Thời gian luôn công bằng với tất cả mọi người, cứ lẳng lặng trôi qua theo cách của nó.
Bây giờ cũng không khác gì.
Rõ ràng trước đây còn đang nghĩ không biết bao giờ mùa xuân mới đến, vậy mà giờ đã đến từ lúc nào không hay.
Gió lạnh buốt khiến người ta run rẩy, cảm giác như chuyện xảy ra chỉ mới hôm qua.
Cuộc đối đầu giữa Viên Thiệu và Công Tôn Toản tranh giành bá quyền Hà Bắc giờ đã tạm thời ngã ngũ.
Như đã nhắc trước đây, Công Tôn Toản là tên quân nhân côn đồ không biết gì về chính trị, còn Viên Thiệu thì rất rành cách gây áp lực với loại người như Công Tôn Toản.
Cô ta chỉ liên tục gây chia rẽ từ bên trong.
Dân tâm mất đi vì công trình xây dựng quy mô lớn quá mức, binh sĩ kiệt quệ vì chiến tranh kéo dài, hào tộc cảm thấy không còn hy vọng rồi dần dần quay lưng…
Công Tôn Toản bị bỏ lại một mình cũng có lý do của nó.
Số ít thế lực thân hữu của Công Tôn Toản theo hắn chỉ vì dù tính tình hung bạo nhưng hắn là tên điên gặp man di là đập đầu vỡ, thế mà trong chiến tranh với Viên Thiệu lại kỳ lạ thay không phát huy được sức mạnh, chỉ toàn biểu hiện ì ạch, nên quay lưng cũng không có gì lạ.
Vốn dĩ có mấy người cảm nhận được sức hút con người từ một tên quân nhân côn đồ chứ.
Dù có thì cũng chỉ cực kỳ ít ỏi.
Chỉ vì sợ không theo thì chết nên mới theo Công Tôn Toản, vậy mà Viên Thiệu ở Ký Châu kia đang từng bước từng bước ép Công Tôn Toản?
Hơn nữa Công Tôn Toản chỉ lo chăm lo cho gia đình mình, còn lại thì xếp sau, thậm chí cưỡng đoạt tài sản và dân chúng quá mức.
Nếu mở miệng nói gì về chuyện đó thì đương nhiên cổ sẽ bay lên trời.
Khi nghiệp chướng tích tụ như vậy thì thế lực thân hữu tự nhiên chuẩn bị nhảy sang phe khác.
Ban đầu còn sợ uy thế của Công Tôn Toản nên chỉ dè chừng, nhưng giờ thì lén lút giơ tay chuẩn bị đâm sau lưng.
Vì vậy hào tộc đang thống trị một vùng lãnh thổ nào đó, chỉ cần thấy quân Viên Thiệu tiến gần là lập tức giương cờ trắng đầu hàng.
Chỉ là cửa tự động thôi. Cửa tự động.
Viên Thiệu đến nơi nào thì cửa thành ở đó kêu “ting” một tiếng rồi mở ra.
Vì nghiệp chướng của chính mình nên không có đồng minh đáng tin cậy nào, tự mình ra trận thì cũng chỉ lăn lộn bùn đất với bản quân Viên Thiệu.
Trong tình huống như vậy, hành động Công Tôn Toản thể hiện rất đơn giản.
Hắn chui vào Dịch Kinh Lâu (易京樓), pháo đài khổng lồ được xây dựng bằng mồ hôi nước mắt và xương máu của dân chúng.
Nói tục thì là chuyển sang lối chơi phòng thủ vô đối.
Được rồi. Giờ thì xem thông số Dịch Kinh Lâu mà mật thám mang về.
Thành Dịch Kinh có mười lớp hào, sau hào là tường cao khoảng năm sáu trượng (12~14m) từng lớp.
Tức là để tiếp cận tường thành thì phải vượt qua mười cái hố lên xuống liên tục.
Hơn nữa dù có tiếp cận được tường thành thì thứ đón quân công thành cũng là tường thành khổng lồ cao 14m.
Trên tường thành có tới hàng ngàn tháp canh, còn tháp trung tâm nơi Công Tôn Toản cư trú thì được xây dựng đặc biệt, tường cao vượt 10 trượng (23m), phía trên còn dựng lầu cao tầng.
Hơn nữa tích trữ ba triệu thạch lương thực, chuẩn bị cho chiến tranh kéo dài nên có thể khai hoang trong thành để tự cung tự cấp.
Tường thành cao ngất ngưởng cùng hàng ngàn tháp canh bảo vệ tường thành.
Hơn nữa còn có đất đai có thể trồng trọt để tự cung tự cấp.
Đây là…. trình độ kiến trúc của người xưa sao?
Khâm phục thật đấy.
Kim tự tháp cũng vậy, trình độ kiến trúc của người xưa quả nhiên đáng kinh ngạc.
Giờ thì hiểu tại sao Viên Thiệu phải vất vả bốn năm dài đằng đẵng với tòa thành này.
Đây là tòa thành không thể không như vậy.
Không, có lẽ bốn năm mới phá được còn là nhanh đấy.
