Sau khi Trương Tùng đến thì tôi bắt đầu tiếp đãi chính thức.
Tiếp đãi chính thức thì cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ là chú ý để cô ấy không gặp bất tiện gì.
Cố gắng hết sức để không nói sai lời khiến chuyện hỏng bét.
Gần đây hình như mở tiệc nhiều thật.
Dù người khác nhìn tôi hơi lạ thì tôi cũng nghĩ là bình thường.
Trước hết sau vài ngày tiếp đãi thì tôi đại khái nắm được tính cách của Trương Tùng.
Chỉ là nhân tài thông minh bình thường và hữu dụng bình thường.
Dĩ nhiên không phải loại nhân tài này phổ biến nhưng không có gì gọi là cá tính đặc biệt.
…Không, có một cá tính đặc biệt.
“Đại tướng quân, ngài vẫn khỏe chứ ạ.”
“Ừ.”
Tôi gật đầu với Trương Tùng đang hành lễ theo kiểu quen thuộc.
Ngoại hình quá đỗi bình thường.
Thông thường nhân vật năng lực càng cao thì ngoại hình càng tuấn tú thì Trương Tùng thật sự là nhân vật đặc biệt.
Bình thường đến mức trở thành cá tính.
Thế giới này đúng là kỳ lạ thật.
Tôi nhìn Trương Tùng đã gặp ngày thứ ba rồi tiết kiệm lời nói.
Trương Tùng cũng không có gì đặc biệt để nói nên giữ im lặng.
Hôm nay cũng cứ thế trôi qua vô sự thì Trương Tùng lên tiếng với tôi.
“…Giờ thần phải về rồi ạ.”
“Vậy sao?”
Thành thật thì ở lâu quá cũng kỳ nên tôi nghĩ cũng đến lúc cô ấy nên đi.
Mà lạ thật.
Hoàn toàn không thấy dấu hiệu phản bội Lưu Yên.
Thật sự chỉ đến để cầu viện binh thôi sao?
Dù sao thì chủ công hiện tại của Trương Tùng là Lưu Yên chứ không phải Lưu Chương nên có lý.
Lý do Trương Tùng phản bội chủ nhân cũng vì chủ nhân quá vô năng.
Lưu Chương thì không nói nhưng lão nhân âm hiểm Lưu Yên không phải kẻ vô năng.
Ít nhất hắn biết tự lo cho mình nên không nảy sinh ý phản bội.
Quá sa đà vào lịch sử gốc cũng không tốt nên tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp Trương Tùng.
“Thật đáng tiếc. Nhân tài xuất chúng như ngươi thì không dễ gặp.”
“…….”
“Có duyên thì sau này lại gặp lại.”
Dù sao thì tiếc là tiếc nên tôi nâng cô ấy một chút với chút lưu luyến cuối cùng.
Giờ thì chuẩn bị tiễn Trương Tùng…
“……Đại tướng quân có nắm rõ tình hình Ích Châu hiện tại không ạ?”
“Ưm?”
Tôi đang định đứng dậy thì nghe câu hỏi bất ngờ nên dừng lại.
Dáng vẻ Trương Tùng đột nhiên thay đổi hoàn toàn.
Chẳng lẽ là điều tôi đang nghĩ?
Trước câu hỏi bất thường ấy thì tôi chậm rãi lắc đầu.
“Lưu Yên hành xử quá khép kín nên ta không biết được.”
Đất mà Hán Cao Tổ Lưu Bang bắt đầu phản công chính thức Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ chính là Tây Thục.
Dẫn đầu là Quốc Sĩ Vô Song Hàn Tín thì nhanh chóng đánh lên chiếm Tư Lệ Châu khởi đầu phản công.
Không phải vô cớ Gia Cát Lượng khuyên Lưu Bị chiếm Thục để mưu tính sau này.
Thực tế có tiềm lực như vậy nên mới đề nghị chứ.
