà cháy tốt thật đấy.”

Dù chất củi khô với dầu thì cũng khó có hỏa lực thế này.

“Điểm yếu rõ ràng thế này thì chúng ta cũng không dùng được đâu.”

Hỏa công (火攻) thì là kế sách thường xuất hiện trong giao chiến giữa người với người.

Hoặc bắn hỏa tiễn hoặc đơn giản hơn là ném đuốc.

Nàng từng nghĩ Đằng Giáp nhẹ và phòng ngự tốt thì nên lấy một chút nhưng nếu không muốn bị nướng sống thì tốt nhất đừng lấy.

Dù sao thì Đằng Giáp ở đây đã bị thiêu hết nên muốn lấy cũng không lấy được.

Ầm ầm──

“…Hử? Gì vậy.”

Lúc ấy Cam Ninh phản ứng trước âm thanh bất thường gần đó.

Tiếng sấm vang từ trên trời.

“…A ha, tiểu mưu sĩ của chúng ta đã dự đoán cả cái này sao?”

Hình như thời tiết âm u là do dự tính.

‘Vậy là… Khổng Minh (孔明, tự của Gia Cát Lượng) nói dùng thuật điểm tinh như thế này…?’

Cô nương nhút nhát lặp lại việc nhìn bầu trời đêm và nhìn sách.

‘Ư, khó quá…….’

Dù khóc lóc vì khó và phức tạp nhưng cuối cùng cũng thành công.

“Trời ơi…”

Hoàng Trung đang chăm sóc Bàng Thống vẫn chưa tỉnh táo thì che miệng kinh ngạc.

“…….”

Ngụy Diên đã ngừng mưa tên từ sớm thì lặng lẽ ngẩng đầu nhìn trời.

Tất cả ánh mắt đều tập trung lên bầu trời.

Rào rào──

Cơn mưa mùa xuân quen thuộc bắt đầu trút xuống tưới mát mặt đất.

“…Hừm. Giảm thiểu thương vong tối đa đồng thời làm gãy ý chí chiến đấu…”

Chỉ nói thôi đã khó mà tiểu mưu sĩ hiện tại đã làm được.

Càng nhìn càng thấy là nhân vật đáng kinh ngạc.

Ai lại nói cô nương ấy chậm chạp chứ.

Cam Ninh ngồi trên vách đá nhìn khe núi thì nghĩ người ta thật không có mắt nhìn người rồi đứng dậy.

Đằng Giáp Binh đã giảm xuống chưa đến một nửa.

Giờ người quyết định sinh tử của Đằng Giáp Binh chính là thủ lĩnh dẫn dắt chúng, Ngột Đột Cốt.

──────────

“…….”

Ngột Đột Cốt tin vào thân thể bật lại cả đao thương nên không mặc giáp khác thì khá tự do trước hỏa công.

Nhưng bộ lạc theo hắn thì khác.

Chúng không ngoại lệ nào đều mặc Đằng Giáp và vừa trúng hỏa tiễn thì gào thét cháy rụi.

Vài kẻ nhanh nhạy cắt nhanh dây buộc giáp để sống sót nhưng lý do chúng sống sót cũng vì địch không tiếp tục bắn tên.

Thời gian trôi qua bao lâu không biết.

Ầm ầm──

Ngọn lửa tưởng chừng sẽ thiêu rụi tất cả bộ lạc trong khe núi mãi mãi thì đồng thời với trời rung chuyển thì đột nhiên tắt ngấm.

Rào rào──

Mưa bất ngờ tuôn rơi.

“…Mưa, sao.”

Ngột Đột Cốt nhìn quanh một lượt.

Mặt trời từng chiếu sáng mặt đất thì giờ mờ ảo biến mất.

Xác cháy đen kịt bốc khói nằm la liệt.

Đã chết hơn nửa.

Khi Ngột Đột Cốt chậm rãi trầm tư thì một giọng nói vang lên.

“Này. Tỉnh táo chút chưa?”

“…Ngươi.”

Ngột Đột Cốt ngẩng đầu thì thấy nữ nhân từng giao chiến đến phát ngán đang ngồi trên đống đất.

Cam Ninh dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Dù đầu óc không xoay nổi thì ngươi cũng biết mình đã bại rồi chứ.”

“…….”

Ngột Đột Cốt im lặng trước thái độ giống hệt lúc đầu gặp của Cam Ninh.

Hiện tại hắn bại trận là sự thật không thể phủ nhận.

“Giờ là câu hỏi cuối cùng.”

“…Nói, đi.”

“Cái kiểu nói ngắt quãng ấy đến tình huống này vẫn không sửa được.”

Cam Ninh lẩm bẩm một lần rồi nhìn Ngột Đột Cốt nói.

“Ngươi sẽ hàng hay tiếp tục chiến đấu đến cùng?”

“…….”

Bình thường thì sẽ không chút do dự chọn chiến đấu.

Nhưng giờ tình hình không tốt.

Ngột Đột Cốt nhìn quanh.

Những bộ lạc còn sống sót thì vì tránh lửa nên đã cởi Đằng Giáp.

Ánh mắt không còn ý chí chiến đấu.

“…….”

Trên khe núi thì cung thủ từng giáng tử thần xuống chúng lại giương cung.

Ngột Đột Cốt nhớ lại binh sĩ theo mình là ai.

Chúng là bách tính của Ô Qua quốc (烏戈國) và là binh sĩ dũng mãnh bảo vệ quốc gia ấy.

Nếu tất cả bao gồm cả hắn chết ở đây thì quốc gia hắn cai quản sẽ ra sao?

Gia đình bộ lạc, gia đình của hắn thì sao?

“…….”

Trong tình hình hiện tại thì quốc vương cai quản quốc gia chỉ có một hành động.

Uỳnh!

“Ta, hàng.”

Người khổng lồ từng không chịu cúi đầu trước Man Vương (蠻王) Mạnh Hoạch thì quỳ gối hành lễ.

Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của vương giả.

Ngay sau đó tất cả bộ lạc theo hắn cũng hành lễ thì Cam Ninh gật đầu.

“Hắn nói vậy. Tiểu mưu sĩ.”

“May, may quá… ạ.”

Bàng Thống khó nhọc trèo lên đống đất thì thở phào nhẹ nhõm.

Ngột Đột Cốt, thủ lĩnh đội quân tinh nhuệ nhất của Nam Man cùng với Mộc Lộc Đại Vương, cũng đã phải chịu thất bại như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!