Nếu Công Tôn Toản chui vào Dịch Kinh Lâu mà không biểu hiện triệu chứng hoang tưởng thực sự khiến thuộc hạ bỏ trốn hoặc đầu hàng thì có lẽ còn cầm cự thêm vài năm nữa.
Viên Thiệu cũng không phá tường thành chính diện mà đào hầm như chuột chũi mới chiếm được tòa thành.
Vậy có nghĩa là Công Tôn Toản cố thủ trong Dịch Kinh lâu là vô hại?
Dù Công Tôn Toản bị Viên Thiệu áp đảo nhưng thực lực quân sự vẫn không phải thứ Viên Thiệu có thể coi thường.
Công Tôn Toản là nhân vật thế nào.
Nhân tính thì giống côn đồ đường phố, tính tình thô bỉ, trí lực và chính trị lực thì đến mức xấu hổ khi dám nói được Lư Thực dạy dỗ, trình độ học sinh trượt dài.
Nhưng chỉ huy binh sĩ giao chiến với địch thì thông suất và võ lực đều nằm ở hàng thượng vị.
Có lần dẫn quân nhỏ tuần tra phương bắc bị man di vây quanh, Công Tôn Toản nói không đánh thì chỉ có chết nên một mình giết mấy chục man di rồi thoát ra.
Quân nhỏ còn vậy thì nếu nhân vật này dẫn đại quân chính thức đập đầu man di thì sẽ thế nào?
Man di ngày ngày đánh nhau với nhau để rèn thành vũ khí chiến đấu, chẳng phải vô cớ mà gọi hắn là Bạch Mã Tướng Quân (白馬將軍) rồi sợ hãi.
Chỉ dựa vào việc đánh giỏi mà đứng vững làm bá chủ U Châu.
Đó chính là Công Tôn Toản.
Bỏ qua Dịch Kinh Lâu thì sợ sau lưng bị thương đâm lén, phá tường thành thì hoàn toàn không thấy lối ra.
Đến mức Viên Thiệu đang tấn công Dịch Kinh Lâu còn gửi thư kiểu “Này, chúng ta thôi đánh nhau đi, làm hòa nhé…”.
Nhưng Công Tôn Toản bảo ăn cứt đi rồi tích trữ thêm lương thực chuẩn bị chiến đấu.
Công Tôn Toản kháng cự quyết liệt như vậy thì cuối cùng hưởng lợi lại là Tào Tháo.
Trong lúc Viên Thiệu bị Công Tôn Toản giữ chân thì Tào Tháo ở Duyện Châu vẫn tự làm việc của mình rồi lớn mạnh từng ngày.
Bảo vệ hoàng đế chạy trốn khỏi Lý Thôi và Quách Dĩ để thực hiện Hiệp Thiên Tử, ly gián giữa Lữ Bố và Lưu Bị đang ngồi yên ở Từ Châu, chăm chỉ chỉnh đốn trung ương.
Nếu Công Tôn Toản bị Viên Thiệu xử lý nhanh thì trận Quan Độ gì đó, Tào Tháo chỉ bị nghiền nát vì chênh lệch thế lực áp đảo.
Giờ thì tôi đang ở vị trí của Tào Tháo ấy thôi.
Trong lúc Viên Thiệu bị Công Tôn Toản giữ chân thì tôi đã nuốt chửng phần lớn thiên hạ, thế lực lớn đến mức khủng khiếp.
Giờ dù một thế lực nào chiếm được U Châu và Ký Châu thì cũng chỉ chênh lệch về quy mô.
Dân số thiên hạ một phần ba tập trung ở Hà Bắc?
Không sao.
Tôi chỉ cần nuốt nốt phần còn lại là được.
Giang Đông tôi chưa chiếm được thực tế phần lớn là đất chưa khai phá nên so với diện tích rộng lớn thì dân số cực kỳ ít.
Chỉ cần vượt Trường Giang là mở ra thế giới mới.
“…….”
Tôi nhìn hai bức thư trước mặt rồi khẽ cười.
Một bức là thư Công Tôn Toản gửi đến, còn bức kia…
Ừ.
Là thư Viên Thiệu gửi đến.
Thế lực từng tự làm việc riêng ở Hà Bắc cuối cùng bắt đầu tiếp xúc với tôi.
Thư cũng như ai đó cố ý nhắm đến, đến cùng lúc.
Vậy thì nên đọc thư của ai trước đây.
Tôi suy nghĩ một lát rồi lấy thư Công Tôn Toản ra đọc trước.
───Phấn Vũ Tướng Quân (奮武將軍) Công Tôn Bá Khuê kính gửi Đại tướng quân cao quý của nhà Hán.
Ôi chà, anh Công Tôn Toản của chúng ta trở nên cung kính quá rồi.
Rõ ràng lúc tôi sai Lưu Bị đưa Lưu Ngu đi thì hắn còn ném ra lời chỉ trích thẳng thừng kiểu nam nhi phương bắc không kiêng nể gì.
Văn phong thì cao nhã nhưng nội dung rõ ràng là mắng tôi.
