301-400

Chương 319: Phượng Hoàng (鳳凰) (1)

Chương 319: Phượng Hoàng (鳳凰) (1)

Việc bắt giữ Mộc Lộc Đại Vương khi toàn bộ quân thế đã bại trận thì không khó khăn đến vậy.

Thành thật thì ban đầu tôi còn nghĩ phải làm sao để bắt được cái người ngồi trên con voi trắng kia…

“Ư, ư a a?!”

“Yên lặng một chút.”

Triệu Vân đang cưỡi bạch mã quét sạch chiến trường thì không biết từ lúc nào đã nhảy lên trên con voi trắng.

Hành động nhảy vọt lên không trung dùng vòi voi trắng làm điểm tựa thì trông như đang biểu diễn xiếc.

Võ nghệ thực lực của Mộc Lộc Đại Vương, kẻ điều khiển đủ loại mãnh thú và dùng yêu thuật, thì ở mức rất kém.

Dù sao thì bản thân cũng nhận thức được điểm ấy nên mới ngồi trên voi.

Phù ô ô…

Con voi trắng Mộc Lộc Đại Vương cưỡi cũng cảm nhận được chủ nhân đang gặp nguy hiểm nên đột nhiên dừng lại tại chỗ.

Thật sự thông minh đấy.

Cảnh con voi trắng to lớn hơn các con voi khác và có màu sắc đặc biệt đột nhiên dừng lại thì thật sự ấn tượng.

“Động chủ gặp nạn rồi!”

“Cái, cái gì?! Vậy giờ phải làm sao…!”

Giữa chiến trường hỗn loạn thì biến cố của con voi trắng nổi bật nhất vẫn dễ thấy.

Binh sĩ Nam man tộc xung quanh biết đại tướng của mình bị tướng địch bắt thì càng rơi vào hỗn loạn.

“Nếu hàng thuận thì sẽ không lấy mạng!”

Tôi nhìn dáng vẻ Trương Liêu dẫn kỵ binh hét lớn.

Đây không phải trận đánh nhằm diệt chủng Nam man tộc mà chỉ nhằm khiến Nam man tộc khuất phục.

Trừ khi thật sự đuổi theo giết sạch từng người thì phải dừng ở mức đánh cho tơi tả là được.

Cần gì đổ máu vô ích.

“Hàng, hàng!”

“Xin tha mạng!”

Khi đại tướng mà chúng tin tưởng cũng bị bắt thì Nam man tộc hoàn toàn mất ý chí chiến đấu, vứt vũ khí rồi phủ phục sát đất.

Đội quân cực đoan chỉ có bộ binh trừ mãnh thú và voi.

Chúng thiếu cơ động nên không dám thử chạy trốn.

Trừ phi là loại người có lông ở lòng bàn chân chạy nhanh hơn ngựa, còn không thì đừng hòng thoát khỏi sự truy sát của kỵ binh.

…Thật sự mỗi lần nhớ lại đều thấy kỳ lạ.

Rốt cuộc là lông gì mà chạy nhanh đến vậy.

“A… Cái này thì hỏng rồi.”

Mộc Lộc Đại Vương quan sát chiến trường thì dùng thái độ ngượng ngùng khẽ giơ hai tay.

“Cái gì nhỉ… Mong đừng đối xử quá đáng với ta…”

“Chuyện đó do chủ công quyết định.”

“Vậy sao…”

Trước dáng vẻ Triệu Vân cương quyết bác bỏ không chút do dự thì Mộc Lộc Đại Vương đảo mắt lia lịa.

“Nếu làm chuyện thừa thì ta sẽ bẻ gãy tay chân.”

“A, biết rồi! Ta sẽ ngoan ngoãn!”

Đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo thì Mộc Lộc Đại Vương cứng đờ tại chỗ.

Cô ta chắc chắn cũng cảm nhận được Triệu Vân là kẻ nói là làm.

Tôi nhìn màn hài kịch không phải hài kịch ấy thì khẽ cười khổ rồi quay đầu.

