Trận chiến vẫn tiếp tục kéo dài không có điểm dừng.
Ở chiến trường nơi cả hai bên đều huy động lượng lớn binh sĩ thì hiện tại bên chiếm ưu thế chính là quân đội Đại tướng quân.
“Đừng sợ hãi! Đối phương chỉ là đám man di chỉ biết lao tới mà thôi!”
“Vâng!”
Dáng vẻ giữ vững trận hình cứng như thép rồi khéo léo đối phó với Nam man tộc cố gắng ép tới.
Chiến thuật lộ rõ ý chí ngăn chặn bằng mọi giá để không xảy ra hỗn chiến.
“A, thật sự đánh nhau khó chịu quá!”
Trước tình hình diễn ra không tốt thì Mạnh Hoạch dùng giọng đầy bực tức nói.
Dáng vẻ tự tin như thể cứ thế này là mình thắng thì chọc tức tâm tình Mạnh Hoạch.
…Điều khiến nàng càng tức giận hơn chính là dự đoán ấy không hẳn sai.
Nam man tộc không sợ đau đớn thì mạnh ở hỗn chiến nơi mọi người điên cuồng quấn lấy nhau vung vũ khí.
Không phải trận chiến kéo dài thời gian kiểu giữ trận hình thế này.
“Ư a!”
Mạnh Hoạch nghiến răng nhìn cảnh binh sĩ chờ ở phía sau trúng tên rồi ngã sõng soài.
“Đóa Tư! Đạo quân của ngươi đang làm gì vậy!”
“Hãy chờ xem! Chúng thần đang tìm vị trí tốt để tấn công quân địch ạ!”
Đạo quân của Đóa Tư Đại Vương thì từ lúc hai bên giao chiến đã lặng lẽ biến mất.
Dáng vẻ di chuyển cực kỳ kín đáo đúng kiểu dân tộc sinh ra và lớn lên trong rừng.
Dáng vẻ ấy thì giống hệt độc xà đột kích con mồi trong chớp mắt.
Mạnh Hoạch hét lớn.
“Này! Chúng ta giao chiến bao lâu rồi mà vẫn còn đang di chuyển!”
“Dù sao cũng không thể đâm độc vào sau lưng quân mình được chứ ạ?!”
Dù Mạnh Hoạch thúc giục thì Đóa Tư Đại Vương vẫn dùng biểu cảm thong dong đáp.
“Xin đừng lo! Giờ đã sắp đến lúc tấn công rồi ạ!”
“Ưm… Vậy thì tốt.”
Nghe câu trả lời thì Mạnh Hoạch ra lệnh cho Đổng Đồ Na ở gần.
“Ngươi dẫn đội dự bị tách ra hoạt động riêng, tiến hành chiến tranh du kích đi!”
“Ơ… Vậy kỵ binh địch thì làm sao ạ?”
Đổng Đồ Na chớp mắt hỏi thì Mạnh Hoạch nói như thể hỏi điều đương nhiên.
“Chẳng lẽ thương trong tay binh sĩ là đồ trang trí sao?! Mau di chuyển đi!”
“Vâng, vâng ạ!”
Đổng Đồ Na đang cưỡi ngựa thì vội vàng hành động theo thúc giục của Mạnh Hoạch.
Nếu đám kia không quá ngu ngốc thì sẽ không dùng kỵ binh lao vào thương binh.
Giờ đã mất hết mãnh thú và voi từng đảm nhận vai trò kỵ binh thì việc Mạnh Hoạch có thể làm chỉ còn lại làm rối loạn trận hình địch rồi dụ vào hỗn chiến mà thôi.
“Bắn──!”
Vúttttt─!
Phía sau thì các binh sĩ dùng máy bắn đá giống địch thì vòng sang bên trong lúc tiền tuyến cầm cự rồi phóng tấn công tầm xa.
“Ức!”
“Ư a!”
Việc ném đá của Nam man tộc thì bay chính xác không oan thương đồng đội mà trúng địch với độ chính xác xuất sắc.
