301-400

Chương 305: Trận công phòng Hán Trung (1)

Chương 305: Trận công phòng Hán Trung (1)

Sau khi tiếp nhận đề nghị của Trương Tùng thì tôi lập tức triệu tập các tướng lĩnh rồi nói ra mục tiêu.

Nghe ý kiến của tôi thì người đầu tiên mở miệng là Tư Mã Ý.

“Vậy là… có người trong nội bộ hưởng ứng nên ngài định nhắm đến Ích Châu sao ạ?”

“Đúng vậy.”

“Hừm…”

Mưu sĩ tóc tím lộ vẻ đang suy nghĩ gì đó rồi mở miệng.

“Không có gì xấu cả ạ. Ngược lại càng hỗn loạn thì càng nên đánh vào để giảm thiểu tổn thất.”

“Tốt. Vậy ngươi có kế hoạch tốt nào không?”

Tư Mã Ý nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Trước hết theo thỉnh cầu của Lưu Đản (劉誕, con thứ hai của Lưu Yên) thì chiếm Hán Trung trước có được không ạ?”

“Lý do là gì?”

“Để chuẩn bị bàn đạp hướng về Ích Châu ạ.”

Tư Mã Ý dùng giọng điệu như chẳng có gì khó khăn tiếp tục.

“Nếu thể hiện tham vọng với Ích Châu trước khi chiếm được Hán Trung thì các thế lực kia có thể liên minh với nhau ạ.”

“…Cả bốn thế lực sao?”

“Không ạ. Man tộc (蠻族) chắc sẽ chơi riêng một mình thôi ạ?”

Trước câu hỏi tôi hỏi để đề phòng thì Tư Mã Ý lắc đầu.

“Thần không nghĩ các hào tộc bản địa kiêu ngạo sẽ liên minh với man di ạ.”

“Điều đó thì đúng vậy.”

Tôi đồng tình với ý kiến của Tư Mã Ý.

Lưu Đản, con thứ hai kế thừa Lưu Yên, cùng các hào tộc Ích Châu và Trương Lỗ ở Hán Trung liên minh thì còn chấp nhận được.

Vì khi có kẻ địch chung thì sẽ liên hợp để đánh bại trước đã.

Dù sao cũng cùng là người Hán (漢民族) mà.

Nhưng những quý tộc thường khinh miệt dân tộc khác với tư tưởng man di thì làm sao tưởng tượng được họ liên minh với Nam man tộc.

…Thành thật thì bọn chúng tính tình bạo lực nên tôi cũng hiểu vì sao lại nghĩ vậy.

Quý tộc nhà Hán thì cao sang nhắc tổ tiên cãi nhau bằng lời thì man di là loại trước khi nói chuyện đã vung dao trước.

Rồi nếu thấy giá trị cao thì không giết mà bắt làm tù binh rồi moi tiền.

Cũng có thể có man di không làm vậy nhưng ít nhất những man di tôi gặp ở vùng biên giới đều vung vũ khí trước.

Vì vậy mọi người mới ghét bỏ.

Dù để lại ấn tượng tốt cũng không đủ mà cứ để lại ấn tượng xấu thì ý kiến càng tệ hơn.

Ngay cả tôi có suy nghĩ khá cởi mở còn thế thì người khác khỏi nói.

Tôi sắp xếp lại ý kiến của Tư Mã Ý trong đầu rồi lại mở miệng.

“Còn ý kiến khác không?”

“…….”

Tôi vừa nói vừa lướt mắt qua các tướng lĩnh tụ họp ở quân phủ nhưng không ai đưa ra ý kiến khác.

Ngay cả Gia Cát Lượng thường đấu khí với Tư Mã Ý cũng im lặng thì phương châm tiếp theo đã được định.

“Tốt. Vậy thì quyết định hướng chiếm Hán Trung… Nhưng tấn công thế nào thì tốt?”

Tôi hỏi các mưu sĩ xem có cách tốt nào không.

Nhìn trên bản đồ thì khoảng cách giữa Tràng An và Hán Trung rất gần.

Như thể ngã là chạm mũi vậy.

Nhưng thực tế thì khác.