‘Thần, thần cũng có ý tưởng hay lắm ạ?!’

Lúc đang quyết định cách đối phó với đội quân mãnh thú của Mộc Lộc Đại Vương thì tiểu mưu sĩ nhát gan đã nói vậy.

Vì căng thẳng quá mức nên lại cắn lưỡi, tiểu mưu sĩ mắt ngân ngấn nước mở miệng.

‘Nếu ngài giao quân cho thần thì thần nhất định sẽ lập được thành quả tốt!’

‘Nhất định?’

Khi tôi hỏi vậy thì tiểu mưu sĩ khẽ tránh ánh mắt rồi nói.

‘……Nghĩ, nghĩ lại thì không phải nhất định mà có lẽ với xác suất cao thì sẽ lập được thành quả tốt…’

Trước dáng vẻ thiếu tự tin của tiểu mưu sĩ thì tôi cười khẩy đáp.

‘Ừ. Ta sẽ chọn lọc binh tinh nhuệ giao cho ngươi nên tự xử lý đi.’

‘…….’

Người ngày nào cũng run rẩy giữa rồng và hổ thì lần đầu tiên đưa ra ý kiến.

Nếu không chấp nhận đến mức này thì không xứng làm quân chủ.

Tôi nhìn đôi mắt xanh lam giống màu cỏ tươi mới rồi nói vậy.

‘Chỉ cần nhớ một điều này.’

‘…….’

‘Ngươi rồi sẽ trở thành phượng hoàng.’

Rồng nằm đã tỉnh giấc, hổ lớn bắt đầu gầm vang hướng về thiên hạ.

Giờ là lúc tiểu phượng hoàng rời tổ bay cao.

──────────

“Đại Vương! Bên phải trận hình chúng ta xuất hiện viện binh địch!”

“Lại nữa sao?”

Mạnh Hoạch nhận báo cáo từ phó quan thì hơi cau mày.

Mộc Lộc Đại Vương rời đi xử lý viện binh chưa bao lâu.

Mà viện binh lại đến nữa?

Mạnh Hoạch gãi đầu rồi nói.

“Đúng là đám phiền phức. Chúng mọc ra từ đâu thế không biết.”

Nàng biết vùng Ích Châu giàu có nhưng không ngờ đến mức này.

Dù đã đánh bại vô số binh sĩ mà sự kháng cự của địch vẫn không ngừng thì Mạnh Hoạch trầm tư một lát.

Chẳng lẽ binh sĩ mọc lên từ đất?

Hay từ trên trời rơi xuống?

Càng biết càng thấy vùng đất này kỳ lạ nên Mạnh Hoạch nói với truyền lệnh gần đó.

“Chậc, nói với Ngột Đột Cốt (兀突骨). Lần này đến lượt ngươi.”

“Vâng!”

Binh sĩ mặc giáp nhẹ rời đi thì nữ nhân tóc đỏ gần đó hỏi.

“Mộc Lộc còn chưa về mà ổn không?”

“Nó lại đang chậm chạp vì cho thú ăn rồi.”

Sức phá hoại của đội quân Mộc Lộc Đại Vương thì ai cũng công nhận nhưng vấn đề là ăn quá nhiều.

Dù là thú ăn ít thì cũng ăn gấp mấy lần người nên khó chuẩn bị lương thực.

Mộc Lộc Đại Vương cười lớn nói có kẻ vì muốn nuôi mãnh thú hung dữ hơn nên không cho ăn rồi ngược lại chính mình thành mồi.

…Không biết nên cười ở chỗ nào trong câu nói ấy.

“Việc bao vây thành thì ta và Đóa Tư là đủ.”

Đóa Tư Đại Vương chuyên sử dụng đủ loại độc dược để hành hạ kẻ thù một cách đau đớn.

Hắn nói là chiết xuất độc từ rắn độc ở quê nhà.

Mạnh Hoạch từng trực tiếp chứng kiến cảnh ấy thì toàn thân run rẩy.

