301-400

Chương 346: Nam Man (南蠻) (14)

Chương 346: Nam Man (南蠻) (14)

Các tiểu mưu sĩ bắt đầu chính thức điều tra dân số thì đã một thời gian trôi qua.

Thu thập thông tin từ dân địa phương rồi thả binh sĩ ra xác nhận thông tin ấy có chính xác không.

Vốn dĩ phải xem xét từng góc từng ngóc vùng Nam man rộng lớn này nhưng nhờ Bàng Thống dẫn dắt mà tìm được văn kiện ghi thông tin về đất đai và hộ tịch nên đã bớt được rất nhiều công sức.

Việc bắt Ngột Đột Cốt ở Lạc Phượng Pha cũng vậy, giờ dần dần giá trị thực sự của Phượng Sồ bắt đầu lộ ra.

“Ư ê ê…”

Dĩ nhiên khi thời tiết trở nên cực kỳ nóng bức thì vẫn không thể nhúc nhích khỏi chỗ.

Quả nhiên Phượng hoàng và Chu Tước là loài khác nhau sao.

“Điều tra dân số đại khái đã xong nên giờ quay về thôi ạ.”

“Ừ.”

Khoảng một tuần trôi qua thì Tư Mã Ý đã hoàn thành điều tra dân số khoanh tay nói.

Tôi nghe giọng điệu cộc lốc ấy thì nghĩ vẫn thế rồi khẽ cười.

“…Đột nhiên cười gì vậy ạ?”

Đương nhiên Tư Mã Ý nhìn thấy hành động của tôi thì khẽ nheo mắt hỏi.

Tôi quen thuộc đáp lại câu hỏi ấy.

“Chỉ vậy thôi.”

“Lại nói linh tinh…”

Chắc chắn là lời nói linh tinh thật nên tôi không nói gì thêm.

“Điều tra đã xong thì giờ bắt đầu di chuyển thôi.”

Tôi đứng dậy khỏi chỗ rồi lẩm bẩm.

Đến mức này thì binh sĩ cũng nghỉ ngơi đủ rồi.

Nghỉ ngơi quá lâu ngược lại có thể khiến binh sĩ buông lỏng.

Xưa kia có vị tướng nào đó để dụ địch tấn công nên mở tiệc liên tục nhưng vì nghỉ ngơi liên tiếp mà quân ta thật sự chủ quan rồi bại trận, tình huống buồn cười cũng có.

Giờ chúng tôi không phải đang đánh nhau với ai nhưng cẩn thận thì không xấu.

Một điểm đặc biệt thì…

“Chủ công! Thần lúc nào cũng sẵn sàng theo sau!”

“……Thần cũng chuẩn bị xong rồi.”

Có lẽ là chị em Mạnh Hoạch và Chúc Dung từng cùng tôi qua đêm đã thu dọn hành lý.

Tư Mã Ý đang quan sát gần đó đương nhiên phải hỏi câu không thể không hỏi.

“…Mạnh Hoạch có quan chức thì thôi, còn hai người kia cũng định mang theo sao ạ?”

“Nếu nghĩ từ góc nhìn của Mạnh Hoạch thì một mình rời sang nước khác mà. Để không cô đơn thì phải mang theo người khác chứ.”

Tôi dùng giọng bình thản giải thích thì Tư Mã Ý lập tức tiếp lời.

“Vậy Nam Trung thì ai cai quản?”

“Giao cho những nhân tài khác đã hàng ta là được.”

Như Mộc Lộc Đại Vương, Đóa Tư Đại Vương, Ngột Đột Cốt ấy.

Ít nhất trông không phải kẻ đâm sau lưng tôi nên có thể yên tâm.

“Hừm…”

Tư Mã Ý nghe giải thích của tôi thì khịt mũi một tiếng.

“Thật sự chỉ có vậy thôi sao?”

“Ư, ừ?”

Rốt cuộc câu hỏi ấy có ý đồ gì.

…Có lẽ đã nhận ra rồi sao?

“Hức!”

Tôi cố gắng không để ý đến Mạnh Ưu đang giật mình nấc cụt vì bị đâm trúng rồi điềm tĩnh đáp.

“Đương nhiên. Ta lại đi nói dối ngươi sao?”