Nào là dùng mưu hèn kế bẩn đâm lén sau lưng là hành động vô cùng hèn hạ, ti tiện vân vân và mây mây.
Thế mà sau đó lại ngang nhiên tự xưng là U Châu Thứ sử, cướp luôn cái ghế của Lưu Ngu, đúng là khiến người ta phải nể phục độ mặt dày của hắn….
‘Đại tướng quân, sau này nếu bắt được Công Tôn Toản thì nhất định phải đưa cho trẫm.’
Lúc ấy bệ hạ kiểm tra thư Công Tôn Toản gửi rồi nhìn tôi với biểu cảm giờ nhớ lại vẫn thấy đáng sợ.
Nhưng anh Công Tôn Toản ấy giờ tự xưng là Phấn Vũ Tướng Quân, một trong các Tạp hiệu Tướng Quân, rồi giữ lễ với tôi.
Lý do Công Tôn Toản tự xưng Phấn Vũ Tướng Quân thay vì U Châu Thứ sử chỉ có một.
Đó chính là quan chức chính thức triều đình bổ nhiệm cho Công Tôn Toản.
Nói cách khác Công Tôn Toản giờ hoàn toàn cúi đầu trước tôi.
Viên Thiệu ơi. Rốt cuộc ngươi đánh hắn thế nào mà tên côn đồ này lại cung kính với ta vậy.
Hoàn toàn là máy tiêm lễ nghi.
───Lý do thần gửi thư cho Đại tướng quân không gì khác…
Nội dung sau đó trong thư đúng như dự đoán của tôi, không nằm ngoài suy nghĩ.
Hắn đang giữ chân Viên Thiệu ở Dịch Kinh Lâu, mong tôi tấn công từ phía sau.
Khi ấy hắn sẽ mở cổng thành phối hợp tấn công.
Hừm… Đề nghị không tệ.
Dù Viên Thiệu hiện tại đang rất mạnh nhưng so với thế lực khổng lồ của chúng tôi thì vẫn còn kém xa.
Ngay cả khi đối đầu trực diện cũng khó thua, giờ còn phối hợp trước sau với Công Tôn Toản?
Thì có thể kết thúc thế lực Viên Thiệu thống trị Ký Châu với tổn thất cực nhỏ.
Nhưng trước khi tôi tấn công Viên Thiệu thì có đúng một vấn đề.
Viên Thiệu có thực sự là địch của tôi không.
Nói cách nào thì Viên Thiệu giống với thế lực Tào Tháo chưa hợp nhất.
Gọi là địch thì không hẳn, gọi là đồng minh thì cũng không hẳn, tình huống mơ hồ.
Tôi suy nghĩ một lát rồi đại khái sắp xếp thư Công Tôn Toản rồi cầm bức thư còn lại.
───Lâu rồi không gặp. Chẳng lẽ ngài quên ta rồi sao?
Nội dung thân thiện như gửi cho bạn cũ lâu năm.
Không hổ là danh môn tứ đại tam công, bút pháp kinh khủng.
───Nghe Mạnh Đức nói thì Đại tướng quân không thích nội dung dài dòng vô ích nên ta sẽ nói thẳng vào bản luận.
Ừ… Có vẻ Tào Tháo và Viên Thiệu thường xuyên trao đổi thư từ.
Rốt cuộc hai người nói chuyện gì mà thông tin về tôi lại lọt đến Viên Thiệu.
Ở nơi tôi không hay biết thì đang bàn tán về tôi, thật sự khiến người ta bận tâm.
…Nhưng giờ điểm quan trọng không phải cái đó.
Tôi lập tức tiếp tục đọc nội dung.
───Ngài sẽ đưa ra lựa chọn nào đây?
Câu hỏi khá mơ hồ.
Một bên thúc giục hợp sức đánh địch, bên kia chỉ thuần túy đặt câu hỏi.
Nghe nói Viên Thiệu khi dư đảng Viên Thuật đến nương tựa thì trừ trẻ con ra đều chặt đầu hết.
Nghịch tặc phản quốc thì nguyên tắc là diệt tam tộc nhưng trẻ con vô tội thì chỉ giáng cấp thân phận.
Điều này… giống như bắt chước ai đó.
Trong số những nhân vật xuất hiện trong Tam Quốc, nếu một kẻ được coi là bậc thầy về chiêu trò chính trị như cô ta lại cố tình làm vậy thì chắc chắn phải có ẩn ý sâu xa nào đó.
Hơn nữa cũng giống Tào Tháo không tích cực tham gia liên minh do Viên Thuật sáng lập, ngược lại còn dựng thế đối lập rồi chọc ngoáy tâm tình tên thích nước mật ong.
Dù sao đối phương đã đưa nhiều gợi ý thế này thì con người phải hiểu chứ.
Tôi suy nghĩ một lát rồi cười khẽ, chọn một bức thư rồi gạt ra trước mặt.
Thành thật thì ngươi tích nghiệp chướng quá nhiều rồi.
Kiếp sau hãy sống lương thiện đi.
0 Bình luận