Giữa Tràng An và Hán Trung cũng có một dãy núi chắn ngang.

Đi men theo dãy núi uốn lượn thì khoảng cách trông ngắn ngủi trên bản đồ lại kéo dài đến một nghìn dặm (400km).

Đường lại hẹp kinh khủng nên thật sự phát điên.

Còn đường ít hiểm trở thì có Dương Bình Quan chiếm giữ?

Không phải vô cớ Trương Lỗ ở lịch sử gốc duy trì thế lực hơn bốn mươi năm.

Vì địa hình cực kỳ có lợi cho phòng thủ nên Tào Tháo cũng không dám tùy tiện tấn công.

Lúc ấy Gia Cát Lượng bước lên phía trước rồi nói.

“Thần có kế sách, ngài có muốn nghe không ạ?”

“Ừ. Là kế sách gì?”

Tôi không chút do dự gật đầu.

Mưu sĩ gần như gian lận nói có kế sách thì đương nhiên phải nghe.

Có lẽ cảm nhận được kỳ vọng của tôi thì Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng rồi tiếp tục.

“Thanh Đông Kích Tây (聲東擊西).”

“Ưm?”

“Thu hút binh lực của chúng về Dương Bình Quan rồi đánh vào Hán Trung ạ.”

Thanh Đông Kích Tây (聲東擊西).

Phát ra tiếng động ở phía đông rồi đánh vào phía tây, nghĩa là đơn giản là chiến thuật nghi binh.

“Tấn công Dương Bình Quan thì không vấn đề gì nhưng làm sao đánh Hán Trung?”

Dù không qua Dương Bình Quan thì vẫn có thể đến Hán Trung.

Đúng vậy. Thật sự “có thể đến”.

Đường cực kỳ hiểm trở chỉ cực ít người đi được thì ít nhất người vẫn đi được.

Nhưng nghĩ đến quy mô binh sĩ và vấn đề tiếp tế thì rủi ro quá lớn.

Chẳng lẽ định thực hiện kế sách Tý Ngọ Cốc mà Ngụy Diên đã luôn lải nhải đòi thực hiện sao?

Với tính cách Gia Cát Lượng thích kế sách an toàn thì không thể đưa ra kế sách mạo hiểm như vậy.

Khi tôi im lặng với ý định nghe trước thì Gia Cát Lượng tiếp tục.

“Dùng Kinh Châu thì được chứ ạ?”

“Kinh Châu?”

Dùng Kinh Châu thế nào…

…Chẳng lẽ?

Có gì đó lóe lên trong đầu thì tôi lập tức mở miệng.

“Ý là men theo đường thủy ngược dòng lên sao?”

“Vâng ạ.”

Hán Trung (漢中).

Một quận (郡) thuộc Ích Châu, nhờ một con sông chảy gần thành nên toàn bộ lãnh thổ đều màu mỡ.

Vậy tên con sông ấy là gì.

Chính là Hán Thủy (漢水, 한수).

Không phải Hàn Toại (韓遂, 한수) vẫn đang dè chừng tôi ở Tây Lương kia.

Hán Thủy (漢水).

Tên khá quen thuộc phải không?

Chính là tên con sông chảy qua giữa thành Tương Dương và Phồn Thành.

Nói cách khác Gia Cát Lượng định nhân lúc chúng dồn quân về Dương Bình Quan thì từ thành Tương Dương men theo sông ngược dòng đánh úp Hán Trung.

Tôi đối chiếu bản đồ Trung Quốc mà tôi có sẵn với bản đồ địa hình Ba Thục mà Trương Tùng để lại rồi cân nhắc khả năng thành công.

Tư Mã Ý và Bàng Thống cũng thò đầu ra xem bản đồ rồi nói.

“Cái này… Có khả năng ạ.”

“Thần, thần cũng nghĩ vậy ạ!”

Câu trả lời cực kỳ tích cực.

Nhưng có vẻ có gì đó khiến Tư Mã Ý bận tâm nên con bé lập tức hỏi Gia Cát Lượng.

“Nhưng đường thủy hơi dài và hiểm trở thì có định gọi thủy quân ở Giang Đông không?”