“Ngài đã nói dối rồi đấy ạ.”

“…….”

Đã nhận ra chuyện giữa chúng tôi rồi sao.

Dù sao thì nghĩ có thể lừa Tư Mã Ý bằng lời nói dối đã là ngạo mạn rồi.

Trước ánh mắt Tư Mã Ý không biết đang nghĩ gì thì tôi khẽ đổ mồ hôi lạnh.

Lúc ấy Tư Mã Ý thở dài một hơi.

“Haa… Thần không biết chuyện này nên việc hậu kỳ xin tự xử lý ạ.”

“…….”

Nghe câu ấy thì trong đầu tôi chợt lướt qua một nhân vật quen thuộc.

Nhân vật có thân phận cao quý nhất thiên hạ, mỹ nhân tóc đen mắt đen.

…Về rồi chắc chắn phải độc diện với hoàng đế bệ hạ.

Có lẽ mấy ngày sẽ bị bệ hạ giữ chặt không buông.

Bệ hạ đã cho phép tôi tăng thêm nữ nhân nhưng dục vọng độc chiếm ấy đâu có mất đi.

Tính cách độc ác này có phải giống mẫu thân là Hà Thái hậu không.

Tôi chưa từng gặp nhưng xét tính tình Hà Thái hậu từng lần lượt loại bỏ các phu nhân của Hán Linh Đế thì khả năng cao.

Dù sao… Hà Thái hậu loại bỏ các phu nhân không phải vì yêu Hán Linh Đế mà vì quyền lực.

Phải chăm sóc tốt để bệ hạ không đi lệch như mẫu thân Hà Thái hậu.

Việc bệ hạ không sợ đổ máu là sự thật mọi người trong hoàng cung đều biết.

‘À, thi thể Viên Thuật kia xé thành từng mảnh rồi vứt vào rừng đi.’

‘…Bệ hạ?’

‘Đã luộc trong nước sôi thì thú rừng cũng thích mà tha đi chứ.’

Bệ hạ không chỉ dùng hình phạt nấu sống người mà còn xóa sạch thi thể không để lại dấu vết thì độ tàn nhẫn khiến ngay cả tôi cũng phải lắc đầu.

Nhưng Viên Thuật bị đối xử vậy cũng không có gì để nói.

Tôi vẫn không hiểu tự tin gì mà Viên Thuật dám xưng đế nước mật ong.

Dù sao nếu tôi không có mặt thì nhà Hán sẽ xoay chuyển thế nào cũng đáng lo.

Người có thể làm phanh cho bệ hạ thì ngoài tôi ra không có ai.

Gần đây tôi uống đủ loại thuốc Hoa Đà đưa để chăm sóc sức khỏe cũng có lý do.

Ngoài ra còn tập Ngũ Cầm Hí (五禽戱), thể dục sức khỏe bắt chước tư thế động vật…

Dù sao vì bắt chước động vật nên dáng vẻ có phần buồn cười là không tránh khỏi.

‘Phù ha! Không phải trẻ con mà sao bò bốn chân vậy?’

Có lần Lữ Bố nhìn tôi bắt chước động vật theo sách rồi bật cười.

Dĩ nhiên tôi không phải người để Lữ Bố hành động như vậy mà bỏ qua.

Tôi lập tức lao vào Lữ Bố đang cười khanh khách.

‘Đây chính là tư thế gấu ôm cây!’

‘Hiii aak?!’

Ngay cả Thiên Hạ Vô Song cũng không nhúc nhích nổi khi bị tôi ôm chặt.

Đây chính là thực thi chính nghĩa.

‘…Chủ nhân.’

‘Ừ?’

‘Em cũng đang đứng như cây bây giờ.’

‘…….’

Bỏ qua việc Tư Dữ đang chứng kiến cảnh hỗn loạn này khẽ tự khẳng định bản thân.

Khi tôi đang nhớ lại quá khứ thì phó quan tiến đến hét lớn.

“Đại tướng quân! Chuẩn bị hành quân đã xong!”

“Ừ?”

Tôi nhìn phó quan gần đó hành lễ cung kính rồi gật đầu một lượt.

“Giờ mọi việc đã xong nên quay về thôi. Mọi người vất vả rồi.”

