Thời gian Trương Giác chẩn bệnh cho Chúc Dung thì không dài đến thế.
Ngay khi Trương Giác bước ra khỏi phòng thì Mạnh Hoạch dù đang nói chuyện với tôi mà vẫn để tâm trí đặt vào phòng lập tức lao vọt lên.
“Ơ, thế nào y sư! Chúc Dung có sao không?!”
Mạnh Hoạch hỏi với dáng vẻ không chút khoảng cách giống như vừa nãy hỏi tôi,
“Không.”
Ngay khi nghe câu trả lời dứt khoát của Trương Giác thì cô ấy lập tức cứng đờ tại chỗ.
Nếu đây là truyện tranh thì chắc chắn đằng sau sẽ có hiệu ứng “cạch” vang lên.
“Vì vết thương chưa lành mà đã cố gắng di chuyển quá mức nên vết thương bị rách ra, vết rách ấy lại sưng lên và đổi màu.”
“…Đến mức đó sao?”
“Vâng. Hơn nữa toàn thân còn sốt cao nên tình trạng không tốt chút nào.”
Trương Giác thở dài một hơi với tâm thế y sư chăm sóc bệnh nhân.
“Bình thường khi đến mức này thì người xung quanh phải ngăn cản, ép nghỉ ngơi, rốt cuộc đã làm gì vậy…”
“Ưc.”
Mạnh Hoạch và Mạnh Ưu bị đâm trúng điểm đau thì không nói nên lời.
Những người lẽ ra phải ngăn Chúc Dung nghỉ ngơi khi cô ấy bị thương thì trước đây đã làm gì.
Chúc Dung không lộ vẻ đau đớn nên đương nhiên nghĩ cô ấy khỏe mạnh rồi đưa ra chiến trường.
Đúng là không có mắt nhìn người.
Tôi vừa thấy Chúc Dung đã nhận ra tình trạng không tốt, nhưng hai chị em vàng ngốc kia lại bị lừa bởi vẻ cố tỏ ra khỏe mạnh.
Trương Giác nhìn Mạnh Hoạch bằng ánh mắt khó hiểu rồi lại mở miệng.
“Trước hết tại hạ đã cấp cứu khẩn cấp nhưng… với thực lực của tại hạ thì không dám động tay vào tình trạng này.”
“Không dám động tay…”
“Vâng. Đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp nên giờ chỉ còn biết trông vào ý trời mà thôi.”
Đối với những người thân cận thì đây là tin tuyệt vọng.
Tôi nhìn cảnh chị em Mạnh Hoạch không ngẩng đầu lên được rồi hỏi một câu.
“…Nếu là y sư mà ta biết thì có thể làm được không?”
“À, ngài nói vị ấy sao ạ.”
Trương Giác cười nhẹ nhàng đáp.
“Nếu là vị ấy thì có thể ạ. Y thuật thì trình độ hoàn toàn khác biệt với chúng thần.”
“Thật sao?!”
Lúc ấy Mạnh Hoạch đang ủ rũ đột ngột dí mặt vào.
Nếu dí vào tôi thì Lữ Bố chắc chắn sẽ lại chặn như vừa nãy nhưng lần này dí vào Trương Giác nên không xảy ra tình huống ấy.
Trước khoảng cách gần như không tồn tại ấy thì Trương Giác hơi hoảng rồi gật đầu.
“Vâng? Vâng ạ…”
“Vậy thì tốt quá! Giờ thì không còn vấn đề gì nữa!”
Mạnh Hoạch lại giữ khoảng cách hét lớn đầy sức sống thì Trương Giác ho khan rồi sửa lại.
“Vấn đề thì vẫn có một.”
“Vâng?!”
Lần này lại là gì, biểu cảm như bị sốc.
Khi tôi nghĩ khó có ai thay đổi tâm trạng nhanh như vậy thì Trương Giác tiếp tục giải thích.
“Vị ấy hiện đang ở nơi xa xôi.”
“…….”
“Tính khoảng cách thì dù nhanh nhất cũng mất một tháng…”
Nói đến đây thì Trương Giác khẽ thở dài.
“Vấn đề là liệu có cầm cự nổi đến lúc ấy hay không.”