Dù tầm bắn ngắn hơn cung thủ nhưng sức phá hoại xuyên thủng giáp và mũ trụ gây chí mạng thì không thể so với tên.
Đúng nghĩa là sức phá hoại làm xương vỡ vụn.
Nàng đã tăng cung thủ nhờ cung tên thu được ở Ích Châu nhưng lực lượng tầm xa chủ lực của Nam man tộc chính là các binh sĩ ném đá đã rèn luyện ném đá cả đời.
Các binh sĩ ném đá đòi hỏi độ thành thạo lớn hơn cả dùng cung thì không phải đội quân có thể xem thường.
Oa a a a──!
Lúc ấy đạo quân do Đóa Tư Đại Vương dẫn dắt thì xuất hiện gần địch rồi bắt đầu giao chiến.
Ném bình chứa đủ loại độc trùng và độc xà, bắn vật phóng có tẩm độc, chuẩn bị kỹ lưỡng cho cận chiến, tinh nhuệ tối thượng của Đóa Tư Đại Vương.
Dáng vẻ thổi vào ống rỗng để phóng vật phóng thì đúng nghĩa thể hiện nguyên dân sống ở rừng rậm là gì.
“Tiến lên! Chiến sĩ các bộ lạc! Hãy cho địch biết chiến đấu là gì!”
Đóa Tư Đại Vương hét lớn đầy sức mạnh rồi làm rung chuyển trận hình.
──────────
Ngay khi tôi nghĩ mình đang thắng ở sức mạnh chính diện thì chiến cục bắt đầu thay đổi.
Giữa bộ binh Nam man lao tới mắt đỏ ngầu thì đám binh sĩ ném đá xuất hiện.
Chúng xoay tròn vật ném đá trông cực kỳ nguy hiểm rồi phóng đá lớn khiến binh sĩ quân tôi bắt đầu lăn lộn trên đất.
Nếu trúng chỗ không mặc giáp thì xương lập tức vỡ vụn.
Dù trúng chỗ có giáp bảo vệ thì xung kích vẫn truyền hết nên không thể xem thường tổn thương.
Thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn là gì.
Nam man binh thì phóng những viên đá lớn bằng nắm đấm người trưởng thành.
Bình thường phóng đá lớn thế thì hoặc vai trật hoặc dây ném đá đứt thì phải.
Keng─!
“Ư a! Đám kia đang phóng cái gì như lưu tinh chùy vậy?!”
Lữ Bố vung Phương Thiên Họa Kích rồi bật đá một cách hào sảng rồi nói.
Lưu tinh chùy (流星錘)… Không hẳn là nói sai.
Gọi thứ nặng nề thế này là đá thường thì không phải lễ nghĩa.
Có lẽ bay lệch nhưng đá bay đến tận đây thì thật sự kinh khủng.
Rốt cuộc tầm ném bao xa vậy?
Các binh sĩ ném đá thì cứ có không gian để ném là lập tức phóng mà không chút do dự.
Bốp─!
Mỗi lần thì đá lại trúng chính xác binh sĩ quân ta đang giao chiến với địch.
Ném đá như đạt cảnh giới đại sư.
Chúng rèn luyện riêng thứ này cả đời sao?
Ngoài chúng thì đội quân rắn độc do Đóa Tư Đại Vương dẫn dắt cũng cực kỳ phiền phức.
Ném bình chứa rắn độc, thổi mạnh vào ống tiêu để phóng vật phóng thì thật sự khó chịu.
Nhìn binh sĩ trúng ống tiêu thì run rẩy ngã xuống thì có vẻ dùng độc.
Vúttt─!
Trước khi tôi kịp ra tín hiệu sau khi đã nắm tình hình thì đột nhiên một phi tiêu bay về phía này.
Con dao nhỏ nhắm chính xác ngực tôi bay tới.
……Tình huống này tôi từng gặp rồi.
Giống như lần Hoàng Trung từng bắn tên vào đầu tôi thì lần này lại có ám khí bay về phía ngực tôi.
Keng!