“Chuyện này chẳng là gì ạ!”

Thật sự tràn đầy sức mạnh.

Ít nhất sẽ không có người tụt lại, tôi khẽ cười nghĩ vậy.

Giờ lại bắt đầu hành trình dài trở về Lạc Dương qua Ích Châu.

──────────

Khi Đinh Lăng vừa bắt đầu di chuyển và chỉ huy bộ đội.

“…Dù sao thì toàn bộ đều là thứ không vừa mắt.”

Quân sĩ tóc tím khoanh tay nhìn chằm chằm một chỗ rồi lẩm bẩm bằng giọng nhỏ.

Người ta thường nói hoa đẹp thì có sâu bọ bâu vào.

Hiện tại không có câu nào diễn tả tình huống này chính xác hơn câu ấy.

Một vấn đề là bản thân không chen vào được giữa đám sâu bọ ấy.

Bản thân hiện tại chỉ là một con sâu non đang chờ hóa bướm trong kén (Vũ hóa - 羽化).

“Hoàng đế cũng kết hôn khi khoảng nhược quan (弱冠, 20 tuổi) sao.”

Đại tướng quân nhìn vậy cũng là nhân vật kỳ lạ.

Nếu muốn thì hoàn toàn có thể kết hôn ngay khi hoàng đế vừa làm lễ thành nhân nhưng lại cố tình chờ thêm năm năm thì thật đặc biệt.

Chỉ là vấn đề sở thích sao?

Hay có thứ gì khác mà bản thân không biết?

“Hà…”

Tư Mã Ý đang tiếp tục suy nghĩ thì thở dài một hơi.

Không ngờ có ngày mình phải lo lắng chuyện này.

Chắc chắn không chỉ mình chịu đau lòng trước tiêu chuẩn chắc chắn của Đại tướng quân.

Lúc này tuổi trẻ của bản thân thật đáng trách.

“Để xem… Thời gian còn lại của ta…”

Tư Mã Ý cầm quạt tím Đại tướng quân tặng rồi tính tuổi mà im lặng.

“…….”

Trọn bốn năm.

Nếu đúng như dự đoán thì dù thống nhất thiên hạ cũng còn thừa rất nhiều thời gian trước mắt.

Bốn năm thì số lượng đối thủ cạnh tranh sẽ tăng bao nhiêu thì không thể dự đoán nổi.

…Dù sao thì tình hình tốt hơn con nhóc tóc trắng đáng ghét kia?

Con nhóc ấy lúc nào cũng nói “đúng theo kế hoạch của ta” đủ thứ lời khó chịu nhưng lúc này thì đáng thương.

Nếu con nhóc tóc trắng nghe được thì chắc sẽ sắc lẹm nói “chỉ hơn hai tuổi mà ra vẻ người lớn”.

Nhưng biết làm sao.

Nếu ghét thì sinh sớm hơn đi.

‘…Bốn năm sao.’

Thời gian dài nếu nói dài nhưng đủ để chờ đợi.

Những thứ khác thì không dám chắc, chứ khoản nhẫn nhịn chờ thời cơ thì nàng tự tin mình không thua kém bất cứ ai.

Nếu Đại tướng quân biết người chiến thắng cuối cùng trong lịch sử nguyên bản là ai nghe được thì chắc sẽ gật đầu đồng tình.

Tào Tháo, Tào Phi, Tào Duệ, Tào Phương.

Bị Tào Tháo ép buộc phải ra làm quan cuối hai mươi tuổi, phụng sự nhà Tào suốt bốn đời rồi cuối cùng nắm quyền qua biến Cao Bình Lăng.

Lang Cố Chi Tướng (狼顧之相) sao.

Con sói cảnh giác theo dõi con mồi mấy ngày rồi không do dự tấn công vào khoảnh khắc hoàn hảo nhất.

Cuộc săn ấy thành công hay không thì chỉ trời biết.

“…Ưm, sao đây?”

“Sao thế?”

Đinh Lăng cảm thấy ớn lạnh không rõ lý do thì run người.

“Chỉ là cảm giác lạ thôi.”

“…?”

Trước lời nói khó hiểu ấy thì Lữ Bố chỉ nghiêng đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!