Ý nói Chu Du sao?

Quả nhiên nếu là Mỹ Chu Lang dẫn đến chiến thắng Xích Bích thì sẽ lượn như cá chạch ngược dòng chiếm Hán Trung.

Đương nhiên chúng nghĩ quân chủ lực sẽ đánh vào Dương Bình Quan nên dồn hầu hết binh lực đi hỗ trợ thì đột nhiên bản doanh bị tấn công?

Với góc nhìn của Trương Lỗ thì đúng là sét đánh giữa trời quang.

Nếu là tôi thì đã hàng ngay.

“Không ạ. Không cần đến mức đó đâu.”

Gia Cát Lượng cười khẩy trước câu hỏi của Tư Mã Ý rồi đưa ra câu trả lời phủ định.

Trước thái độ như đang chế giễu mình thì khóe mắt Tư Mã Ý híp lại thì khỏi nói.

…Thật sự quan hệ không tốt thì quảng cáo luôn sao.

Khi tôi đang thở dài trong lòng thì Gia Cát Lượng nói.

“Họ cũng là lực lượng sau này phải vượt Trường Giang mà Hán Trung phòng bị yếu thì chỉ cần ít binh tinh nhuệ là chiếm được ạ.”

“…Khá tự tin đấy nhỉ?”

Tư Mã Ý nghe kế sách thì châm chọc Gia Cát Lượng một câu.

Đương nhiên Gia Cát Lượng không phải người vì bị châm chọc một câu mà khí thế giảm.

“Chẳng lẽ chưa làm gì đã sợ thất bại sao ạ?”

“Không phải vậy nhưng…”

“Vậy thì có vấn đề gì ạ?”

Gia Cát Lượng quá đơn giản khiến Tư Mã Ý im bặt rồi mở miệng với tôi.

“Chủ công, thần có riêng đội biệt động nhân số đã nghĩ ra, xin ngài cho phép biên chế quân đội ạ?”

“Có gì không được chứ.”

Tôi nhún vai rồi nói.

“Ngươi cứ làm theo ý mình đi.”

“Thần sẽ đáp lại niềm tin ấy.”

Gia Cát Lượng cười mỉm mắt với tôi rồi khẽ cúi người.

“Còn một kế sách nữa ạ.”

“…Lại nữa?”

Không phải túi trí tuệ gì mà kế sách đến hai cái.

Khi tôi hơi ngẩn ngơ lộ vẻ thì Gia Cát Lượng dùng biểu cảm khá hài lòng tiếp tục.

“Phía ngoài lay động, phía trong lay động thì thắng lợi đã định sẵn ạ.”

“…….”

“Theo thần biết thì dưới trướng Trương Lỗ có một kẻ tham lam, ngài dùng hắn thì thế nào ạ?”

Kẻ tham lam theo Trương Lỗ?

A, nói tên đó sao.

Tôi nhận ra nhân vật Gia Cát Lượng nói đến thì dùng thái độ điềm tĩnh gật đầu.

“Ta sẽ đưa vàng lụa nên ngươi khéo léo dụ hắn đi.”

“Vâng ạ.”

Không hiểu sao lại thành sân khấu độc diễn của Gia Cát Lượng.

Tôi hiểu tại sao Lưu Bị ở lịch sử gốc lại bao bọc Gia Cát Lượng đến vậy.

Tôi đã tự tay làm suy yếu các võ tướng lợi hại như Lữ Bố và Quan Vũ nên cũng lo lắng nhưng vẫn còn các mưu sĩ hữu năng bên tôi.

Đến nay toàn dùng sức mạnh đập thẳng thì giờ là lúc cần xoay sở đầu óc.

Tiếp nhận hai kế sách của Gia Cát Lượng thì tôi bắt đầu chuẩn bị chính thức.

Để kéo căng thẳng tối đa thì tôi trực tiếp tấn công Dương Bình Quan là tốt nhất.

Trong lúc các thế lực ở Ích Châu đánh nhau hỗn loạn thì phải chiếm cao điểm càng có lợi.

Như lời Tư Mã Ý thì Hán Trung chỉ là bàn đạp để chiếm Ích Châu mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!