Nếu bị cắn nhầm thì chết ngay mà vẫn cười hạnh phúc khi bị bao quanh bởi đám ấy…

Đóa Tư Đại Vương dùng độc chiết xuất liên tục tra tấn quân địch đang cố thủ trong thành.

Còn bản thân hắn thì dùng số lượng binh sĩ khổng lồ liên tục ép từ bên ngoài.

Mạnh Hoạch dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Phải giao cho từng người lĩnh vực mình tự tin chứ?”

“Ưm…”

“Vốn dĩ đã tách biệt đội quân riêng vì chuyện này mà.”

Vì đã tập hợp đủ loại bộ lạc nên Mạnh Hoạch hiểu rõ.

Mộc Lộc và Ngột Đột Cốt.

Hai người này cá tính quá mạnh nên nếu lẫn lộn quân thì hiệu quả còn kém hơn để riêng.

Vốn dĩ vì thế lực mạnh nên không thể ra lệnh tùy tiện nhưng…

“Hưu, may mà ít nhất lời nói còn thông.”

Mạnh Hoạch dùng sức hút bẩm sinh và vô số quà tặng để từ từ dụ dỗ hai người ấy hợp sức một cách tương đối hòa bình.

May mà hai người không phải kẻ ngu ngốc đến mức không chịu được việc có người trên đầu mình.

“Đừng lo. Hai người ấy nếu giao chiến trên bình địa thì chưa từng thua bao giờ.”

Thành thật thì bản thân cũng không tự tin thắng nên cười như không có gì.

“…….”

Không hiểu sao.

Dù không phải tình huống đáng sợ như lời Mạnh Hoạch nhưng nữ nhân vẫn cảm thấy bất an.

Như thể đang cố tình chia nhỏ quân đội quy mô lớn ấy.

Nhưng nữ nhân cố gắng che giấu cảm giác khó chịu rồi gật đầu.

Như lời Mạnh Hoạch thì hai người ấy trong sức mạnh chính diện thì chưa từng bại trận.

Dù chỉ còn lại bản thân cũng có thể thắng nên nàng nghĩ vậy rồi chờ kết quả.

──────────

“──Đại Vương bảo phải đánh bại viện binh địch xuất hiện ở phía đông!”

“Vậy sao.”

Doanh trại khổng lồ tập trung quanh Mạnh Hoạch.

Bên trong doanh trại ấy thì nhân vật khổng lồ ở vùng bên phải đáp bằng giọng trầm đục.

Kích thước khủng khiếp đến 1 trượng 2 thước (khoảng 276 cm).

Binh sĩ truyền lệnh của Mạnh Hoạch thì mỗi lần nhìn hắn lại toát mồ hôi lạnh vì không nghĩ đây là cùng một loài người.

Nam nhân khổng lồ, gọi là người khổng lồ cũng không ngoa, cầm cây rìu lớn của mình nói.

“Truyền lại cho Đại Vương.”

“…….”

“Ta, sẽ tuân theo, lệnh.”

“Vâng, vâng ạ!”

Trước giọng nói trầm thấp như không khí rung động thì binh sĩ hành lễ rồi vội vàng chạy đi.

“…….”

Nam nhân cơ bắp nhìn theo dáng vẻ ấy một lúc rồi đứng dậy thân hình khổng lồ.

Kích thước không ai trong thiên hạ có thể so sánh.

Không ai có thể cản hắn.

Kẻ từng dùng rìu lớn quét sạch kẻ địch cản đường thì lại một lần nữa ra chiến trường.

“Hiii… Thật, thật sự kẻ này cùng loài với chúng ta sao…?”

“…….”

Nam nhân khí thế oai hùng bước ra thì im lặng trước dáng vẻ yếu ớt của tướng địch trước mắt.

Lúc trước còn tự nhủ "dù kẻ thù là ai cũng quyết không nương tay".

Quyết tâm kiên định ấy thì giờ tan vỡ trong chớp mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!