“Sẽ, sẽ ổn thôi! Nàng ấy thân thể cực kỳ khỏe mạnh mà!”
Mạnh Hoạch hét lớn như vậy nhưng không rõ là nói với người khác hay tự nhủ với bản thân.
Tôi cứ có cảm giác chuyện này sẽ xảy ra nên đêm đầu gặp Chúc Dung đã gửi thư thì thật tốt.
Làm tốt lắm tôi ơi.
Có lẽ hành động này đã thay đổi vận mệnh của Chúc Dung.
Trước hết đã cấp cứu rồi, lại gửi thư khá sớm nên chỉ còn biết trông chờ vào đó.
Nếu thuận lợi thì đã hứa cho nghỉ phép dài nên sứ giả nhận thư giờ chắc đang ngày đêm không ngừng chạy.
Dù không cần thế cũng sẽ cố gắng nhưng có phần thưởng đặc biệt thì động lực càng lớn hơn chứ.
Sứ giả Đế quốc Mông Cổ thay ngựa chạy một ngày được bao xa nhỉ.
Đại khái khoảng bốn trăm dặm (160km) sao?
Không phải lái xe mà chạy kinh khủng thật.
Nhưng dù chạy thế này cũng chưa bằng nửa tốc độ Xích Thố Mã thì thật sự kinh ngạc.
Dù sao thì so sánh huyền ảo với hiện thực thì cũng không có lương tâm.
Dù sao thì thế giới này tồn tại Quái Lực Loạn Thần nên một số dị nhân xuất hiện cũng không tránh khỏi.
Nếu tiến thêm vài bước nữa thì có lẽ sẽ thấy cảnh Lưu Bị dùng song kiếm thi triển Song Long Thăng Thiên, Quan Vũ dùng yển nguyệt đao tung Thanh Long Liệt Phá Trảm.
…Thành thật thì muốn xem thật.
Thế giới võ hiệp và hiện thực cùng tồn tại…
Nếu làm game hay anime thì đúng là bối cảnh hoàn hảo.
“Hiện tại bệnh nhân cần nghỉ ngơi là ưu tiên hàng đầu.”
“À, hiểu rồi…”
Tôi nhìn chị em Mạnh Hoạch định vào phòng Chúc Dung nhưng bị Trương Giác giữ lại.
“Tại hạ tin các vị sẽ không lén vào phòng làm bệnh nhân thêm nặng.”
“Nhưng…”
Mạnh Ưu, em gái Mạnh Hoạch, định nói gì đó nhưng Trương Giác cười rồi giải thích nhanh hơn.
“Nếu làm vậy mà bệnh nhân xảy ra chuyện thì các vị chịu nổi không ạ?”
“…Không.”
Tôi nhìn cảnh chị em Mạnh Hoạch đồng loạt cúi đầu im thin thít thì thầm cảm thán.
Trương Giác cũng thay đổi tính cách khi chữa trị bệnh nhân thật.
Vì hành động nhỏ cũng có thể lấy mạng người nên hơi nhạy cảm cũng dễ hiểu.
“Tại hạ hiểu tâm trạng lo lắng nhưng giờ là lúc tất cả cùng nỗ lực.”
“Vâng.”
Trương Giác dỗ dành chị em Mạnh Hoạch như dỗ trẻ con rồi nhìn tôi cười khẽ với ý đồ gì đó.
Tư Dữ và Lữ Bố nhận ra điều đó thì đương nhiên hành động.
“…….”
Tư Dữ nhìn xem ta phản ứng thế nào với nụ cười của Trương Giác,
“…Gì vậy? Giờ đang ve vãn sao?”
“…….”
“Đừng để bị lừa bởi hành động ấy. Hiểu chưa?”
Lữ Bố gầm gừ đưa lời khuyên không phải khuyên.
Gần đây vì dục vọng không được giải tỏa nên ghen tuông của hai người mạnh hơn hẳn.
Vì tình trạng Chúc Dung không tốt nên tôi cũng chạy loạn một chút.
Ừm… Giờ cũng chẳng còn gì để giấu nên thả ra thì hơn.
“Ừm, hôm nay thời tiết thế nào nhỉ?”