Không biết từ lúc nào Tư Dữ đã rút Siêu Thiên Kiếm rồi bật dao một cách bình thản.
Keng keng keng!
Những con dao tiếp theo bay tới cũng bị chặn lại quá dễ dàng.
Sao lại nhắm ngực tôi vậy thì hóa ra định biến tôi thành thịt xiên.
“…….”
Tư Dữ thì dùng ánh mắt lạnh lẽo giống hệt lúc ấy nhìn khu rừng trên vách đá.
Có lẽ ám khí bay từ đó.
Mà từ khoảng cách xa thế mà ném dao thì…
Nam man toàn người ném đồ cực kỳ giỏi sao.
“…Thật sự khó chịu quá.”
Lúc ấy Lữ Bố cắm Phương Thiên Họa Kích xuống đất rồi cầm đại cung ở thắt lưng lắp tên vào dây.
Vútttt──!
Rồi bắn tên về phía vách đá nhưng không biết nhắm gì.
Lữ Bố không dừng ở một phát mà liên tục kéo dây cung.
“…….”
Ban đầu thì bắn thẳng sau đó bắn theo đường parabol thì có vẻ nhìn thấy gì đó.
Dĩ nhiên mắt tôi thì hoàn toàn không thấy.
Nhìn không khí không nên quấy rầy nên tôi xem xét con dao hộ vệ nhặt được.
Con dao trông khá cao cấp thì có vẻ là vũ khí của nhân vật cấp cao.
Tôi xoay dao dưới ánh nắng rồi nhận ra một điểm kỳ lạ.
“……Sao lại dính thứ gì đó lạ vậy.”
Trên lưỡi dao có thứ chất lỏng lạ dính vào.
Hơi bóng loáng.
Chất lỏng không màu không mùi.
Tôi cũng không phải kẻ chậm hiểu nên đại khái biết thứ này là gì.
Rõ ràng là độc chứ gì nữa.
Sau mãnh thú và Đằng Giáp thì đến độc.
Quả nhiên đám này cá tính rất rõ ràng.
Tôi nói với Lữ Bố vẫn đang bắn tên.
“Thôi đi. Lỡ trúng đá thì sao?”
“Hừ, chỉ vài viên đá thôi mà nghĩ làm gì được ta?”
Ngay khi nói xong thì một viên đá bay tới với tốc độ kinh người.
Lữ Bố thì nghiêng người né một cách bình thản.
Như cảnh trong phim ấy.
“Dù sao… Giờ cũng không trúng nữa nên thôi vậy.”
Lữ Bố lẩm bẩm rồi cất đại cung vào thắt lưng.
“Dù sao cũng khó chịu. Sao cứ nhắm vào ngươi mãi vậy?”
“Nhắm đầu trước là chuyện đương nhiên mà.”
Cầm Tặc Cầm Vương (擒賊擒王) chứ gì.
Binh Pháp Tôn Tử nói để bắt giặc thì phải bắt vua trước.
Sát thủ không rõ thân phận.
Nhân vật ấy chỉ làm việc đương nhiên phải làm trên chiến trường mà thôi.
Có lẽ trong lúc Mạnh Hoạch và Đóa Tư Đại Vương thu hút sự chú ý thì hắn định ám sát tôi.
Dù thất bại và bị Lữ Bố trả đũa nhưng nghề sát thủ vốn đã vất vả.
Từ khoảng cách xa thế mà ném dao chính xác thì thực lực hẳn là xuất sắc…
Lần này đối thủ không tốt thôi.
Tôi bỏ qua chuyện ám sát rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Giờ thì giương cờ lên. Đã đến lúc rồi.”
“Vâng!”
Tôi nhớ lại trận hình quân ta mà tiểu mưu sĩ bố trí rồi trầm tư.
Mạnh Hoạch ở chính diện, Đóa Tư Đại Vương ở sườn.
…Toàn bộ đều theo kế hoạch của Gia Cát Lượng.
Mạnh Hoạch không thể vượt qua thiên địch từng bắt mình bảy lần.
0 Bình luận