Điểm khác biệt duy nhất là Tây Sở Bá Vương chỉ biết đánh nhau là tướng độc cô.
Loạn thế gian hùng thì đánh không bằng Sở Bá Vương nhưng đầu óc xoay chuyển giỏi hơn rất nhiều.
Hạng Vũ bỏ qua kế sách Phạm Tăng hết lần này đến lần khác rồi bại vong.
Tào Tháo thì nghe kế sách Tư Mã Ý rồi lập tức thực hiện chia rẽ giữa Thục quốc và Ngô quốc.
Trong quá trình ấy Vạn Nhân Chi Địch Quan Vũ tử trận thì với Ngụy quốc cũng là đại hỉ sự.
Thục quốc nổi giận với hành động Ngô quốc rồi gây ra trận Di Lăng thì càng là đại hỉ sự.
Nhưng sau đó chưa đầy một năm Tào Tháo chết thì chắc chắn không ngờ tới.
Thật sự Quan Vũ quỷ hồn kéo Tào Tháo xuống âm phủ sao.
“Thực ra nghe lời ngươi thì ta có một nghi vấn.”
“…….”
“Dù đang giao chiến với Trương Lỗ ở Hán Trung nhưng vùng đất ấy quá giàu có nên hình như không gặp khó khăn gì…”
“Ngài nhìn rất chính xác ạ.”
Khi tôi hơi ngập ngừng đưa ra ý kiến thì Trương Tùng lập tức đồng tình.
“Đất đai màu mỡ, rừng rậm um tùm, hạn hán lũ lụt cũng không xảy ra nên vật tư chất đống như núi.”
“…….”
“Dù so với đất đai do Đại tướng quân cai quản thì vẫn thiếu thốn…”
Không.
Thiếu thật.
Có Tư Lệ Châu và Kinh Châu nên mới giữ được thể diện chứ Tây Lương và Tinh Châu thì ngày nào cũng bị man di đánh úp.
Tiền bạc và quân sĩ bị nuốt chửng như rác rưởi…
…Dù sao thì cũng là đất xấu.
Trương Tùng khẽ dò xét sắc mặt tôi.
Thấy tâm trạng tôi không tệ thì cô ấy lập tức tiếp tục.
“Nhưng nếu vùng đất như vậy giờ đang sụp đổ vì nội bộ phân liệt thì ngài nghĩ sao?”
“Nội bộ phân liệt?”
Lại chuyện gì đây.
Man di ở phía nam Ích Châu đánh lên sao?
A, nếu là xâm lược thì sẽ nói xâm lược chứ không nói phân liệt nội bộ.
Vậy lời Trương Tùng giờ rốt cuộc là ý gì.
Khi tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Trương Tùng ném ra thông tin khủng.
“Lưu Yên đã chết.”
“…….”
Lão nhân ấy chết rồi sao.
Dù sống lâu hơn lịch sử gốc nhưng cuối cùng cũng không tránh được cái chết.
Cái chết của lãnh đạo. Nội bộ phân liệt.
Hai manh mối này thì chỉ suy ra được một nội dung.
“…Vấn đề hậu kế sao?”
“Đúng vậy ạ.”
Trương Tùng dùng giọng điềm tĩnh đồng tình với câu hỏi của tôi.
“Lưu Yên dù tuổi cao nhưng vẫn khá khỏe mạnh nhưng sau khi nghe tin dữ thì ốm yếu dần rồi qua đời.”
“Tin dữ sao?”
“Vâng ạ. Lưu Phạm (劉範) tử trận khi giao chiến với man tộc (蠻族).”
“…Lưu Phạm (劉範)?”
Là ai nhỉ.
Khi tôi nghe tên thì hơi nghiêng đầu thì Trương Tùng nhận ra rồi mở miệng.
“Là trưởng nam của Lưu Yên và cũng là người kế thừa thế lực ạ.”
“A.”
Nghe vậy thì tôi mơ hồ nhớ lại.