“…!”
Ngay khi tôi hỏi câu ấy thì Tư Dữ và Lữ Bố đồng loạt quay phắt đầu nhìn tôi.
Câu hỏi khá đột ngột.
Lý do tôi hỏi câu này lúc này thì đơn giản.
Cái đó… nói sao nhỉ.
Có thể coi là mật ngữ liên quan đến việc chuẩn bị tâm lý.
“…Em không sao ạ. Chủ nhân.”
“Đúng vậy! Ta cũng hoàn toàn không vấn đề!”
Tư Dữ và Lữ Bố không bỏ lỡ cơ hội này nên lập tức mở miệng.
Tôi đại khái đoán trước nhưng tốc độ phản ứng thì thật sự đáng kinh ngạc.
“…?”
Mọi người xung quanh nhìn hai tướng lĩnh đột nhiên tâm trạng tốt lên vì câu hỏi thời tiết thì lộ vẻ nghi hoặc.
Có lẽ vì khí hậu hay mưa nên thời tiết hôm nay khá âm u.
Giờ thì kết luận là hai người thích trời âm u vậy.
Nhưng nếu tôi giải thích ý nghĩa câu này thì chắc doanh trại sẽ lập tức đảo lộn.
“Thế mà hai người vốn không quan tâm xung quanh lại vì thời tiết mà vui vẻ đến vậy…?”
“…….”
“Tuyệt đối không thể nào…”
Các tiểu mưu sĩ thì trong chớp mắt đã gần chạm đến đáp án nhưng vẫn thiếu bước cuối.
Quả nhiên vẫn còn ngây thơ.
Tôi cảm động.
“…….”
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt lông trắng mà im lặng thì khiến tôi hơi để ý nhưng tôi giả vờ không thấy.
Nụ cười đầy ẩn ý khó đoán ấy thật sự đáng sợ.
Mặt này thì giống Lưu Bị.
Dù sao thì giờ thì thế, còn việc quan trọng hơn vẫn còn chứ.
Tôi nhìn các tướng lĩnh xung quanh rồi nói.
“Giờ thì không còn điểm đặc biệt nào nữa nhỉ.”
“…….”
“Vậy thì nghỉ ngơi đi. Tạm thời sẽ ở lại đây.”
“Vâng!”
Chỉ cần giải quyết vấn đề Chúc Dung thì mau chóng rời khỏi rừng rậm thôi.
Khí hậu nơi này không phù hợp cho con người sinh sống lâu dài.
Vì vậy mới nói bệnh phong thổ (風土病, bệnh do đặc thù khí hậu hoặc thổ nhưỡng vùng đó gây ra) nguy hiểm.
Kiến thức lại tăng thêm chút nữa.
“…….”
Vậy nên ánh mắt nghi ngờ ấy đừng nhìn nữa được không.
Ánh mắt các tiểu mưu sĩ quá mạnh nên không thể chuyển suy nghĩ sang hướng khác.
──────────
Sau đó thời gian vẫn tiếp tục trôi qua.
Trương Giác thường xuyên ra vào phòng kiểm tra tình trạng Chúc Dung, Mạnh Hoạch thì vì Trương Giác nói nghỉ ngơi là ưu tiên mà đi qua đi lại lo lắng không yên.
Nhờ sự chăm sóc tận tụy ngày đêm của Trương Giác mà tình trạng Chúc Dung không xấu thêm.
Nếu không mang Trương Giác theo vì phá giải yêu thuật của Mộc Lộc Đại Vương thì giờ biết làm sao.
Thật sự thế sự khó lường.
Đã bao nhiêu ngày trôi qua như vậy.
“…Đại tướng quân. Nghe nói có bệnh nhân.”
“Hử?”
Tôi nhìn nữ nhân đứng trước mặt rồi lộ vẻ kinh ngạc.
Nữ nhân mắt xanh tóc trắng buộc gọn bằng trâm.
Danh y được gọi là Thần Y (神醫) truyền kỳ đến sớm hơn thời gian mọi người dự đoán rất nhiều.
Rốt cuộc là sao.
Dùng thuật Thuấn di sao?
0 Bình luận