Nói đến người kế thừa Lưu Yên thì thường nghĩ đến Lưu Chương nhưng Lưu Chương thực tế là con thứ tư của Lưu Yên.
Thực tế quyền kế thừa chẳng có chút nào.
Nhưng trưởng tử thứ hai thứ ba đi đâu mà thứ tư là Lưu Chương lại thành người kế thừa?
Đơn giản thôi.
Toàn bộ đều chết rồi.
Trưởng tử và thứ tử làm quan ở trung ương thì sau khi Đổng Trác chết, Lý Giác và Quách Dĩ nắm quyền đã lấy tội phản nghịch chặt đầu hết.
Thứ ba thì tôi không nhớ. Hắn chết vì gì nhỉ?
Dù sao thì thứ ba cũng chết.
Nỗi đau mất con thì sao có thể tưởng tượng được.
Theo lịch sử gốc thì Lưu Yên nghe tin ba con trai chết thì từ hôm ấy giao hết cho Lưu Chương rồi ốm yếu dần qua đời.
Nghĩ đến đó thì hiểu tại sao Lưu Yên sống lâu hơn lịch sử gốc.
Khi tôi đang thảo phạt Đổng Trác thì Lữ Bố đã chém đôi Lý Giác và Quách Dĩ.
Lý Giác bị cắt eo và Quách Dĩ bị cắt cổ thì làm sao giết được ai nên các con Lưu Yên sống sót an toàn.
Lưu Yên không bị sốc nên sống lâu hơn lịch sử gốc.
Nhưng cái này là sao.
Trưởng tử chết khi giao chiến với man tộc (蠻族)?
Vậy thì đại khái tương lai đã đoán được.
Lưu Yên lập tức ốm yếu rồi chết.
Ích Châu vẫn chưa ổn định mà lãnh đạo đột ngột chết thì các hào tộc cũ bị Lưu Yên đè nén và man tộc (蠻族) phía nam bắt đầu hoành hành.
Nói cách khác là sắp mở ra tiểu Tam Quốc tranh đoạt ngôi vương Ích Châu.
Tình hình này thú vị hơn tôi nghĩ.
Tôi hiểu tại sao Ích Châu không nghĩ đến đối phó Trương Lỗ mà cầu viện tôi.
…Mà không ngờ man tộc lại động thủ.
Man tộc (蠻族) nghe hơi lạ nhưng người đọc Tam Quốc thì ai cũng biết.
Nam man tộc (南蠻族).
Dân tộc nổi tiếng với chuyện Gia Cát Lượng và Mạnh Hoạch.
Đã thống nhất Nam man rồi quay mắt sang nơi khác sao?
Tôi đại khái đoán hết tình hình rồi gật đầu nói.
“Lý do ngươi nói thông tin này với ta là gì?”
“So với kẻ vô năng chỉ lo lợi ích cá nhân chiếm Ích Châu thì người có năng lực khác cai quản Ích Châu sẽ tốt hơn chứ ạ?”
Trương Tùng dùng biểu cảm bình thản tiếp tục.
“Người chăm lo chu đáo cho bách tính và quý trọng nhân tài có năng lực…”
“…….”
“Vâng, chính là người như Đại tướng quân.”
Gần đây tôi nghe tin Trương Tùng đi dạo khắp Lạc Dương thì hóa ra là để tự đánh giá.
Trương Tùng cung kính cúi đầu với tôi rồi nói.
“Xin ngài hãy chiếm Ích Châu và dùng năng lực xuất chúng cai quản chúng thần.”
“…….”
“Trương Tùng này cúi đầu thỉnh cầu Đại tướng quân.”
Nghe thỉnh cầu ấy thì tôi nhận ra cơ hội đã đến nên gật đầu.
“Tốt. Ta sẽ đáp ứng thỉnh cầu của ngươi.”
“Cảm tạ. Chủ công.”
Trương Tùng như đã hạ quyết tâm nên thay đổi cách xưng hô với tôi.
1 Bình luận